| Danh sách chap | ||
| Chap 1 | Chap 2 | Chap 3 |
| Chap 4 | Chap 5 | Chap 6 |
Chap 1: Cơ duyên đến với công việc tại Malaysia
Vốn là em đang làm IT tại 1 Sài Gòn thì thấy có cái job trên trang jobstreet tuyển làm việc tại Malaysia, chợt suy nghĩ là apply thử cho vui, được thì thủ xem sao, không cũng đâu chết, apply được khoảng 2 tuần thì bên đó gọi phỏng vấn, cơ mà tiếng anh của em thuộc dạng cùi bắp, nghe được câu này thì không hiều câu kia, nó nói gì cũng "Yes" đại (nghe qua điện thoại cũng khó nghe nữa), rồi em trả lời vài thông tin, cuối cùng cũng được phỏng vấn lần 2 vào 1 ngày trong tuần, lần này có 2 người phỏng vấn, 1 ông Mã Tàu 1 ông Việt (giờ đang làm chung với em) để phỏng vấn kỹ thuật, hỏi gì em cũng trả lời ok hết, nhưng thật sự vẫn mơ hồ công việc, thế nhưng nghe nói được đi nước ngoài làm việc thì lại quên hết mọi thứ đi, tới đâu thì tới, mà khi deal lương em cũng dại, nó nói lương xong em không suy nghĩ nhiều cũng đồng ý mà không hỏi thêm hay cựa quậy gì (lương khoảng 16 củ thôi ạ) vậy là xong phần phỏng vấn chung và kỹ thuật, sau khi phỏng vấn nhận được cái mail đại khái nói là bạn đã được chọn cho vị trí này, lúc đó vui như trúng số, nhưng cũng hơi lo lo vì đi rồi không còn được sung sướng như bên VN (dù là làm lương chỉ có khoảng 6 củ mỗi tháng) nhưng lại nghĩ đến việc được đi nước ngoài nên làm liều vậy.Rồi đến hôm sau có bà bên HR phỏng vấn, không biết bà này người gì mà nói tiếng anh khó nghe vãi đái, mình cố gắng mà nghe không nổi, cứ ụm ờ hoài, rồi bả hỏi là "mày có hiểu tao nói gì không vậy" em cứ cười rồi nói đại "oh, tao hiểu mà" xong trả lời có được câu hỏi nào đàng hoàng đâu, bả tức, em thì cũng không biết làm gì, cứ giả bộ nói "oh, i'm sorry, i can't hear you so i can't understand you say" rồi đau đầu quá em tắt máy luôn các bác ạ. Rồi sau đó cái bà mà care em cũng gọi lại nói sao mày tắt máy, em nói "ai biết, nó tự tắt" rồi sau đó dặn dò em đủ thứ là phải ráng trả lời rõ ràng, còn nói với em là bà đó đang có bầu nên hơi khó nữa, tếu vãi. Nhưng rồi phải hẹn qua ngày mai vì muốn em chuẩn bị cho tốt hơn.
Ngày hôm sau thì không phải bà đó nữa mà 1 ông khác phỏng vấn, hên là ông này nói dễ nghe, mà tụi HR này nó hỏi linh tinh hết, em trả lời theo cảm tính, nhưng cũng hên job của em là Vietnamese Speaking nên cũng không cần tiếng anh thuộc hạng siêu đẳng gì, và thế là em pass các vòng interview, đến đây tự nhiên em cũng muốn đi và cũng muốn ở nhà, phân vân lắm, người thân thì người ủng hộ, người nói đừng đi, nhưng cuối cùng em đã quyết định bỏ xứ, bỏ việc cũ, bỏ lại mọi thứ để lên đường, thế nhưng đến lúc đi có cảm giác như đi nghĩa vụ quân sự ấy.
Chap 2: Hành trình từ Tân Sơn Nhất tới KLIA2
Rồi sau những ngày tháng tiếp theo em chạy tới lui mua vài bộ đồ, vài thứ cần thiết cho cuộc sống mới, tranh thủ đi ăn nhậu với bạn bè, đồng nghiệp và thăm gia đình, ..... Rồi cũng đến ngày bay qua, ở TSN có gia đình, có gấu,có bạn bè đến tiễn lên đường, cho đến lúc này em lại muốn ở lại, không muốn đi chút nào, mới có mấy thím ở dưới nói em là đang mếu, hình như mếu thiệt mà có khi khóc luôn ak chứ, khi vào phòng cách ly ở sân bay chỉ muốn phi ngay ra ngoài đi về, nhưng mà em đang như kiểu con cá mắc câu rồi nên lỡ phải đi luôn, chứ giờ không đi thì chắc phải hứng chịu dư luận cũng kinh khủng.Chuyến bay của Airasia có em tiếp viên đẹp mà nhìn hot vãi lều, đã vậy mình ngồi hàng ghế đầu được ngắm cả chặng bay, tự nhiên ngắm 1 lúc thì nhớ gấu kinh khủng mà không biết làm sao, thôi đành đánh 1 giấc. Đang thiu thiu ngủ thì thằng tiếp viên nó đem bữa ăn tới, lần đầu mình ăn đồ trên máy bay, đã vậy món gì dở tệ, hix cũng may là không phải mình bỏ tiền không thì tiếc đứt ruột, nhưng mà phải ráng ăn vì qua tới chắc cũng ko có gì bỏ bụng.
Máy bay hạ cánh xuốn sân bay KLIA2, sân bay rộng vãi, đi mỏi cả chân, em lo đi lấy hành lý rồi tìm chỗ mua cái sim điện thoại, tới chuyện cái sim này thì bực mình, má gặp ngay con Ấn, nó nói tiếng anh mà cứ như kiểu mấy thằng cướp giật ở VN mình nó chạy xe, mình thì hỏi lại vài lần, cuối cùng nó bán cho cái sim rồi nói mình là 53 Ringit, mẹ bà nó mắc, ở VN giá này em mua được con sim số cũng đẹp xíu rồi, thôi biết bị chém nên trả tiền rồi đi chứ sao giờ. Bên đây đạo hồi nhiều, Ấn cũng nhiều cho nên là nhìn hoài không thấy nhỏ nào đẹp, đang mệt tưởng đâu kiếm được gái đẹp ngắm cũng đỡ, nhớ lại có bác trên F17 này nói là ai thích mấy em như kiểu Phi Thanh Vân qua đây hợp thì em lại phì cười.
Bỏ qua chuyện gái gú mình kiếm đường ra ngoài, kéo cái hành lý 30KG ra ngoài sân bay kiếm taxi, gặp được 1 bác taxi người Mã Tàu nên đi luôn, mà tụi taxi bên đây đểu vãi, ở sân bay thỏa thuận là về đến Cyberjaya là 100 Ringgit, vậy mà tới nơi nó đòi mình 120 Ringgit, bà mẹ tụi nó, coi như ông bố thí. Xuống taxi mình kiếm đường lết dô địa chỉ căn hộ mình đã báo thuê từ trước, khu chung cư rộng vãi đái, đi dô kiếm mà đổ mồ hôi ướt hết người, đã vậy đi toàn gặp mấy thằng da đen thui nhìn phát ớn, đoạn cuối cùng em kiếm không ra đường vào khu của em nên phải gọi thằng mà em đã báo trước khi ở VN ra đón, thằng này hình như người Philipine, thấy nó ra đón cũng nhiệt tình (sau này mới biết nó nhiệt tình là do muốn lấy lại tiền mà thằng ở trước mượn nó, đợi mình qua nó lấy lại, tính ra tiền việt thì khoảng 7tr), lên tới phòng chào hỏi thằng nhóc ngừơi Indo cùng nhà rồi mình biến vào phòng luôn. Một buổi tốt đầu tiên rời khỏi quê nhà.
Chap 3: Đôi nét về Mã khi ở ngày đầu tiên
Sau 1 đêm ngủ tại nơi lần đầu đặt chân tới, mình làm 1 giấc đến 11h (tức là 10h VN), một giấc ngủ ngon ko biết cái con khỉ gì luôn (chắc do đuối cái dụ đi tìm nhà và kéo cái Vali 30Kg đi lòng vòng), lo làm vệ sinh cá nhân rồi lôi cái bánh chưng đem từ VN qua chén cho bữa sáng, xong xuôi mặc bộ đồ cho chỉnh tề xíu ra đường đi dạo thử, đường phố tại khu Cyberjaya vắng như chùa bà đanh, đi đường thì gặp toàn mấy thằng như cột nhà cháy, dân Ấn thì nhìn dơ bẩn kiểu gì đấy và tụi này cũng được mệnh danh là mất dạy nhất ở Mã này, mình lần đầu qua chưa biết đi bus sao nên đi bộ thưởng ngoạn đường phố thử và tiện đi để ghé cái siêu thị cách chỗ mình ở khoảng 3km.Đường phố ở Mã nói chung cũng ko sạch đẹp nhiều, nhưng so với VN mình chắc nó hơn nhiều lắm các bác ạ, đường cho người đi bộ có cây cối mát rượi, nhưng mà không hiểu cái đất ở khu vực này nó có âm khí nhiều hay sao mà quạ có cả 1 rừng, đi đâu cũng gặp, nó cứ ở trên đầu mình suốt, nhiều lúc đi cứ phải căn chừng không thì nó làm cho vài bãi trên đầu thì bỏ mẹ luôn.
Ở Mã người ta ít đi bộ nên đường đi bộ cũng vắng teo, nó không như phương tây, thích đi bộ, VN mình ra đường còn gặp nhiều người đi bộ, còn bên đây nó chỉ thích đi bus và xe hơi, thỉnh thoảng cũng có vài chiếc xe máy. Nói về đường xá bên đây, đa phần đường đi cho chạy tới 80km/h mà cũng không thấy phân định làn nào xe nào cho nên chỉ thấy có xe máy nó chạy đủ làn với tốc độ kinh hoàng, còn các xe khác thì vẫn xếp hàng đi nhưng cũng chạy rất nhanh, tuy vậy nhìn nó có trật tự, chắc do VN mình xe máy nhiều nên nó mất trật tự nhỉ, ở bên Mã xe hơi cũng rẻ, mình thấy nhiều nhất là dòng Proton xe nội địa của Malay, xe cũ giá từ khoảng 5000RM (khoảng 30 củ bên VN mình), hôm trước có check thử thì thấy ví dụ như chiếc KIA Spectra 2003 bên VN bán khoảng 200 củ mà bên đây chỉ khoảng 60 củ, đã vậy nội thất và trang thiết bị còn đầy đủ hơn con ở VN, nghĩ thấy thèm, nhưng mà VN mình xe mà rẻ vậy đường đâu mà chạy
Đi bộ khoảng 20' thì em tới siêu thị, ít khi đi bộ nên bữa nay đi mệt bỏ bu luôn, lúc này cũng khoảng 12h rồi nên thấy đói, đi lòng vòng kiếm đồ ăn, nhưng mà đi lòng vòng thì cái siêu thị bé xíu, đã vậy mấy cái nhà hàng hay quầy ăn gì đó bán toàn mấy món của tụi đạo hồi hay tụi Ấn, nghĩ mãi ko biết ăn gì, đành chui dô ăn đại cái món cơm với thịt gà cho đỡ đói, phải nói ăn nó dở nhất hành tinh luôn, nhưng cũng cố nuốt cho có cái bao tử nó co bóp. Ăn xong đi lòng vòng siêu thị mua vài thứ, mà công nhận 1 cái là ở nước ngoài hầu như không có cái siêu thị nào bắt phải gửi balô, túi xách như ở VN mình, em đi bên Thái cũng thấy vậy, đi thì cứ đi thôi ko cần biết gửi đồ ở đâu, không lẽ VN mình nó đề phòng để an ninh cao nhỉ. Đi lòng vòng cái siêu thị mà ko mua được cái mệ gì luôn, nhìn đồ phát chán, đến hồi chán rồi về luôn, không mua gì cả, siêu thị gì toàn đồ kiểu ăn kiêng, thịt thì không tươi ngon gì cả, thịt heo thì chẳng hề có, nói tới thịt heo mới nhớ, do tụi đạo hồi nó không ăn thịt heo, mà tụi Mã là quốc gia đạo hồi nên nó cũng ít chỗ bán, mà có cũng chẳng ngon lành gì, trong khi VN mình nấu món gì cũng có thể có thịt heo, hix vậy là xác định qua đây nhịn thịt heo dài dài. Nói tới thịt heo em cũng nghe sơ sơ là tụi nó nói thịt heo là thứ dơ bẩn gì đó, mà tụi đạo hồi nó muốn chết lên thiên đàng lắm, nhưng cái thiên đàng của tụi nó không như nhiều tôn giáo khác nghĩ, nó định nghĩa thiên đàng là nơi có nhiều gái còn trinh và rất xinh đẹp, là nơi thiên chúa của tụi nó thưởng cho những chàng trai khi được lên thiên đàng, nhưng nếu ai ăn thịt heo thì không được vì thịt heo là thứ dơ bẩn (Không hiểu dơ bẩn gì nữa) và còn cái nữa là tụi nó rất tự hào khi làm gì đó chết vì chúa của tụi nó, vì vậy nên đa phần các phần tử khủng bố hay tựu sát tập thể gì đó thường hay là đạo hồi vì nso quan niệm chết vì bảo vệ đạo, vì tôn giáo của nó (bác nào đạo hồi đừng chém em như kiểu IS nhé).
Con gái đạo hồi đi đâu cũng trùm cái khăn lên đầu như kiểu các Sơ bên đạo công giáo, mà bữa giờ em chưa thấy có con nào xinh đẹp cả. Nói tới con gái đạo hồi thì em có nghe 1 ông cùng làm với em nói em cảnh giác việc giao lưu với nữ đạo hồi, vì tụi nó có 1 văn hóa rất khó, VN mình đỡ hơn nhiều nhé, ở quốc gia đạo hồi mà như kiểu ở nước mình chắc có ngày chết ngoài đường, đại khái như kiểu ở VN thì khi có bạn là nữ thì cũng hay thích trêu ghẹo rồi khi nói chuyện lâu lâu đập vai, chọc hông gì gì đó.... Nhưng ở đây thì cấm tiệt nhé, bác nào qua đây mà lỡ tay chỉ cần chọc mà vuốt nhẹ cái khăn trùm đầu thôi cũng có thể bị đám mấy thằng đạo hồi nó bu lại hội đồng cho thì về má nhận không ra luôn. Em qua đây đi đâu làm quen ai cũng như kiểu bắt tay để làm quen, nhưng mà cũng hên là nhớ đối với mấy con đạo hồi thì không được, chứ không thì mình lại chửi nó bất lịch sự.
Chap 4: Lần đầu đi KL và phương tiện đi lại
Hôm nay em thuật lại về phương tiện đi lại của Malay, ở được 1 tuần thì em cũng tranh thủ cuối tuần làm chuyến đi KL chơi, từ Cyber lên KL thì khoảng 30', nhưng do Cyber không có tàu điện nên phải đi 1 chặng xe bus sang Putrajaya (trung tâm hành chính mới của Malaysia) đi bus bên đây phải chuẩn bị tiền lẻ, chứ không có nhân viên thu vé như ở VN đâu, cho nên là tiền dư nó sẽ không trả lại, giá vé xe bus đi chặng gần là 1RM, hết chặng thì khoảng 2RM. Qua tới Putrajaya Sentral thì đi tàu điện KLIA Transit (tàu này ai đi Malay rồi sẽ biết, nó có 2 loại 1 là KLIA Express chạy thằng từ sân bay về KL Sentral, loại có chữ Transit thì nó dừng ở 2 trạm để đón khách, nhưng về cơ bản thì thời gian đi từ sân bay đến KL cách nhau không nhiều) đi tàu này giá cũng khá mắc, đi từ sân bay KLIA2 đến KL Sentral hết 35RM, nhưng em không hiểu sao nếu đi tàu Transit thì đi từ KLIA2 đến Putrajaya chỉ có khoảng 7RM và từ Putrajaya đến KL Sentral chỉ 9.5RM vậy là chỉ hết khoảng 17RM cho đoạn từ sân bay đến KL Sentral (rẻ khoảng 1 nửa so với đi thẳng, bác nào kinh phí hạn hẹp thì sau này đi qua đây nên đi như vậy cho tiết kiệm, vì xún tàu rồi mua vé, đợi thêm khoảng 20' là có chuyến kế, nhưng chỉ áp dụng cho tàu KLIA Transit nhé, tàu Express nó chạy thẳng ko dừng), chú ý khi các bác đi phương tiện công cộng bên đây cũng cẩn thận bởi vì nó hầu như không có cướp giật, nhưng móc túi khá nhiều, nhiều người cũng đã bị rồi. Đi tàu KLIA thì rất êm và chạy nhanh, khoảng 20' là tới KL Sentral, khu vực này cũng chính là khu vực tập trung của tất cả các ga tàu tại Malay, em thì thử đi cái Monorel trước xem sao, cái tàu này có vẻ cũ, chạy ở trên cao, cứ như kiểu cái tàu trong đầm sen hay suối tiên chạy trên cao cho khách ngắm cảnh đó, đi tàu này thì rất là đông, tàu chật và đứng chen chúc nhau, giá cũng rẻ chứ không mắc tùy theo chặng, mình dừng ở khu Bukit Nanas vì nó gần khu KL CC (chỗ có cái twin tower tòa nhà biểu tượng của Malay), em lười đi bộ nên đi thử tiếp cái tàu Kelana Line, tàu này thì chạy tự động, đến trạm tự dừng, mua vé đi bằng mấy cái máy bán vé tự động, nói chung tàu này rộng lắm và chạy rất nhanh nên đi cũng đã, nó chạy ngầm dưới lòng đất nên nhìn ra ngoài tối thui thôi, em đi tới trạm KLCC để cho tiện đi lên chỗ twin tower, từ ga tàu đi lên là cái trung tâm thương mại lớn, đi cũng khá là mỏi chân, đi ra ngoài là ngay chỗ twin tower luôn, công nhận cái tòa nhà này của tụi nó cao thiệt và kiến trúc rất đẹp. Ở KL khách du lịch nhiều nên cũng đông vui hơn, nhưng thật sự em không thích bằng hồi đi Thái Lan chơi.Dạo vài vòng ở khu KLCC đã rồi em đi bộ khoảng 2km qua khu China Town để kiếm cái bỏ bụng và đi dạo cho biết, đường phố ở KL cũng có chỗ cho người đi bộ, nhưng không phải đoạn nào cũng có, và cũng khá ít người đi bộ trừ khu phố China Town là đông vui. Đồ ăn tại khu China Town thì hợp với dân mình hơn và giá cũng hợp lý, vì vậy chắc nó là khu em kết nhất tại cái Malay này. À mà em tản mạn chút về tình hình bất ổn bên đây, ở đâu cũng sẽ có những trường hợp cướp bóc, hiếp dâm các kiểu, nhưng ở Malay này hầu như ai cũng ngại tụi Ấn, bởi vì đa phần các vụ trấn lột, hiếp dâm là từ tụi này ra và tỉ lệ nhập cư trái phép thì tụi này cũng chiếm đa số, bởi vậy khách Việt qua đây du lịch cũng thường được khuyên là không nên tiếp xúc với những người da đen đen, và không nên đi quá khuya khi du lịch KL, em cũng nghe đồng nghiệp em nói với em như vậy, nghe nói có cả chuyện cảnh sát đồng lõa với tụi này để hiếp dâm gái nữa, vì vậy đợt rồi mới có chiến dịch truy quét người nhập cư trái phép, mà thật sự các bạn gái qua đây em thấy không có nhiều quyền lợi như sống ở VN, ví dụ như khi sinh đẻ không có trợ cấp gì, chỉ được nghỉ thai sản 2 tháng, đàn ông đạo hồi coi thường phụ nữ lắm... Vậy mà mấy con nhỏ vẫn bị lừa qua đây hoài để rồi bị bắt đi bán dâm (trừ mấy con làm gái thật sự nhé).
Chap 5: Đôi chút về công việc
Công việc của em cũng gần như kiểu làm Call Center, tập trung việc giải quyết các vấn đề khi sử dụng sản phẩm của đối tác từ khách hàng, các bạn ở Penang làm cho Dell chắc là chủ yếu về phần cứng nhỉ? Nhưng em làm cho NTT nên chủ yếu là phần mềm, các vấn đề về phần mềm của microsoft, từ mail exchange, cho tới các sản phẩm Office 365, office 2010, 2013, và một số phần mềm liên quan khác, nói chung là chỉ tập trung sản phẩm của Microsoft.Sau khoảng 1 tháng làm việc tại nơi này, em cảm nhận về công việc như sau:
- Công việc khá nhàn và không mấy khó khăn, cái khó là mình không nắm hết về các dự án mình đang hỗ trợ, vì vậy cũng tự tìm hiểu + với đọc tài liệu bên đối tác cung cấp để đưa ra giải pháp hỗ trợ khách hàng.
- Do ở đây team VN chỉ có em và 1 người nữa nên việc luân chuyển thời gian cũng khá dễ (có 2 ca chính, 9AM-6Pm và 10AM-7PM), nhưng đôi khi đó cũng là một khó khăn, ví dụ người này nghỉ thì người kia phải làm, người kia đi ăn cơm người còn lại phải trực, có khi mà bị bác "tào" dì mà vắng mặt người kia thì cũng ráng mà nhịn, bởi vì chỉ cần có miss call thì hậu quả là phải làm report, bị chửi...
- Do ở VN em làm IT admin nên đụng chạm vào system và server nhiều nên giờ làm như kiểu trên mức độ người dùng 1 chút nên cũng hơi buồn chán (do mình chỉ hỗ trợ những cái đơn giản và tức thời như kiểu change password, máy tính báo lỗi linh tinh, không truy cập được wifi...) còn những lỗi nặng hơn như là máy tính không lên được, lỗi từ server,... thì lại chuyển thông tin cho tụi IT bên NTT nó liên hệ với khách hàng xử lý, hoặc có khi mình làm người trung gian giải quyết vấn đề.
- Làm công việc này thật sự không cần người biết 1 lượng kiến thức về IT, chỉ cần biết cơ bản sau đó khi làm sẽ biết xử lý ra sao, do thật sự cũng khá là nhiều vấn đề cơ bản, nhưng nếu biết về IT 1 chút sẽ lợi thế hơn.
- Ngày nào cũng phải ngồi 1 chỗ đợi điện thoại và email, có khi cả tuần hay thận chí cả tháng không có trường hợp nào để làm (đối với Việt Nam, còn các nước khác thì có hàng ngày, hehe).
- Sẽ có kinh nghiệm trong công việc customer services khi giải quyết vấn đề cho khách hàng, nhưng nói về kinh nghiệm IT thì mình nghĩ sẽ tích lũy không được nhiều, hoặc có thì cũng chỉ mơ hồ do mình không trực tiếp xử lý những trường hợp khó liên quan đến hệ thống.
- Môi trường làm việc thì tương đối, nói chung cũng có cái tốt, mỗi sáng đều có bánh quy ăn, ngày nào cũng có Cafe, Milo, Trà Chanh, Lipton uống thoải mái. Công ty trang bị lò viba để phục vụ cho những ai mang đồ ăn theo, không gian làm việc thoáng mát.
- Do ở đây em làm cho NTT nên người Nhật khá nhiều, nên ngày nào cũng nghe tiếng Nhật mà không hiểu gì hết (chắc phải lo học tiếng Nhật, hehe), bác nào đang học tiếng Nhật dô đây làm sẽ được luyện tập hàng ngày, khả năng sẽ lên level rất nhanh.
Nói chung thì nếu ai cảm thấy thích công việc ngồi 1 chỗ làm, đôi khi là ngồi chơi hoặc cũng có khi lo làm tối mặt lại do có sự cố nhiều (cái này team bên Nhật là cực nhất, nghe đồn do tụi Nhật IT nó cùi, lỗi nhỏ nhất cũng gửi mail và gọi điện nhờ giúp), và dành cho ai yêu thích công việc của call center.
Thực sự trước khi qua làm mình cú nghĩ kiểu là sẽ được làm nhiều việc hỗ trợ như kiểu mình làm ở công ty, dùng teamviewer hỗ trợ mỗi khi có sự cố, và được đụng chạm hệ thống gì đó, hihi. Nói chung hơi thất vọng và hiểu sai về helpdesk. Nhưng dù vậy cũng đang cố gắng để trải nghiệm 1 công việc mới, tại 1 đất nước khác và cuộc sống mới. Chắc hẳn dù thành công hay thất bại cũng sẽ giúp em có được 1 số kinh nghiệm và trải nghiệm sống đáng nhớ.
Bữa nào em sẽ ráng chụp vài pic cho các bác xem về nơi làm việc và 1 số điểm chú ý ở Malay, bác nào ở Malay có thể giúp em post thêm bài và cho vài pic lên nhé. Cảm ơn các bác.
Chap 6: Tản mạn đôi chút sau 3 tháng xa quê hương...
Thấm thoát đã 3 tháng từ ngày em rời đất VN đến cái nơi của Hồi Giáo chiếm đa phần này, cuộc sống đã quen dần và đã tự đi vào thành thói quen, sáng đi làm, tối về nấu cơm ăn rồi online, luyện english và ngủ, đến hôm sau lập lại như thế. Cuối tuần thì thứ 7 lười đi ra ngoài nên thường ở nhà dọn phòng cho sạch, nấu ăn rồi online cho hết ngày, chủ nhật thì lót tót lên KL đi nhà thờ rồi dạo vài nơi, qua đây không hiểu sao đi xe bus em chịu không nổi các thím ạ, cảm giác say xe (chắc yếu mất rồi) mà công nhận xe bus bên đây nó chạy nhanh rồi nó lượn như leo đèo với tốc độ cao ấy nên cũng ớn, đường xá bên đây thấy xe 4 bánh là chủ yếu, tốc độ chạy từ 60 cho đến 120km/h tùy đường, nhưng có vẻ không giới hạn cho từng loại xe nên ra đường xe máy nó chạy bang bang trước xe bus với tốc độ chóng mặt, chính vì vậy em hay dùng tàu hơn là xe bus (nhưng mà tàu mắc vãi, vé tàu mắc gấp 3 lần xe bus).Malaysia đang bị ô nhiềm trầm trọng do cháy rừng ở Indonesia, từ bữa qua đây thấy đi đường mù mịt mà cứ nghĩ là sương mù, cho đến khi thấy ngày càng nhiều người ra đường đeo khẩu trang thì mới lên xem tin tức mới biết bị ô nhiễm, cũng hên có mang khẩu trang y tế ở VN sang nên lấy đeo luôn, thím nào sắp qua đây du lịch nên chuẩn bị khẩu trang để tốt cho sức khỏe.
Công việc của em cũng đã ổn, mặc dù đôi khi thấy nó hơi nhàm vì mấy việc trả lời qua lại bằng mail và điện thoại, do quen làm IT admin cho nên giờ làm helpdesk thấy mình giống như đang đi học cách giao tiếp hơn là làm IT, có khi có issue đến mà cũng chán không muốn làm. Nói thì nói vậy chứ không làm thì thằng teamleader nó cũng bắt làm thôi, làm ở đây thì chơi nhiều hơn làm, nhưng cũng chỉ trả lời mail hay cùng lắm được đụng tới cái hệ thống AD để reset pass là cùng, vì vậy cũng chán.
Mình nhận thấy mấy việc này mấy bạn nữ hay bạn nào thích nhàn rỗi làm sẽ thích hơn nhiều.
Ringgit đang mất giá trầm trọng nên nếu gửi tiền về VN cứ như kiểu đang bị giảm lương, nhưng nếu chỉ xài ở Malay thì khá ổn, ai mang tiền VN qua đây mua đồ điện tử cũng rẻ hơn VN rất nhiều, ví dụ như cái SS Note 5 bên đây hàng chính hãng SS Malay chỉ khoảng 2499RM đổi ra VNĐ thì khoảng 13tr5 có cả sạc không dây. Vì vậy bạn nào qua đây du lịch rồi xách tay về sẽ rẻ hơn VN nhiều.
