| Danh mục chap | ||
| Chap 1 | Chap 2 | Chap 3 |
| Chap 4 | Chap 5 | Chap 6 |
| Chap 7 | Chap 8 | Chap 9 |
| Chap 10 | Chap 11 | Chap 12 |
Uber man thất thiểu về nhà sau 1 buổi sáng ế ẩm, nhanh chóng lột giáp trụ ra, anh ta làm vội tô cơm xong châm điếu thuốc nằm nghĩ trưa và...hóng píp, 10 phút...20 phút trôi qua vẫn chưa có píp (là tiếng app điện thoại báo đi khách ấy ợ), Uberman chán nản nghĩ miên man “hay là mình viết về nghề này cho 500 anh em Work2Review đọc chơi hỹ, biết đâu bài của mình được nổi tiếng như của anh bốp vệ sĩ thì hốt bạc hế hế ", anh ấy liền hí hửng bật cái pc core 2 lên sau gần 1 năm không dùng (có smartphone nên bỏ bê). Đệch! Chờ gần 10 phút cái pc mới chịu vào, ơ...mà...mà...viết gì đây ta? Thôi thì nhớ gì viết nấy, nhớ đến đâu viết đến đó trước khi căn bệnh quái ác làm anh ấy suy yếu đi, đôi mắt mờ đi không thấy đường cào phím và tác dụng của mớ thuốc tây làm anh ấy hay quên...sau này có lên Work2Review xem lại thì như lời ông Admin nào hay nói cdcm clgtn
Chap 1:
Trở lại 10 tháng trước: Vợ sinh được thằng ku "Đù...ngon! Có người thắp hương kkk"ngày...tháng...năm
Bs: anh bị suy thận rồi, không làm được việc nặng, uống thuốc và chờ chết thôi, thèm gì thì ăn đi.
Ngày...tháng...năm
Bs: mắt anh bị võng mạt tiểu đường, dần dần sẽ nhìn mờ và mù hẳn, giờ nhìn gái cho đã thèm đi
Ngày...tháng...năm
Thất nghiệp, bế tắc, chán nản, 2 vc gây gổ bla bla...
Đang ngồi cafe tự kỹ thì nghe phong phanh
" Ê mày dạo này tao nghe nói chạy Uber với Grab kiếm ăn ngon lắm đa “
Thầm nghĩ "thôi thì kệ cmn thất nghiệp đã nhục rồi, giờ chạy xe ôm có nhục thêm nữa cũng chả sao"
Thế là mình vác ass lên và đi hành nghề Ubermoto (xe ôm đấy ợ hệ hệ)
Ngày thứ 1 : Tắm rửa thơm tho, cạo râu sạch sẽ, mặc quần đùi lon ton ngoài đường cùng em Wave S 110 thần thánh, mở app lên chạy 1 hồi mà sao im re vậy ta, bổng gặp 1 anh bên Grab, liền sà vào lòng...à nhầm, sà đến mần quen
"Nảy giờ chạy được không anh? "
Ảnh nhìn mình 1 hồi “Trưa giờ được 12 cuốc, giờ chạy lòng vòng có khách thì đi không thì về, mà ông bên đâu sao không mặc đồng phục? "
" Dạ em bên U, bên em ăn mặc thoải mái lắm, mà anh cho hỏi sao nãy giờ em chạy hoài mà ế quá? "
"Cũng tuy thôi em, khách lúc đông lúc vắng, nhưng quan trọng là 3g của mình phải mạnh mới dễ bắt khách"
Suy nghĩ 1 hồi “chết mợ quên mở 3g ", “dạ thank anh, để em đi 1 vòng coi sao"
Ngậm ngùi về dẹp xe, tắt máy đi ngủ
Ngày thứ 2, 12h trưa: khách hàng đầu tiên là 1 bé học sinh c3, Uberman hí hửng điện thoại còm phơm xong qua rước bé đi học
Bé: Anh bên Uber ợ?
Mình: Uhmm lên xe đi em
Mình: Em học lớp mấy rồi?
Bé: Dạ lớp 10
Mình: Học trường nào vậy em?
Bé: Dạ trường xxx
Mình : Em thích học môn nào nhất?
Bé: Dạ môn nào cũng thích
Uberman cảm thấy bị đơ và hơi vô duyên (>_<), 2 bên im lặng...chở bé đến trường xong thu 10k và đứng hóng píp, trưa nóng nực ế khách thế là vác xe về ngủ
18h30: Chở khách từ Q8 về Bình Tân, khách hàng là 1 chị công nhân, chờ chị tan ca gần 10 phút mới ra nên hơi bực
Khách: Xin lỗi để anh phải đợi tại em kẹt tí việc
Mình: Dạ không sao đâu chị, công việc của em mà...(nói vậy cho qua)
Khách: Sáng giờ anh chạy được nhiều chuyến không?
Mình: Dạ em mới chạy hôm nay thôi, chị là khách hàng thứ 2 của em đó
Khách: Ủa zị hả, zị là em may mắn quá rồi hì
Mình: Tự nhiên thấy không khí khác hẳn, tiện mồm nói luôn
Chắc chị hay đi Uber lắm nhỉ?
Khách: Dạ em hay đi lắm, tại nhà xa mà gặp xe hư nên bữa giờ đi Uber không hà, giá cước cũng rẻ nữa
Thế là Uberman và khách chém gió tung trời...đến nơi thu 29k, khách bo đưa luôn 35k rồi 2 bên chia tay nhau vui vẻ, không quên xin khách vote 5 sao hệ hệ
Sau đó làm vài cuốc đến 11h tối xong về dẹp xe nghỉ
Đêm đó Uberman vắc tay lên trán nghĩ ngợi "Có lẽ do trước giờ mình ăn nói cộc cằn, khô khan nên mới có chuyện vô duyên như lúc trưa, lúc chiều thì khách vui tính nên chém gió khá thoải mái, mình phải học cách trau chuốt lại ngôn từ để kiếm tiền bo mới được hệ hệ"
Ngày thứ 3 : sáng chở thằng ku đi chích ngừa, trưa thì Uberman đi khám bệnh, đến tối mới vác xe ra chạy
10h05 tối: Píp...Píp...Píp
Dạ phải anh kêu Ubermoto không ợ
Khách: uh
Dạ địa chỉ của mình là ở...
Khách: xxx pth q8 qua nhanh nha em...cụp
Lon ton qua rước thì khách là 1 anh trai da ngâm đen, đội mũ lưởi trai, mặc áo sơ mi dài tay, vác theo 1 bao gì đó
Mình: Mình về đâu anh há?
Khách đáp gọn lỏn: Q1...mà anh chạy đi em chỉ đường cho
Mình: Dạ ok anh, mà anh ngồi sát vô giúp em, tại bao hàng nặng quá em khó chạy
Khách: Uhmm bao bột đó mà
Mình: Dạ bột mì hay gì zạ anh?
Khách: Bột khoai lắc đó anh...móa thằng chủ em ác quá, giờ còn bắt đi giao bột, bực bỏ mợ
Mình (à ra thế...hú hồn)
Trên đường đi Uberman và khách chém gió lia lịa (giờ chém lên tay ồi nha)
Bổng khách nói
"Em thấy nãy giờ anh nói chuyện lịch sự hoài, anh em mình ra đường kiếm cơm nên anh nói chuyện thoải mái đi, nói chuyện kiểu này em thấy không quen, giả dối lắm! "
Mình: àh ...em thông cảm tại cty nó bắt thế nên...
Rồi 2 thằng từ "anh em" sang "mày tao" luôn và được dịp xả ra nào là "đm, đcm, clmn, ccc..."
Xong chuyến đi 30k khách đưa luôn 40k và nói
"Ông giữ đi khỏi thối! Anh em mình gặp nhau coi như có duyên, nhưng ông nhớ cẩn thận, chạy xe ban đêm không biết ai là ai đâu nha!"
Chạy vòng vòng không có khách thế là vác xe về ngủ
Chap 2:
Ngày thứ 3+4+5: Dần dần Uberman đã quen với việc "đi khách và đứng đường", sáng ra ngồi cafe hóng píp, nhận khách xong làm vài cuốc đến trưa lại không dám về do sợ hao xăng, trời tháng 10 nắng như đổ lửa, Uberman tìm 1 gốc trên đường NKKN núp lùm, mong có 1 cuốc về nhà cho khỏe, cảm giác hào hứng lúc đầu được thay bằng cảm giác ê mông, lác đít, đau lưng kinh khủng, phía đối diện là 1 anh Grab 1 chân chống xe, 1 tay chống cằm ngủ ngon lành, xéo qua là 1 chú xe ôm đang nằm dài trên xe ngủ trưa...(thu nhập 1 tháng chục củ đây sao? Trên đường thì dòng người vẫn đan xen, thi nhau hò hét, bóp kèn inh ỏi..píp..píp..pípMình: Dạ phải chị kêu Ubermoto không ợ?
Khách: Đúng rồi em
Mình: Dạ chị về đâu vậy ợ?
Khách: Em qua địa chỉ xxx chị đưa con vịt em đem giao giúp chị (đệch đang đói)
Nghĩ 1 hồi... : Dạ chị đợi em xíu
Chạy qua gặp khách là nhân viên bank cười vui vẻ: “đây, em đi nhanh nha, chị cà thẻ ahihi”
Ngậm ngùi xách con vịt đem giao xong về ngủ
6h chiều ra xe làm vài cuốc đến 22h thì ế hẳn, trời về khuya lạnh dần và tối, Uberman cảm thấy ớn ớn >_<', nhưng may là vẫn còn các anh áo vàng tốt bụng nên Uberman cũng yên tâm phần nào hệ hệ
11h30 đang vật vờ ngoài 3/2 thì píp...píp
Mình: Dạ anh kêu Ubermoto phải không ợ?
Khách: Đúng rồi anh
Mình: Anh về đâu vậy ợ?
Khách: Anh qua chở em đi, tí em chỉ đường
Mình: Dạ
Qua rước thì gặp 1 anh trai đeo kính trí thức kiểu coolman, tay cầm bộc đồ lỉnh kỉnh
Mình: Mình đi đâu vậy anh?
Khách: Anh ra Nguyễn Thị Minh Khai xong đâm thẳng, nhanh nhanh nha anh bạn em đang đợi
đang chạy ào ào thì khách có điện thoại
Khách: Tụi bây tới chưa… rồi… rồi... tao đem theo "đồ" rồi, tụi bây yên tâm, lên trước đi tao lên sau!
Đến nơi là 1 dảy khách sạn nằm sâu trong hẻm, Uberman thấy nghi nghi, khách thì vừa nấu cháo điện thoại vừa chỉ đường, xe dừng lại trước khách sạn 50m, Uberman cảnh giác giả vờ xoay qua hỏi khách đi thẻ hay tiền mặt, khách thò tay rút tiền thì trong bộc lồi ra cái máy có quả cầu chớp chớp như trong bar, ống hút cấm vào chai nước suối kèm mớ đồ linh tinh nhìn không rõ...wtf...
Cầm tiền khách đưa éo biết dư hay thiếu xong đua về ngủ
Chap 3:
Ngày thứ 6: Sau cú ám ảnh đêm đó Uberman làm 1 giấc đến 11h trưa, dậy vệ sinh cá nhân, chích phát insulin cho "phê" xong cơm nước rồi ra cafe ngồi hóng píp (cuộc đời thiệt tươi đẹp ahihi )13h: píp..píp..píp
Mình: Dạ anh kêu Ubermoto ợ?
Khách: Dạ đúng rồi
Mình: Dạ mình về đâu vậy ợ?
Khách: Dạ em về NTT Q7
Mình: Dạ anh đợi em xíu
(Cái app ggmap và Uber phải nói là như bùi, tìm khách thì sai định vị cách hàng trăm mét, điểm đến thì chỉ toàn đường chim bay, làm tìm khách muốn đỏ con mắt)
Khách là 1 anh trông phước hậu, nhìn như người tu hành, vừa lên xe Uberman nói liền
Mình: Dạ xin lỗi đã để anh đợi, do định vị sai nên em không biết anh đứng khúc nào, tìm nãy giờ mới ra hì hì
Khách: Không sao đâu anh, nãy giờ thấy lâu quá nên em cũng nghĩ là lạc đường, mà anh mới chạy hả?
Mình: Dạ mới được 1 tuần
Khách: Zị anh chở em qua đây rồi đợi xíu mới đi tiếp nha
Mình: Ok không sao đâu anh, bên Uber em khách muốn dừng rồi đi bao lâu tùy thích, khi nào chán thì tính tiền
Khách: Em nhỏ tuổi anh cứ kêu em là được rồi
Mình: Ok em
Khách: Anh mới chạy để em chỉ đường cho, anh cứ chạy đường này, xong lát nửa quẹo qua đây, anh để ý sau này chở khách khỏi phải xem ggmap
Mình: À...thank em, chắc em hay đi đường này nên rành ghê
Khách: Em hay đi làm công quả cho chùa, nên đi hoài hà
(Sr các thím do đường xa nên 2 anh em chém chuối hơi nhiều...)
Mình: Trước anh tính chạy Grab mà sợ bị xe ôm úp sọt nên cũng ớn ớn
Khách: Haiz...thời đại công nghệ mà anh, cái nào rẻ thì người ta đi thôi, mấy chú xe ôm ế quá nên làm vậy cũng khó trách… ai cũng vì sinh nhai cả thôi, em nghĩ trong 4 chữ "sinh, lão, bệnh, tử" thì từ sinh cũng có nghĩa là sinh nhai
Mình: Uhmm...anh thì sợ bệnh hơn, vì bệnh tật không làm người ta chết ngay mà cứ sống lây lất làm khổ gia đình và xã hội
Khách: Cũng tùy giai đoạn của từng người thôi anh, người thì vì "sinh" nhai mà cực khổ bươn chải, "lão" thì già yếu xong đến "bệnh" tật liên miên, đến lúc "tử" thì có người ra đi nhẹ nhàng, có người phải chịu cảnh đau đớn...
Mình: Nghĩ thầm (cũng đúng hen)
2 anh em nói chuyện về phật giáo 1 hồi cũng đến nơi, khách trả tiền xong bo Uberman 10k và nói
Khách: Cái này em gửi anh, anh em mình có duyên gặp nhau, hy vọng sẽ có duyên gặp lại để trò chuyện thêm
Mình: Thank em
Chào khách xong Uberman đi 1 vòng hóng píp, gặp khu nhà bè nên hóng mòn mỏi chả có tiếng píp nào, thế là xác cmn định chở gió về (giờ mới hiểu sao mấy cha tài xế ngại đi xa), hên sao đến Q7 làm được thêm cuốc xong lết xác về, 16h về đến nhà lại làm xe ôm chở vợ đi mua sữa, tả (bỉm ý ợ) cho thằng ku, rồi lại điệp khúc tắm rửa, cơm nước, chích, hóng píp mần vài cuốc đến 23h thì có chuyện để kể tiếp đây ợ
23h Uberman trả khách ngay Cao Thắng thì píp...píp...píp
Khách (giọng nữ): Dạ em đặt Ubermoto giúp bạn em, anh qua quán nhậu... địa chỉ xxx đón nhanh nha (vãi! Ai cũng muốn nhanh xong qua bắt đợi bỏ mợ)
Mình: Ok anh qua liền nè cưng
Phi ngựa đến thì đúng là bắt đợi thật, lát sau có 1 em tiếp viên bước ra, Uberman nhìn kỉ thì áo sơ mi trắng, đầm công sở, trẻ, xinh, trắng...hế hế ngon
Khách: Anh phải Ubermoto không ợ?
Mình: Anh đây lên xe anh đèo về
Em nó vừa lên xe mình liền hỏi: E về đâu?
Khách: Dạ đường Hoàng Sa, anh chạy đi em chỉ cho
Mình: Ok em, mà nãy sao không dùng điện thoại của em book xe mà nhờ bạn
Khách: Em sài WindowPhone nên không book được (vụ này không rành)
Mình: Mà em làm về trể nhỉ? Chắc phải hầu mấy cha nhậu khuya hả em?
Khách: Dạ không! Em làm nhân viên kế toán cho quán, tại nay đông khách, em phải tổng kết sổ sách xong mới về
Mình: Nghe giọng em dễ thương quá, quê em ở đâu hỹ? (vào giai đoạn cưa cẩm)
Khách: Dạ em ở Quảng Ninh, vừa vào SG được 1 tháng nên không rành đường, nhỏ bạn chỉ em sài Uber đi cho rẻ
Trên đường đi do em ấy mặc váy nên phải ngồi 1 bên, 1 tay để trên vai Uberman, 1 tay che chắn, đường thì xấu, nhiều đoạn chông chênh, thế là "nó" cứ va đập, va đập liên hồi, Uberman cảm nhận được 1 cơ thể phụ nữ đang ngồi sát vào mình, kèm theo những lời thỏ thẻ, tỉ tê về gia đình, hoàn cảnh khiến Uberman cảm thấy "phê"
Mình : Nếu em hay về giờ này, hay để anh làm xe ôm chuyên cần cho em nha
Khách: Dạ là sao ợ?
Mình: Thì hôm nào em về anh cũng đến rước
Khách: Dạ thôi! Tại giờ giấc em không cố định, mặc công lại phiền anh
Mình: Phiền gì đâu em, được chở người đẹp không lấy tiền anh cũng chịu (chém tí)
Khách cười bẽn lẽn: Hí hí (ngon)
Đang ngon trớn thì đến nơi, em ấy tính tiền xong đi vào nhà, Uberman nhìn theo mà tiếc hùi hụi, vừa toan mở mồm xin số điện thoại thì chợt nghĩ lại (có khi nào nãy giờ em nó thả thính mình không ta?), Uberman lặng lẻ xách đít về
Chap 4:
Ngày thứ 7: Uberman dần quen với những việc giao đồ ăn, ship hàng, rước học sinh...22h10 sau 8 cuốc xe Uberman quay trở lại góc 3/2 Cao Thắng hóng píp (mong gặp lại em gái hôm qua ý ợ) thì píp..píp...pípMình: Dạ phải mình kêu Ubermoto không ợ?
Khách hàng là nữ nói giọng miền tây từ tốn, nhẹ nhàng: Dạ đúng rồi ạh, anh đến hẻm xxx/yyy 3/2 thì gọi em nha, em cảm ơn!
Mình: Ok đợi anh tí, mà mình về đâu em há?
Khách: Dạ em về gia phú Q6 ạh
Uberman chạy đến nơi điện thoại khách thì khách tế nhị cúp máy gọi lại: Phiền anh đợi em tí nha (+1 mát lòng hị hị)
1 hồi thì em ấy được bạn tiển ra cửa, 2 người quyến luyến chia tay, bạn em ý vừa thấy Uberman thì có chút lo lắng (bửa đó mình chơi nguyên cây đen ợ) nói: "Bà về đến nhà thì điện thoại tui liền nghen" rùi nhìn nhìn Uberman dò xét, 2 người nói chuyện 1 hồi thì em ý đi ra, Uberman nhìn thì mặt mũi, tướng tá cũng bt, da hơi ngâm, đeo kính (có chút tụt cmn cảm xúc)
Khách: Em xl phiền anh đợi nãy giờ, thiệt ngại quá! Do nhỏ bạn em lo nên căn dặn đủ điều
Mình: Uhmm không sao đâu em, con gái ra đường 1 mình ban đêm nên phải cẩn thận chớ
Khách: Mà anh chạy khuya quá hen, sáng giờ được nhiều chuyến không anh?
Mình: Cũng được 8-9 cuốc hà, tại chạy đêm nhiều khách nên anh phải ráng!
Khách: Chạy đêm chắc mệt và nguy hiểm lắm anh nhỉ? (giọng quan tâm...)
Mình: Uhmm cũng hên xui hà em, khách thì sợ tài xế ba lăm, tài xế thì sợ khách ba trợn hí hí
Khách: Dạ hì! Anh nói chuyện vui quá chắc là mình chạy lâu rồi anh nhỉ?
Mình: Anh mới chạy được 1 tuần hà! Mà em nói chuyện cũng lịch sự và thiện cảm quá, không biết em làm nghề gì mà nói chuyện ngọt thế hí hí
Khách: Dạ em làm nhân viên nhà sách, tại ngày nào cũng tiếp xúc khách hàng nên nói riết thành quen anh àh
Mình: Uhmm trước anh nói chuyện cũng vô duyên và khô khan lắm, từ hồi chạy cái này thấy mình nói chuyện trau chuốt, trôi chảy hơn hệ hệ
Khách: Dạ! Mình phải thay đổi vì cv và cv cũng làm thay đổi mình mà anh!
Mình: ...(cũng đúng hen)
Kết thúc chuyến đi em ý gửi thêm Uberman ít tiền, không quên chào tạm biệt và chúc ngủ ngon, trên đường về Uberman nghĩ bâng quơ "đúng là nhìn ngươi không thể nhìn bề ngoài, đôi khi đàn ông cũng chết vì thả thính chứ đâu phải vì ngoại hình ahihi "
Chap 5:
Ngày thứ 8: Hôm nay là CN, 13h Uberman chở 1 bé học sinh cấp 3 từ Q8 ra ĐTH Q1, bé khá nhút nhát, ngây ngô hỏi gì cũng trả lời cho có nên không có gì để viết, có điều khi chở bé đến nơi thì bé không biết địa chỉ chính xác, 2 anh em tìm 1 hồi không ra nên đành ra đầu hẻm đứng đợi ngươi nhà đến đón, lát sau chị bé đến đón thì bé hỏi: Của em hết nhiêu zị anh?Mình bấm thanh toán thì hiện 50k, bé đưa mình 50k, bấm kết thúc thì treo cmn app, mở lại thì nó báo 0đ do khách dùng mã km 50k (cái đm! không lẻ chạy từ Q8 ra đây éo lấy tiền) suy nghĩ 1 hồi Uberman hỏi Bé: Em dùng mã km 50k hả?
Bé trả lời : Dạ em đâu biết đâu, ngươi nhà kêu xe giúp em mờ
Mình: Của em sài mã km 50k nên không tính tiền, anh trả em 50k!
Bé hồn nhiên lấy lại 50k, Uberman quay đít đi mà trong lòng tức tối (éo biết mình có khùng không? Sói mà chê thỏ)
20h trời mưa tầm tả, píp kêu liên tục, Uberman tranh thủ làm vài cuốc chở khách, giao hàng đến 23h25, do mưa quá to nước mưa thấm vào người lạnh chịu không nổi, Uberman đành núp mưa ngay NTT Q7 thì píp..píp...píp
Mình: Phải mình kêu u bờ không ợ?
Khách (giọng nữ): Đúng rồi! Anh qua địa chỉ xxx NTT đón em nhanh nha, em gấp lắm (vãi gấp)
Mình: Mà em muốn đi đâu?
Khách: Anh qua đi em chỉ cho, tại em ở Đắc Lắk mới vào nên không rành đường
Uberman nghĩ thầm (cái đệch nghe giọng đã thấy không thiện cảm rồi, chắc là tụi teen dẩm đây, trời thì đang mưa...thôi thì kệ cmn chạy qua coi sao)
Mình gằn giọng: Đợi anh tí
Chạy qua đứng chờ em nó ra, ôi chu choa...sai cmn lầm các thím ợ, 1 em teen xinh tươi, cao ráo, trắng trẻo bước ra, tóc thắt 2 bính, trang điểm nhẹ...chậc chậc thơm! Uberman thay đổi thái độ, liền cười đê tiện
Mình: Mưa gió thế lầy, mình đi đâu đây em há?
Khách: Dạ lúc nãy em đang vội, nên nói không rõ ràng sr anh, anh cứ chạy thẳng đường NTT là đến cái khách sạn đó
Mình: Rồi hiểu ha! Giờ này mà đi khách sạn chắc là có hẹn với bạn trai đúng hơm?
Khách: Dạ không, người thân em dưới quê lên chơi, đang ở khách sạn, em qua thăm thôi hà
Mình: Zị hả? Zị để anh vào khách sạn cùng em, giúp tìm người thân hen hí hí
Khách: Dạ thôi, em tự tìm được rồi ợ!
Trên đường đi mưa gió rả rít, em ý lạnh quá ngồi sát vào người Uberman, 2 cơ thể xích lại gần nhau...những hơi thở dồn dập, run lên vì lạnh...những tiếng thỏ thẻ, tâm sự tỉ tê...những va chạm không mong muốn...những cú thắng gấp vì đường xấu (sr em lạc đề tí hí hí), khiến Uberman cảm thấy "phê"
Đến nơi tính tiền xong, Uberman nhìn em ý đi vào khách sạn mà lòng tiếc hùi hụi (tại sao gái đẹp trong thiên hạ không phải là của ta ahhhhh...), lại quay đít xe về "chuồng" ngủ cùng gấu me và gấu con hệ hệ
Chap 6:
Tuần thứ 2: Tuần này Uberman phải làm xe ôm chở thăng ku đi chích ngừa, thằng ku mới 10 tháng hay bệnh vặt lại phải chở đi khám bác sĩ, nên ít chạy, chỉ tranh thủ ban đêm trốn vợ đi làm xe ôm hí hí11h tối thứ 2: Sau 2 cuốc ế ẩm, Uberman chán nản ngồi ngay bưu điện Q5 hút thuốc hóng píp...bổng từ xa có 2 xe Xespa chạy tới, phía trước là 2 thanh niên hầm hố, sau lưng là 2 em gái khá xinh cầm theo bộc đồ khá to, xe dừng lại ngay góc đường, cô gái lấy ra 1 túi nhỏ, vội vàng bước xuống tiến đến 1 người đàn ông vô gia cư đang nằm ngủ gần đó, đặt nhanh túi đồ xuống, cô gái vổ vai ông ta vài cái rồi nhanh chóng lên xe bỏ đi, Uberman nhiều chuyện theo dỏi xem họ làm gì, ra là họ âm thầm chạy vòng vòng để phát thức ăn cho người vô gia cư, Uberman nghĩ thầm “Xời! Giúp được bao nhiêu người kia chứ? Chắc lại như các em teen làm màu để seo fi, up face, câu like đây mờ "
Nhưng không các thím ợ! Họ vẫn âm thầm làm việc đó từ tuần này sang tuần khác, Uberman vẫn gặp họ ngay góc phố đó mỗi tuần...Uberman rất khâm phục họ!
(Anh muốn viết ra đây như 1 lời xin lỗi vì đã hiểu lầm hành động của các em, cứ thế phát huy các em nhá...triệu like cho các em ahihi)
Thứ 3: Tranh thủ làm vài cuốc buổi tối, không có gì để kể ngoài 1 cuốc lúc 0h, Uberman đang ngồi tự kỹ trên đương Bùi Thị Xuân thì píp..píp...píp
Mình: Dạ phải mình gọi u bờ không ợ?
Khách (giọng nữ miền tây): Dạ phải rồi anh, anh đến được xxx ngay st Bsmart đón em nha (chạy đêm lắm gái thế không biết hí hí)
Mình: Mình về đâu em hỹ?
Khách: Dạ em về cầu Bình Triệu, Thủ Đức
Mình: (hơi ớn ớn...khuya, tối, nguy hiểm, về TĐ xong xác cmn định là chạy xe không về)
Mình: Ok đợi anh tí nghen
Đến nơi thì gặp 1 em khá xinh mặc đồ công sở, em lên xe, trên đường đi 2 người trò chuyện khá thoải mái, nhưng khi hỏi đến nghề nghiệp thì em không muốn trả lời (chắc làm nghề nhạy cảm), đến hẻm nhà em thì ngập nước (cuối tháng 10 trong SG hay ngập)
Em nói: Hay anh dừng đây đi, để em đi bộ vô nhà
Mình ga lăng: Thôi! Em ngồi trên xe đi, để anh ráng chạy vào
Éo ngờ nước ngập sâu quá, xe giật cục mấy lần mém chết máy, đường thì xấu + lầy lội, hên sao cũng lết được đến nhà trọ em, em cảm ơn Uberman xong gửi thêm ít tiền rồi nhanh chóng vào nhà, Uberman hí hửng đút tiền vô túi thì nhìn lại mình... đệch! Quần áo dính nước cống thúi hoắc, xe thì toàn bùn đất tèm nhem (hiểu ha! tốn tiền rửa xe), Uberman uể oải lết xác về nhà tắm rửa xong đi ngủ
Sáng thứ tư: Vác chiến mã đi tắm rửa + sửa sơ sau 1 tuần cày cuốc, Uberman ngồi nghĩ miên man "giờ mình cũng khá rành đường SG, biết cách chém chuối chìu lòng khách (để kiếm tiền bo ý ợ), nhưng lại không biết ở đâu nhiều píp mà hóng…", may sao tối hôm đó có cuốc chở 1 anh đồng nghiệp đi nhậu về, được anh ý tư vấn
Khách: Ông phải biết chổ chạy, không chạy lung tung thế này được, chỉ chết tiền xăng
Mình: Dạ! Là chổ nào ợ?
Khách: Gan thì ra bến xe, sân bay khô máu với tụi xe ôm, không thì sáng sớm lết ra khu Bùi Viện, xung quanh BV, thế nào cũng có cuốc
Mình: Dạ! Nhưng sao em thấy có hôm píp kêu ầm ầm có hôm im re thế ợ?
Khách: Ông phải nắm giờ giấc khách hay đi, sáng 6h xách đít đi làm, 11h nghỉ trưa, 3h chiều đến 8h tối thì rước con, tan sở, đi chơi, đi nhậu...ông cứ canh giờ như thế mà đưa rước
Mình: Ờ ha!
2 anh em đang chém hăng say thì đến nơi, anh đồng nghiệp gửi Uberman thêm ít tiền, xong loạng choạng bước vào nhà trọ nhậu tiếp cùng đồng bọn...
0h: Sau khi chia tay anh đồng nghiệp, Uberman lông nhông SG 1 chút thì có píp tại Q4
Mình: Dạ phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách (giọng nữ): Đúng rồi anh, anh qua được xxx Vĩnh Khánh Q4 đón em nha
Mình: Mà mình đi đâu em ha?
Khách: Em qua Q1, gần đây thôi
Mình: Ok đợi anh tí
Uberman chạy qua thì là quán nhậu, nhìn quanh tìm khách thì bổng trong nhóm 4 anh trai xăm trổ có bàn tay giơ lên ngoắc ngoắc
Khách: Anh đợi em tí, uống hết chai này rồi đi
Mình gật đầu lòng nghĩ thầm (gặp gái giang hồ rồi), em ý làm 1 hơi hết chai ken xong chạy ra leo lên xe
Khách: Anh đi nhanh nhanh nha, em đang gấp (lại gấp)
Chạy 1 hồi thì em ý nói: Anh không phải dân Q4 đúng không?
Mình: Ơ! sao em biết?
Khách: Nhìn số xe là em biết rồi
Mình: Hì! Uhm anh ở Q8, vừa trả khách gần đây thì em gọi nên chạy qua
Khách: Zị để em chỉ đường cho nha, anh quẹo đây rồi đi thẳng quẹo trái lên cầu là qua Q1
Mình: Ok em! Mờ đường hồi nãy nhiều quán nhậu hen
Em ý nghe không rõ, tưởng mình khen nhậu dữ nên trả lời tỉnh bơ: “Em làm bia ôm mà anh”
Mình tới luôn: Trùi..zị tiếp khách không mệt hả em, mờ ra đây nhậu tiếp
Khách: Nhiêu đó nhầm nhò gì anh ơi, mấy cha vô bia ôm nhậu sao lại bọn em hí hí, nãy vắng khách em xin mama ra chơi tí, giờ có khách quen yêu cầu, mama hói quá trời, nên em phải quay lại tiếp thăng chả rồi kêu Uber qua nhậu với mấy ông anh tiếp hí hí
Mình: Gì ghê zậy??? Không lẻ tụi em không biết xỉn?
Khách: Nói chung bọn em phải nhậu dữ, nhưng cũng có "chiêu" hết anh ợ, zị mới môi tiền của mấy chả được chớ ahihi
Em ý vừa nói xong thì đến nơi, khách vội trả tiền rồi nhanh chóng đi vào nhà hàng, bổng em ý quay đầu lại nói "Chúc anh đắt khách nha, nhớ là kiếm được tiền thì đừng vào đây tìm em nghen hí hí"
Uberman quay đít xe về ngủ, vừa đi vừa nghĩ "Việc mình đi khách với việc các em ý đi khách cũng giống nhau quá hen hế hế"
Thứ 5+6+7+CN : Uberman thử chạy buổi sáng xem sao, kết quả là ế vc các thím ợ, dần dần Uberman hiểu ra là do khách chuộng đi Grab hơn, đến nổi hỏi cha xe ôm trong xóm biết u bờ là gì không? Chả trả lời tỉnh queo "Là clgt? Tao chỉ biết Grab thôi" ahuhu, thế là Uberman đành nhường sân cho các anh Grab, chuyển sang cày đêm, nhờ vậy nên mới có chuyện kể các thím nghe ý ợ, ôi...giội ôi! Phải nói là gặp đủ loại người, sinh viên có, gái có, gay có, rồi tomboy, có cả trans luôn ợ thích thế hí hí
Nhưng xin phép ngắt ngang cảm xúc tí, Uberman muốn kể 1 câu chuyện khác cơ
Hôm ấy là 4h chiều thứ 7, Uberman vừa trả khách tại Hutech ĐBP thì píp..píp..píp
Mình: Dạ phải mình gọi Uber không ợ?
Khách (giọng nữ): Đúng rồi anh! Em gọi đặt xe giúp mẹ em
Mình: Dạ mình đi đâu vậy chị?
Khách: Dạ mẹ em đi BV 115
Mình: Ok chị đợi tí nghen!
Uberman phóng qua thì khách là 1 cô tầm 5x tuổi, đang hôn tạm biệt cháu, cả nhà cười đùa vui vẻ, con gái cô chạy ra nói: “Anh đưa giúp mẹ em ra BV 115 nha, thank anh!”
Mình: Ok em!
Khách lên xe, Uberman chào tạm biệt xong cho xe chậm rải lăn bánh
Khách: Phiền con đợi nãy giờ nghen, tại thằng cháu cô cứ khóc bắt cô ở lại không cho đi
Mình: Dạ không sao đau cô, con nít mà hì
Khách: Mà con có gia đình vợ con gì chưa?
Mình: Dạ 1 vợ và mới có thêm thằng ku được 10 tháng ợ
Khách: Zị hả? Chúc mừng con nghen
Mình: Dạ cảm ơn cô! Mà mình qua BV 115 thăm người thân hả cô?
Khách im lặng tí...: Chồng cô, ổng bị suy thận, đang chạy thận nhân tạo trong 115, giờ cô vô chăm sóc ổng
Mình: Dạ, zị là bác trai cũng gần giai đoạn cuối rồi hả cô?
Khách: Uhmm...cũng cầm cự được 5 năm rồi, lúc mới bị bác sĩ có giải thích nên gia đình chuẩn bị tâm lý hết rồi
Mình: Mà sao mình không tìm người hiến thận đi cô
Khách: Tìm đâu ra, mua thì không đủ tiền, người hiến thì ít mà người cần thì nhiều…trước có thằng cháu đồng ý hiến thì xét nghiệm không hạp
Ngưng 1 lúc khách nói tiếp: Mà chồng cô cũng nói "Già rồi! Sớm muộn cũng phải đi, làm phiền con cháu chi cho cực khổ"
Mình: Dạ! Chắc bác trai cũng muốn được giải thoát cho nhẹ lòng, tại nhiều người thay xong vẫn bị lại...mệt mỏi cả thể xác lẩn tinh thần
Khách: Ủa mà sao con rành zị, bộ ở nhà có người bị suy thận hả?
Mình: Dạ con bị
Khách: Cái gì? Con còn trẻ vậy mà…
Như hiểu ra vấn đề, cô khách bỏ ngỏ câu hỏi, im lặng 1 lúc rồi nói
Khách: Haiz..thôi ráng đi con, được bao lâu thì hay bao lâu, còn chuyện gì chưa làm thì tranh thủ mà làm cho xong nghen
Mình: Dạ con cảm ơn cô, cô cũng ráng chăm sóc bác trai cho tốt nghen!
Xe dừng ngay cổng BV, cô gửi thêm Uberman ít tiền, Uberman cảm ơn và chào cô xong quay xe đi, trên đường đi Uberman cười tủm tỉm "Không biết chừng nào tới phiên mình hen? Hí hí “
Chap 7:
Tuần thứ 3: do tuần này phía U thay đổi chính sách hỗ trợ + giảm thưởng, anh em tài xế khắp nơi la ó biểu tình, đòi đình công, chưa kể app U bị lỗi tè le tính sai giá, khiến khách tưởng tài xế ăn gian thế là ăn 1* (số * để tính thưởng ý ợ, ăn vài nhát là mất cmn thưởng), ubeman cũng không ngoại lệ, từ 5* dính vài nhát còn 4.6* thế là mất thưởng ahuhu, nên chán hẳn, chỉ chạy vài cuốc cầm chừng, chủ yếu là "đi khách ngoài" để kiếm thêm hí hí, vì vậy cũng không có chuyện gì để viết, chỉ là những câu chuyện lượm lặtSáng thứ 5: Uberman đang lượng lờ ngoài Nguyễn Văn Trỗi thì lại gặp anh Grabman ấy, anh Grabman thi thoảng hay ghé lại góc đường có bà cụ già ngồi bán vé số, lúc thì mua đồ ăn cho cụ, khi thì mua giúp vài tờ vé số, hôm nào ế khách thì ngồi trò chuyện cùng cụ, Uberman hay dừng chân ngay đó nên biết...
11h tối thứ 5: Uberman trả khách tây tại đường nguyễn văn thủ Q1, đang ngồi hóng píp ngay góc đường, sát bên là vài xe hốt rác, có chị công nhân với đang dọn dẹp phân loại rác, nhìn nhìn Uberman dò xét, bổng chuông điện thoại vang lên
Chị công nhân: Anh lô mẹ nghe nè! Uhm..uhmm..mẹ sắp xong rồi, tí mẹ về, con ráng dổ em ngủ nghen, nhớ khóa cửa cẩn thận, mẹ xong công việc rồi về liền
Bên kia đường là 1 quán nhậu, mọi người thi nhau hò hét chuyện trò zô zô zô...đâu đó vang lên bài "Duyên phận" của anh bán kẹo kéo (trong SG đang thịnh bài nì), lâu lâu lại có rác được vứt ra đường...
Píp vang lên, Uberman lại xách đít đi tiếp khách
12h tối thứ 6: Do trong tuần này Uberman hay có dịp chở các em gái "đi đêm" về Phú Nhuận, nên hay dừng ngay Nguyễn Băn Trỗi hóng píp về ngủ, tối hôm đó cũng vậy, khách là 1 chị tầm 3x tuổi, nhan sắc khá mặn mà, làm karaoke tay vịn
Mình: Mình về Phú Nhuận đường nào chị ha?
Khách: Chị về Huỳnh Văn Bánh, em chạy đi, chị chỉ cho nhanh
Mình: Dạ ok chị
Khách: Mà em chạy khuya dữ hen, không sợ cướp bóc àh?
Mình: Dạ cũng sợ chứ chị, mà sáng ế quá nên em qua chạy đêm, với lại nghề nào cũng có hên xui, sao mình tránh mãi được
Khách: Uhmm...trước chị đi mấy ông xe ôm, biết chị làm nghề này, cũng dê xồm, gạ gẫm đủ kiểu... (dừng lại 1 lúc, như hiểu ý mình), biết là nghề này không còn gì để mất, nhưng sợ mấy chả túng quá làm liều thì khổ, nhờ có nhỏ bạn giới thiệu đi cái này thấy cũng yên tâm
Mình: Dạ, bên em đa phần là sinh viên và người đi làm chạy thêm, nên cũng đàng hoàng lắm chị (tui đàng hoàng thiệt mờ hí hí)
Khách: Uhmm mà cũng rẻ nữa, mấy ông xe ôm ăn mắc quá
Mình: Dạ, em hay chạy giờ này, chị có hay về thì để em qua rước mỗi ngày nha? (kiếm kèo)
Khách: Thôi không được đâu em, giờ giấc chị không cố định, khách karaoke chưa về hết thì bọn chị sao về?
Mình: Dạ cũng cực quá chị ha (mất kèo)
Đang 8 thì khách có điện thoại
Khách: Dạ con nghe nè mẹ...dạ rồi! Để mai con gửi tiền về, mẹ dỗ nó ngủ giúp con, nói nó không ngủ mai con về đánh đòn nó đó, nhớ cho nó uống thuốc đúng giờ nha mẹ, con đang trên đường về vậy thôi nha
Mình: Bé bị bệnh hả chị?
Khách: Uhmm nó bị sốt, cứ khóc đòi chị hoài
Uberman như hiểu ý, không nói gì thêm nữa, 2 ngươi im lặng 1 lúc thì đến nơi, khách bo Uberman ít tiền xong vào nhà, Uberman chào khách xong quay xe về, trên đường đi Uberman lại miên man "Nếu mình không phải xe ôm, mà là khách karaoke liệu mình có biết và tin câu chuyện này không?"
Thứ 7: ngày hại não...
Hôm đó là ngày 5/11 trong SG đang có áp thấp nhiệt đới, cả ngày mưa bão, đến tối tầm 10h30, trời vẫn mưa ầm ầm, Uberman vừa trả khách tại Hậu Giang Q6 thì Píp..píp..píp, hơi do dự Uberman nhấp vào nút "Chấp nhận đi khách"
Mình: Phải anh kêu Ubermoto không ợ?
Khách: Dạ phải rồi anh, nhưng em không đi, mà tính nhờ anh qua được xxx lấy xâu chìa khóa giao qua Lê Trọng Tấn giúp em
Uberman nghĩ thầm (Lê Trọng Tấn chắc cũng không xa lắm, với lại giao xâu chìa khóa thì nhẹ mà) liền trả lời
Mình: Ok em, qua đến đó anh điện thoại em ra lấy nghen
Khách: Ok anh, zị là anh chịu đi rồi nghen
Khách cúp máy, Uberman hơi khó hiểu về câu nói "chịu đi" của khách, nhưng thôi kệ cmn, cứ qua lấy đem giao nhanh rồi về, lấy xong Uberman bấm "Bắt đầu chuyến đi" thì ơ...cái...cái...WTF..., zì mà 11km, Qua ngã tư 4 xã, đâm thẳng đường Bình Long....Uberman cứ thế chạy...chạy...chạy ngang qua nghĩa trang Bình Hưng Hòa, 11h tối đường vắng hoe, không 1 bóng người, đường tối, mưa gió cứ táp vào mặt...có chút ớn ớn, Uberman cắm đầu chạy tiếp, mong sao mau tới, cuối cùng cũng đến nơi, khách là 1 em trai đeo kính, do quên chìa khóa nên không vào nhà được, cầm xâu chìa khóa Uberman đưa khách nói
Khách: Cảm ơn anh, em trả thẻ (ơ..hổng phải chớ), nhưng gửi anh 50k coi như tiền công mưa gió
Mình: Ok anh cảm ơn em, chào em nha!
Khách đi rồi Uberman mới cảm thấy người rả rời, lạnh buốt, quần áo ướt nhẹp do nước mưa thấm vào, Uberman tắt app "Thả trôi" ngoài đường (thím nào hay chạy nhiều chắc cũng biết cảm giác "đứng hình"), 12h tối ngoài trời vẫn mưa rả rích, cơ thể anh ấy run lên lập cập, anh ấy không đủ sức về nhà, cũng không muốn về nhà, anh ấy muốn 1 điều gì đó...không rõ ràng, anh ấy cứ thế chạy...chạy...chạy hoài nhưng không tìm được lối ra trong tâm trí mình, xe dừng lại trên đường Nguyễn Văn Trỗi quen thuộc, Uberman dựng chống xe, lột áo mưa, tìm trong bao thuốc lá ướt nhẹp, may quá vẫn còn 1 điếu hút cho ấm người, đang nhâm nhi điếu thuốc thì giọng nói ấy lại vang lên trong đầu anh ta (khúc này chôm trong Mr Robot)
Uberman xấu: SAO MÀY KO CHẾT ĐI!
MÀY KO ĐỦ CAN ĐẢM ĐỂ LÀM VIỆC ĐÓ ĐÚNG KO? MÀY HÈN LẮM! NÊN MÀY CHỌN CÔNG VIỆC NHỤC NHÃ NÀY, MÀY MONG SAO SẼ CÓ THẰNG XIÊN MÀY, ĐỂ MÀY ĐC GIẢI THOÁT, MÀY LÀ THẰNG THẤT BẠI, 1 THẰNG VÔ DỤNG, MÀY CHẤP NHẬN LÀM NHỮNG VIỆC THẤP HÈN ĐỂ LẤY SỐ TIỀN ÍT ỎI NÀY ÀH?
Uberman tốt: Nhưng tao muốn làm điều đúng!
Uberman xấu: ĐÚNG? CHÚNG NÓ CẦN MÀY GIÚP À? NHỮNG ĐỨA LÀM GÁI, CON BÉ HS NGỚ NGẨN, CON BÉ MÀY CHỞ QUA BÃI NƯỚC CỐNG, CẢ THẰNG SV ĐEO KÍNH LÚC NẢY, CHÚNG NÓ CẦN MÀY GIÚP ÀH? BỌN NÓ CHỈ XEM MÀY LÀ THẰNG XE ÔM THÔI
Uberman tốt: Tao không cần biết! Tao thích thì tao làm thôi
Uberman xấu: THÍCH Ư? MÀY LÀ THẰNG GIẢ DỐI! MÀY NÓI DỐI MỌI NGƯỜI, NÓI DỐI CẢ BẢN THÂN MÀY RẰNG MÀY THÍCH LÀM CV NÀY, NHƯNG KO… KO PHẢI NHƯ THẾ! MÀY ĐANG RUN SỢ, ĐANG BẾ TẮC, BAO NHIÊU HOÀI BẢO, ƯỚC MƠ, Giờ ĐÃ BỊ CĂN BỆNH DẬP TẮT, MÀY LỪA ĐC AI NHƯNG TAO THÌ KO, VÌ TAO CŨNG CHÍNH LÀ MÀY KAKAKA...
Uberman: Thôi ĐKM im hết đi...
Mưa đã tạnh, bổng nhiên có 1 ông già điên đi lại gần xin Uberman điếu thuốc đang hút dở, Uberman đưa ông ta, ông ta vừa hút vừa chửi những câu vô nghĩa, Uberman cười nhếch mép "Không khéo mình đang sống trong 1 xã hội điên loạn mà không biết ấy chứ"
Uberman mở app lên píp...píp...píp
Chap 8:
Tuần thứ 4: cuộc chiến giữa xe ôm công nghệ và xe ôm truyền thống (XOTT) đã xảy ra, các khu vực nhạy cảm như sân bay, bến xe, BV đã có máu đổ, phía Uber thì ra sức ép tài xế mặc đồng phục và thu 25% phí hoa hồng, anh em tài xế lại biểu tình, la ó, riêng Uberman thì chán nản nên chỉ chạy vài cuốc cho có lệ, lại tiếp tục "đi khách ngoài" ợSáng thứ 2: Uberman dậy sớm,lòng zui phơi phới, mong sẽ có ngày đầu tuần đắt khách, 8h chở cô giáo đi dạy (là khách ngoài ý ợ), xong xuôi Uberman lang thang ngoài tôn thất tùng thì Píp..píp...píp
Mình: Phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách: Dạ phải rồi anh, anh qua chở giúp em thùng hàng ra bến xe miền Đông nha
Mình: Ơ...rồi ok, em đợi anh tí (kệ! có cuốc mở hàng cũng được)
Uberman và khách chở thùng hàng ra bến xe miền Đông, khách gửi thêm ít tiền, Uberman cầm tiền, chào khách xong dọt (do khu vực bến xe miền Đông là điểm nóng nên Uberman phải cải trang), về đến đường Kỳ Đồng Uberman dựng chống xe, châm điếu thuốc, móc điện thoại ra hóng píp like a boss, bổng nhiên chú BV tòa nhà kế bên kêu
Chú BV: Ê em trai, dường như bể bánh xe kìa!
Mình: Ơ... (Hổng phải chớ! Sáng giờ mới được 20k)
Lật đật dắt xe đi vá, chú vá xe lụi cụi 1 hồi nói với Uberman
Chú vá xe: Tét ngay chổ vá cũ, thua rồi! Phải thay ruột
Mình: nhiêu chú?
Chú vá xe: 85k
Đành thay ruột hết 85k, nhìn đồng hồ gần 12h, Uberman lại vác ass về ăn cơm với gấu (1 buổi sáng đầu tuần toẹt vời hệ hệ)
14h trưa: Đang mơ màng thì píp...píp...píp
Mình: Ph..ả..i mờ..mình gọi u bờ không ợ?
Khách (nữ): U bờ gì? Em phải xe ôm không? Qua được xxx lấy thùng hàng giao qua được yyy cho chị nhanh nha, khách người ta hối quá trời kìa
Mình: Dạ..chị thông cảm! Bên em chỉ chở người chứ không chở hàng ợ (nghe giọng nói là không ham rồi)
Khách: Gì kì zậy? Trước giờ kêu toàn mấy người bên em giao không mờ?
Mình: Dạ! Vậy chị vui lòng tìm người khác ợ, chào chị!
Khách: Thấy ghét hông! Xe ôm mà làm tàn xía...(cúp máy cái rụp)
Uberman ngồi thẩn thờ (ũa zị rốt cuộc tui là shipperman hay là Uberman ta?)
18h chiều : Quyết tâm lấy lại những gì đã mất lúc sáng, Uberman vừa dắt xe ra thì píp..píp...píp (ây da! hên ta ^-^)
Mình (tươi hết mức) : Dạ phải mình gọi Ubermoto không há?
Khách (nam): Đúng rồi em! Em qua được xxx chở anh về Tân Phú nghen!
Mình: Ok anh! Em qua liền
Uberman phóng ào ào qua rước khách, gần đến nơi thì điện thoại kêu tút...tút… "Khách hàng đã hủy y/c gọi xe" (ơ...gì kì zạ?), vội điện thoại lại cho khách
Mình: Ủa! Dường như anh nhấn nhầm hủy y/c rồi thì phải?
Khách: Àh xin lỗi nghen, anh có bạn chở zìa rồi
Mình: Dạ! Vậy em chào anh
Uberman chán nản về dẹp xe luôn...(1 ngày thứ 2 đầu tuần thặc toẹt cmn vời các thím ợ hí hí)
Thế là cả tuần Uberman ế dài dài nên chẳng có chuyện gì để kể...ngoại trừ 1 chuyện khá hài hước
Thứ 5 23h45: Uberman đang bon bon ngoài Lý Thường kiệt thì Píp..píp..píp
Mình: Dạ phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách (nam): Dạ phải rồi anh! Em tính nhờ anh qua được xxx Lý Thường Kiệt rước bạn em giúp
Mình: Ok em! Mà bạn em tên gì? Định về đâu?
Khách: Dạ bạn em tên xxx (nữ), về ĐTH nha anh
Mình: Ok em, để anh qua rước
Uberman chạy 1 hồi tìm không ra địa chỉ??? Lại quên xin số điện thoại bạn khách... tự dưng chuông điện thoại reo
Khách (nữ): Dạ chú tới chưa? Con đợi chú nãy giờ nè
Mình: Uhmm chú sr con nha! Chú tìm không ra địa chỉ
Khách: Trời...thôi chú không cần nhìn địa chỉ, cứ chạy lại ngã tư, con mặc áo khoác đen, tóc ngắn, quần ngắn, nhanh nha chú
Mình: Rồi chú qua liền!
Uberman vọt đến ngã tư, nhìn tới nhìn lui éo thấy ai, bổng từ góc đối diện bên kia đường có bàn tay giơ ra ngoắc ngoắc, Uberman chạy đến thì khách là 1 cô gái tầm 24-25 đi ra, tóc ngắn, người thơm phức do mới tắm hí hí, lên xe khách nói ngay
Khách: Chạy nhanh đi chú! Nảy giờ mấy cha kia tưởng con "đứng đường" nên ghẹo hoài, con sợ quá núp vô bên trong
Mình: Ờm..yên tâm! Chú chạy đàng hoàng lắm (hí hí)
Khách: Chắc chú mới chạy nên chưa rành đường hả?
Mình: Uhmm con thông cảm nghen, với lại nãy bạn con không cho số điện thoại nên chú không điện thoại con được
Khách: Dạ không sao đâu chú, tại điện thoại con không có 3g nên nhờ bạn nó book giùm
Mình: Uhmm zị chắc con mới đi Ubermoto phải hơm? Hì
Khách: Dạ không! Con đi lâu rồi, tại điện thoại vừa hư, sài điện thoại cùi bắp nên không book được
Mình: Trùi..xui ha, zị mỗi lần muốn đi đâu phải nhờ bạn book giúp cũng bất tiện con ha? (đong đưa kiếm kèo hệ hệ)
Khách: Dạ con có xe, mà chạy buổi tối sợ cướp nên kêu xe ôm cho khỏe hì
Mình: Uhmm..còn chú chạy đêm thì sợ bị khách cướp hì, con có hay đi giờ này không? Nếu có thì mốt cứ điện thoại chú khỏi book mất công
Khách: Dạ không! Con ít đi khuya lắm, tại nay thằng bạn thời ĐH rủ ăn ốc nên ra chơi với nó hí hí (mất cmn kèo)
Mình: Ơ...nói zị là con ra trường rùi hở???
Khách: Dạ con đang làm bên bảo hiểm, mà sao zị chú?
Mình: Zị nãy giờ kêu anh = chú hen! Anh mới 30 hà
Khách: Ơ...anh...tại con quen kêu mấy ông xe ôm = chú rồi
Mình: Nữa...lại xưng con nữa
Khách: Dạ! Em xin lỗi anh ahihi
Nói xong khách và Uberman cùng cười nắc nẻ, không khí dần dần vui hơn, Uberman và khách 8 rồi cười liên tục...
Khách: Công nhận nói chuyện với anh vui thiệt, trước giờ em lên xe toàn im re, tài xế cũng cắm đầu lo chạy, nên em không dám nói gì hết trơn
Mình: Cũng tùy hà em, có lúc khách cần yên tĩnh thì anh biết phải im lặng, bởi khách và mình chỉ gặp nhau 1 lần, thoải mái với nhau có mất mát gì đâu hè
Tám một hồi thì đến nơi, bạn em ý đến rước thấy Uberman và em ý tươi cười chào nhau mà không hiểu gì luôn
Em ý đi rồi Uberman nhìn theo mà ngẫm nghĩ "Thì ra có lúc trên đường đời, ta sẽ gặp những người trò chuyện rất hạp với mình, hiểu ý mình..."
Chap 9:
Tuần thứ 5: Do anh em tài xế la ó dữ quá, phía U chấp nhận thu 15% hoa hồng, nhưng ép anh em mặc đồng phục, 1 số anh em đã chấp nhận, cuộc biểu tình tạm lắng xuống, tuần này Uberman cày đêm toàn gặp khách say xỉn, đi nhậu zìa sợ CSGT bắt nên kêu u bờ cho khỏe hí hí, rồi đến các em gái "đi đêm" kêu Uberman chở zìa...cũng không có gì để kể ngoài 1 cuốc ngày thứ 514h45: Uberman vừa trả khách ngay Nguyễn Văn Linh thì píp...píp..píp
Mình: Dạ! Phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách (nam): Phải rồi anh! Anh qua địa chỉ xxx đón em nha
Mình: Mà mình về đâu em ha?
Khách: Em về hóc môn
Uberman nghĩ thầm (vãi...xa thế! Trước giờ cũng chưa chạy xa, thôi thì làm cuốc dài coi sao)
Mình: Ok đợi anh tí
Chạy qua thì là 1 khách sạn, Uberman đứng đợi 1 hồi thấy khách chạy ra chở theo sau là cô bạn gái tướng khá ngon (àh...hiểu ha)
Khách: Anh chở giúp bạn gái em về hóc môn nha, em bận việc nên phải đi rồi
Mình: Ok! em cứ yên tâm
Cô gái có vẻ ngập ngừng nhìn Uberman, xong quay sang quyến luyến chia tay bạn trai, sau đó lên xe Uberman
Mình: Mình đi nha em
Khách: Dạ
Trên đường đi Uberman "xã giao, chém chuối" 1 hồi, thì biết rằng em nó lên thăm bạn trai mỗi tuần 1 lần, quen nhau được 2 năm, sáng đi Grab thấy giá chát quá nên giờ kêu Uber xem thế nào? Uberman được dịp quảng cáo tung trời
Mình: Bên Uber giá rẻ hơn nè, đi nhiều có code khuyến mãi nè, tài xế đập choai, lịch sự không hà, em đi Uber là đúng oài
Khách: Hí hí thiệt hở anh?
Mình: Thiệt mờ, em nhìn anh là biết hệ hệ
Đang 8 nửa chừng do giờ tan tầm nên kẹt xe kinh khủng, Uberman phải tập trung chạy nên không nói tiếp được, xe chạy đến kv giao q12 với Hóc Môn, đến đây thì Uberman mù tịt phải nhờ em ý chỉ đường, trước giờ Uberman cứ nghĩ Hóc Môn là KV ngoại thành, nghèo sơ xác, đâu ngờ bi giờ đường xá mênh mông, nhà cao tầng, siêu thị sầm uất
Mình: Trước giờ anh chưa lên HM, đâu ngờ trên đây phát triển dữ vậy, nãy giờ anh tưởng mình đang trong SG Q5 ấy chớ hệ hệ
Khách: Zị bửa nay anh chở em về coi như được mở mang tầm mắt rồi hì
Mình: Zị hôm nào em xuống thăm bạn, cần người chở về cứ gọi anh hén? (lại kiếm kèo)
Khách: Dạ thôi! Mọi khi bạn trai em đưa về, hôm nay anh ý bận nên em mới đi xe ôm, chớ em đâu dám đi với người lạ (lại mất kèo)
Tự dưng em ý nói tiếp
Khách: Anh mà là bạn trai em, em bắt anh chở về hoài luôn hí hí
Mình: Anh cũng muốn lắm chớ, sợ em chê anh xe ôm nên hổng thèm thôi hệ hệ
Tự nhiên Uberman thấy có gì đó sai sai nên nói tiếp
Mình: Ơ...anh xin lỗi! Quên là em có bạn trai rồi
Khách: Kệ! Quen thêm nữa có sao đâu hì
Mình: Bạn trai em mờ biết, nó oánh anh bờm đầu
Khách: Hí hí!
Câu chuyên đang "trơn tru" thì đến nơi, xe dừng trước 1 dãy nhà trọ, em ý xuống xe hỏi
Khách: Của em hết nhiêu tiền vậy anh?
Mình: Để anh xem!
Uberman quẹt "kết thúc" thì quãng đường là 31km hết 130k
Khách: gì rẻ vậy anh? Sáng em đi hơn 150k mờ
Mình: Anh đâu biết đâu? Máy nó tính sao anh thu vậy hà
Em ý đưa luôn 150k, chào tạm biệt Uberman xong đi vào nhà trọ, Uberman nhìn theo 1 hồi thi thấy em ý đang điện thoại cho ai đó... kệ! Uberman quay ra ngồi hóng píp về nhà, chờ hoài không thấy píp, đang tính chạy xe không về thì sau lưng Uberman có người kêu
Khách: Chưa có khách hả anh?
Uberman quay lại nhìn thì gặp 1 cô gái mặc áo cam, váy ngắn, khá xinh trông quen quen như chưa gặp bao giờ
Mình: Ơ...em là...
Khách: Là người lúc nãy anh chở về chứ ai hì
Thì ra lúc lên xe em ý mặc áo khoác, đeo khẩu trang, chơi thêm cái đầm "chống lộ hàng" nên Uberman nhìn không ra
Mình: Chưa em àh! Trên đây vắng quá, chắc anh phải chạy xe không về
Khách: Zị phiền anh chở em ra đây mua bánh mì nha, nhỏ bạn em giử chìa khóa mà đi chơi chưa về nên em không vô nhà được
Mình: Ok em! Lên xe anh chở đi
Em ý mua cho Uberman ổ bánh mì, xong chở em ý quay lại nhà trọ, lúc xuống xe em ý như muốn tìm người ở lại trò chuyện trong lúc chờ bạn về, Uberman hiểu điều đó nhưng...
Uberman tốt: ĐKM về với gấu đi...hoa có chủ...đang tìm thêm người chăm sóc...không thơm đâu!
Uberman nhanh chóng chào tạm biệt em ý, quay đít xe xong dọt lẹ, trên đường đi Uberman thấy hơi luyến tiếc mà cũng hơi zui zui “nguy hiểm quá! mém tí nữa thì...hý hý"
Thứ 7 19/11: Cuối tuần mà ế vãi các thím ợ, cả ngày chỉ được 3 cuốc, buổi tối Uberman trả khách tại cv Lê Thị Riêng xong đảo vòng vòng hóng píp hoài chả thấy, chán nản Uberman cắm tai nghe vào nghe nhạc, vừa chạy vừa "phiêu" hát hò vớ vẫn
"Thời gian không cho vết thương lòng lành đâu em ơi biết không
Có chăng chỉ có thể cho ta quên dần niềm đau
Bởi vậy đôi lần anh giận mình không kìm được nỗi nhớ
nhớ em người không thuộc..píp về...píp ai...píp
23h: Dạ phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách (nam) : Đúng rồi anh, anh qua được xxx đón em nha!
Mình: Mà mình về đâu vậy em?
Khách: Em về Q3
Uberman chạy qua rước khách, bước ra là 1 người đàn ông đội nón lưởi trai, áo khoác jean, quần jean, nhỏ con, dáng đi khá phong trần, linh tính mách bảo Uberman biết rằng người này có thể là dân xã hội đen
Khách: Anh chở em về Q3, chạy đường này nè anh
Mình: Ok em, anh chạy nha
Mình: Anh hay qua rước khách khu này, nhiều người đi làm về khuya hay kêu Uber lắm!
Khách...im lặng 1 chút: Trước em đi Grab mà không hiểu sao bị khóa tk nên nay qua đi Uber
Mình: Chắc em mới đi làm về hả? Tại trong đó nhiều khu vui chơi mở khuya lắm (giả vờ thăm dò)
Khách: Uhmm em mới đi làm về...nhưng việc gì thì anh không cần biết, nói chung là việc phạm pháp, nhưng anh yên tâm em không hại anh đâu, và anh cũng không cần hỏi dò thông tin làm gì (bị bắt bài...)
Mình: Uhmm...mỗi người có 1 cv, anh cũng không muốn biết làm gì, em nói trước như vậy anh cũng yên tâm chạy...(run bỏ mợ)
Khách: Uhmm anh nói đúng! Mỗi người có 1 công việc nhưng khác mục đích, có thể em và thằng đó cùng làm 1 việc, nhưng mục đích lại khác nhau...(đoạn này hơi sâu, không rành!)
Uberman chạy được 1 đoạn đến NTP Q5 thì có 2 người phụ nữ chạy 1 chiếc xe, dáng vẻ lo lắng lại hỏi đường
Người nữ : Anh ơi! Cho em hỏi đường nào về Bình Tân?
Uberman đang loay hay suy nghĩ thì khách sau lưng nói luôn
Khách: Chị chạy thẳng cuối đường, quẹo trái, chạy đến chổ có cột thu sóng điện thoại thiệt bự xong hỏi người ta chỉ tiếp
Uberman thấy lạ? Khúc đó đâu phải về Bình Tân?
Bổng nhiên 2 người phụ nữ quẹo trái rồi chạy rất nhanh
Khách: Móa XL! Chiêu củ sài hoài
Mình: Là sao em? Anh hổng hiểu?
Khách: 2 con nhỏ đó đi giao "kẹo" đó anh, nó giả vờ hỏi đường mình để đánh lạc hướng, nên hỏi về 1 nơi xa xa cho mình suy nghĩ, anh thấy không? Nếu nó không biết đường thì sao không nghe lời em chỉ, mà tự dưng quẹo trái, vì khi lên xe là chúng nó phải chạy, không để người khác chú ý đến mình...(khúc này không phải dân trong nghề nên không rành)
Mình: Ờ ha! Công nhận em rành dữ hì
Khách: Dân xã hội mà anh, có thể anh thấy bt nhưng tụi em nhìn cái là biết liền
Xe chạy được 1 đoạn thì khách nói
Khách: Em biết đường tắt đi nhưng hơi tối, sợ tâm lý anh không vửng nên thôi, anh cứ chạy theo đường lớn đi (đến lúc này Uberman tin chắc là gặp hàng thiệt rồi)
Hổng hiểu ý trời hay sao xe tự dưng bể bánh, Uberman vội tấp xe vào lề
Uberman: Chết cha! Bể bánh xe rồi em ơi
Khách: Chậc! Xui dữ
Uberman: Hay em cho anh tính tiền, rồi anh gọi xe khác cho em đi nha
Khách không trả lời, móc ra 50k đưa Uberman rồi quắc nhanh chiếc taxi Vinasun gần đó
Uberman: Như em đưa dư rồi, sao trả anh nhiều vậy?
Khách: Anh cứ giữ lấy, đồng tiền phi pháp mà! Sài cho nhanh hết, thôi chào anh!
Nói xong khách nhảy lên taxi và vọt đi, Uberman lụi cụi đi vá xe, tìm mãi thì ra chổ vá xe ngay góc đường LHP, 2 đứa nhóc chạy ra vá xe nhanh thoăn thoắt, Uberman chợt nhớ ra đã từng vá xe ở đây 1 lần, buộc miệng hỏi
Uberman: Ủa! Anh nhớ lúc trước là ông già nào vá mà, ổng đâu rồi?
Nhóc vá xe: Ổng là ba em, chết rồi! Giờ đến phiên em thế ổng
Nói xong 2 nhóc im lặng, nhanh chóng làm tiếp, anh ấy ngồi hút thuốc, nhìn chúng nó làm...nhưng tâm lý anh ấy thì bị giằng xé rất dữ dội, có điều gì đó đang thôi thúc anh ấy phải làm...phải làm ngay bây giờ
Uberman: ĐM GIẢ DỐI! 1 XÃ HỘI GIẢ DỐI, MỖI NGÀY BÁO CHÍ,TV CHO TA BIẾT NHỮNG J? NHỮNG NGƯỜI TRÚNG SỐ HÀNG CHỤC TỶ ĐỒNG, HOTGIRL LỘ HÀNG, NHỮNG DỰ ÁN LỚN LAO...VẬY CÒN NHỮNG NGƯỜI NÀY, NGƯỜI VÔ GIA CƯ, CHỊ CNVS, CHÚ CHẠY XE ÔM, SAO BÁO CHÍ KO VIẾT VỀ HỌ? LIỆU HỌ CÓ CƠ HỘI NÓI LÊN TÂM TƯ CỦA MÌNH HAY KO? CÒN NHỮNG NGƯỜI "XẤU", NHỮNG NGƯỜI LÀM "GÁI", HỌ CÓ XẤU, CÓ HÈN, CÓ ĐÁNG BỊ XH KHINH BỈ?...MÌNH PHẢI VIẾT...VIẾT THẬT NHIỀU! VIẾT RA HẾT NHỮNG ĐIỀU NÀY! ĐỂ MỌI NGƯỜI BIẾT RẰNG AI CŨNG CÓ 1 "CÂU CHUYỆN", CHÚNG TA KO NÊN VỘI PHÁN XÉT HỌ...
(sr các thím, cảm xúc anh ý đang dâng trào nên nói hơi nhiều hớ hớ)
Nhóc vá xe xong kêu : Anh ơi! Xe anh xong rồi kìa
Uberman chợt tỉnh ra hỏi: Của anh hết nhiêu em?
Nhóc vá xe: 20k
2 nhóc cầm tiền Uberman đưa xong lại nhanh chóng chui vào lều ngủ tiếp, Uberman đứng dậy chán nản chạy xe về ngủ
Chap 10:
Sr các thím, do sau chap 9 đã có nhiều "biến cố" xảy ra, khiến "máy chủ" trong đầu Uberman bị lỗi, liên tục đưa ra tập lệnh "chạy, kiếm tiền, nuôi vợ con" 1 cách nhàm chán, làm Uberman không tài nào viết được, nếu cố viết tiếp thì câu chuyện của Uberman cũng chỉ là "natuan" mà thôi, Không..không...Uberman không muốn như vậy, anh ấy muốn rằng từng chi tiết trong câu chuyện của mình phải là những cảm xúc thật, những trải nghiệm thật, bởi vì anh ấy tôn trọng người đọc, tôn trọng những người đã giúp mình tạo nên câu chuyện ấyTuần thứ sáu: 1 tuần không có gì đặc biệt, cuộc chiến xe ôm Truyền thống với xe ôm Công nghệ ngày càng khốc liệt, 1 số xe ôm Truyền thống chịu không nổi nhiệt đã đầu quân qua Grab và Uber, 1 số chú xe ôm lớn tuổi không dùng được Smartphone thì chịu cảnh ế ẩm, chở khách quen sống qua ngày, Uberman chợt nhớ đến câu của 1 vozer nào đó "Ở trên cao toàn người thông thái, chó dưới gầm liếm dái sống qua ngày" hợ hợ, riêng Uberman thì vẫn chạy bình thường, công việc cứ thế vô "khuôn phép", cảm xúc dần bị chai lì đi, nhiều lúc chở khách gặp kẹt xe, khói bụi, nóng nực chỉ muốn chạy nhanh cho xong, éo còn tâm trí nào mà trò chuyện với khách
Cho đến 1 ngày...chiều hôm ấy trời mưa, sắp mưa to, Uberman đang ăn cơm mở app điện thoại lên thì thấy "được tăng giá giờ cao điểm", tranh thủ ăn vội tô cơm xong hí hửng xách xe ra vì biết nhu cầu khách cao sẽ chạy được nhiều cuốc, vừa dẩn xe ra thì gấu hỏi
Gấu: Mưa rồi anh còn đi đâu?
Uberman: Anh tranh thủ ra làm vài cuốc, trời mưa đắt khách lắm hệ hệ
Gấu: Mà anh ăn cơm chưa?
Uberman: Anh ăn rồi, em dọn dẹp rửa chén giúp anh nha, anh đi đây!
Gấu: Không được! Bửa giờ thằng ku bị bệnh, nó cứ đeo em hoài, em có rảnh tay đâu?
Uberman: Thì em gửi hàng xóm giữ giúp! Không được àh? (hơi bực)
Gấu: Mưa gió thế này, con thì đang bệnh, sao mà gửi??? (hằn học)
Uberman: Thì...thôi để đó đi, tối anh về rửa
Gấu: Thôi! anh giữ thằng Bon (tên con trai Uberman ý ợ), em vô rửa cho nhanh
Uberman: Không được! Anh đang gấp, đã nói để tối anh về rửa (gằn giọng)
Gấu lầm bầm : Mưa gió thế này! Chạy biết có được bao nhiêu không? Sao mà cứ cố...
Uberman khùng lên: Bây giờ cô muốn sao? Tôi chạy cả ngày ngoài đường không mệt mỏi àh? Về đây còn gặp cô mè nheo, tôi muốn chạy kiếm thêm ít tiền cho thằng ku thôi, mà cô cũng không cho là sao? Hả...hả?
Gấu: Em biết anh chạy xe cực khổ, nhưng cũng phải dành thời gian cho vợ con chứ, từ hồi anh chạy Uber, thằng ku bệnh không thấy mặt anh đâu, cuối tuần người ta đi chơi còn anh thì đi chạy xe, bỏ mẹ con em ở nhà buồn hiu, rồi thuốc thang, mua sắm các thứ, 1 tay em lo hết hức hức
Uberman: Lúc đầu đã giao kèo rồi, tôi đi chạy xe, cô lo gia đình, giờ cô trách móc tôi đấy àh? Thôi không nói nữa, tôi đi đây!
Uberman mặc áo mưa vào rồi lầm lủi phóng xe đi, trên đường đi anh ấy chỉ mong sao tông vào cột điện chết mợ đi cho rồi
Chap 11:
Cãi nhau với gấu xong Uberman lại tiếp tục "đi khách" đến 9h tối, cơ thể mệt mỏi, tâm trạng chán nản, anh ấy không về nhà mà chọn quán cafe ngay góc phố quen thuộc để nghỉ ngơi, nơi ấy như 1 góc nhỏ bình yên trong lòng anh ấy mỗi khi cô đơn, chán nản, buồn phiền... vừa thấy khách quen thì bé nhân viên đã biết Uberman uống gì, hay ngồi gốc nào, Uberman chỉ việc ngối xuống châm điếu thuốc, bé nhân viên chậm rải bưng ly cafe ra, 2 bên cười xã giao xong em ý đi vào, không gian quán rất lịch sự, không ồn ào, người thì cầm điện thoại chơi game võ lâm mobile, người thì bet bóng banh, kẻ thì lướt face, không ai nói với ai câu nào, riêng Uberman thì móc điện thoại ra và...chơi game KOF98 hí híBỗng nhiên quán cafe mở bài hát "Điều ngọt ngào nhất"
"Những lúc khi anh đang buồn chỉ cần trông thấy em
Là trong anh như tan đi những muộn phiền
Những lúc trên đường đời anh đi gặp những khó khăn
Anh sẽ nghĩ về tình yêu của đôi mình
Nhiều lúc anh hay trêu đùa làm trò vui với em
Mà thật ra anh luôn mong em yên bình
Và có những điều gian nan anh phải cố che giấu đi
Giọt nước mắt vì tương lai của đôi mình"
Từng câu hát cứa vào lòng anh ấy những kí ức mơ hồ...về lần đầu tiên gặp gấu, lần đầu tiên hẹn hò, lần đầu cãi nhau, rồi những lời ngọt ngào, thỏ thẻ, thề thốt sao qua nhanh quá...anh ấy đứng dậy kêu tính tiền xong lủi thủi vác ass về ngủ
Tuần thứ 7: Uberman và gấu vẫn "chiến tranh lạnh" nên không ai nói với ai câu nào, Uberman vẫn tiếp tục chạy xe nhưng thỉ thoảng lại quay về nhà thăm gấu và thằng ku (để chuộc tội ý ợ hí hí), tuần này cũng không có gì để kể chỉ là...thật ra là...Uberman không dám nhắc lại chuyện này, nhưng vì muốn viết về thế giới đêm cho các thím đọc nên...
Người ta hay nói "đi đêm có ngày..." chắc các thím biết rồi ha
Hôm ấy là tối thứ sáu 2/12 00h18 : Cả ngày trời mưa rồi ngưng vài lần, Uberman làm 9 cuốc xong đuối quá cắm tai nghe vào vừa chạy vừa hát
“Có những lúc thoáng qua
Con tim em đang khóc
Mà tại sao anh không hiểu ra
Vì điều đó nên ta mất nhau.
Có phải anh đã khiến trái tim
Của người anh yêu thương rất buồn
Cố tìm em để nói cho em
Lắng nghe lòng anh”
Píp...píp...píp
Uberman: Dạ! Phải mình gọi u bờ 2 bánh không ợ?
Khách (nữ): Đúng rồi anh…ợ...anh...ợ anh qua nhanh đi
Uberman: mà mình về đâu vậy em?
Khách: Em về Q8
Uberman : Ok em! Anh qua liền (chở khách về q8 xong vác xe về nghỉ khỏe hí hí)
Uberman chạy qua thì thấy khách đang đứng nói chuyện với bạn, 2 người nói 1 lúc thì chia tay, khách loạng choạng leo lên xe Uberman
Uberman: Q8 đường nào em?
khách: Anh biết đường PTH không?
Uberman: Àh anh biết!
khách: Vậy anh chạy đi, tới đó em chỉ tiếp
Uberman: Mờ em ngồi được không vậy? Coi chừng té nha
Khách: Không sao đâu! Anh yên tâm, em uống có chút hà
Trên đường đi Uberman và khách nói chuyện khá thoải mái (thật ra là cố nói để khách không xỉn quá lọt xe ý ợ), đến đường PTH thì Uberman hỏi khách
Uberman: Giờ chạy sao nữa em?
Khách: Anh cứ đi thẳng qua cây cầu xong rẻ trái vô hẻm nha
Uberman chợt giật mình vì hẻm đó ngày xưa thằng bạn Uberman đã từng "gặp", thầm nghĩ "mờ thôi...chắc...chắc không sao đâu!", xe chạy qua cầu rồi quẹo vào hẻm, hẻm khá dài và tối, lại quẹo trái phải từa lưa, đến cuối hẻm thì đến nhà em ấy, tính tiền xong em ấy bo Uberman ít tiền và nói
Khách: Anh cứ chạy đường này xong quẹo phải là ra đường lớn
2 bên chào tạm biệt xong Uberman mò mẩm 1 hồi cũng ra đường lớn, lúc này đã hơn 12h đêm, trời khá lạnh do mưa cả ngày, sương mù lất phất, Uberman nhìn quanh thì thấy có vài người đang ngồi nhậu trước hẻm nên cũng khá yên tâm, sực nhớ xe gần hết xăng Uberman nhìn sang cây xăng bên trái thì thấy đóng cửa, theo quán tính Uberman nhìn sang cây xăng bên phải do lúc nãy chở khách về thấy còn mở cửa thì...thấy 1 người phụ nữ áo đỏ, tóc dài, cúi đầu, đang đưa võng với 1 tốc độ rất...rất...nhanh hơn bt, như 1 cuốn phim đang tua nhanh, sóng lưng Uberman lạnh buốt, da gà nổi lên, cho xe chạy chậm lại Uberman quay đầu nhìn lại để xác định sự việc thì...không thấy ai! Lúc này như hiểu ra vấn đề, anh ý cho xe về số 1 và...zọt ào ào về nhà (hức ớn quá các thím ợ)
Chap 12:
Những ngày cận tết không khí càng nhộn nhịp, hối hả...người thì tranh thủ mua sắm, trang hoàng nhà cửa đón tết, kẻ thì tranh thủ quà cáp, biếu xén cấp trên, rồi những buổi tất niên nhậu nhẹt xuyên màn đêm thiệt là... phêRiêng Uberman từ 25 đã tiển gấu và thằng ku zìa quê ăn tết sớm, còn 1 mình ở lại xì gòn cố thủ (tranh thủ tết chạy xe ôm xuyên đêm ý ợ hí hí), từ 25 tết Uberman và các anh em đồng nghiệp phải liên tục đưa những người quê xa ra sân bay về quê đón tết, trên đường đi Uberman gặp 1 số anh em tx bên G và U hiện rõ sự mệt mỏi trên gương mặt, anh thì mắt lờ đờ do thiếu ngủ, anh thì mặt đen sạm, người khô như que củi do phơi nắng cả ngày, có chú Uberman kia người nhỏ con phải chở khách và đống hành lý cồng kềnh, xe chạy ì ạch, Uberman và chú ấy trao đổi nhanh ngoài đường
- Uberman lớn tuổi: Đi rước khách hả con?
- Uberman: Dạ
- Uberman lớn tuổi: Uhmm thôi ráng nghen! Sáng giờ tao lên xuống 3 lần rồi
- Uberman: Dạ chú cũng vậy nghen! Thôi con chào chú
Những lời nói của chú ấy như tiếp thêm động lực cho Uberman về 1 tương lai lương tháng chục củ hớ hớ, sẽ thật là thiếu sót nếu Uberman không nhắc đến các chị em Uber woman và Grab woman (tại đeo khẩu trang kín mít nên không biết em hay chị), họ cũng tranh thủ dịp tết ra chạy kiếm tiền, cũng cày cuốc cực khổ như cánh đàn ông, chưa kể nguy cơ gặp khách 35 thì..., Uberman chưa có dịp trò chuyện cùng họ vì mỗi khi anh em tx tụm 5 tụm 3 thì các chị ấy chỉ âm thầm tìm 1 góc nghỉ ngơi, Uberman rất khâm phục các chị ấy, chúc các chệ thật nhiều sức khỏe để kiếm thật nhiều tiền nhá! Mãi iu
Trưa ngày 26: Uberman vừa trả khách tại sân bay thì có píp, điện thoại còm phơm cho khách thì biết khách đang làm thủ tục bên trong kêu đợi tí, bên trong sân bay có 1 kv đậu xe dành cho người thân đến rước khách xuống máy bay, Uberman tìm 1 góc khuất đứng đợi khách, quan sát thấy 3 ông xott cũng đang lượn lờ bắt khách gần đó, 1 ông trong to con lại gần Uberman nói
XOTT: Ê u bờ! có khách chưa?
Uberman: Dạ! Có rồi chú, con đang đợi khách ra
XOTT: Uh! Có khách thì đứng đây đợi, không thì ra ngoài kia đứng, không bắt khách lung tung trong đây nha mạy
Uberman: Dạ con biết mà!
1 lúc sau có vài xe Grab và Uber đứng đợi khách cũng bị nhắc nhở tương tự, Uberman hiểu rằng lãnh địa đã được phân chia, XOTT bên trong, Grab và Uber phải đứng hóng píp xa sân bay, khi nào có píp mới vào rước khách xong đi ngay
Uberman đợi hoài không thấy khách ra, điện thoại cho khách thì ổng còn đang làm thủ tục bên trong, nói khi nào xong sẽ điện thoại nhờ Uberman vào chở giúp đống hành lý vì quá nhiều, Uberman dùng hết vốn ngoại ngữ giải thích với khách rằng bảo vệ không cho xe ôm vào, chỉ được đợi bên ngoài thôi (khách tây ý ợ), ổng ờ ờ xong hủy cmn nó chuyến...wtf? Đang chán nản tính chạy ra xa hóng píp thì gặp 1 chị ngoắc ngoắc Uberman lại hỏi
Khách: Em chạy Uber phải không? Chỉ chị cách book xe đi, chị mở ứng dụng lên mà không biết cách gọi xe, hay em chở chị về rồi tiền bạc mình thỏa thuận sau
Uberman nghĩ thầm (ý da kèo thơm hệ hệ), liếc sang thì thấy cha xe ôm cũng đang nhìn mình dò xét, đành ngậm ngùi
Uberman: Dạ cái này phải có 3G mới book xe được chị ợ, khách đặt xe qua ứng dụng thì tụi em mới rước, không rước khách bậy bạ được ợ, chị thông cảm!
Chị khách ờ ờ xong đi ra ngoắc xe ôm, Uberman nhìn theo mà tiếc hùi hụi, nhưng...thôi kệ! Lở bị xe ôm nó xiêng cho phát thì bỏ mợ, may sao có píp, Uberman nhanh chóng điện thoại cho khách xong lại rước và dọt....
Ngày 27: Chộ ôi... phải nói là 1 ngày kinh khủng các thím ợ, gần tết nên kẹt xe dã man, kẹt từ hẻm nhỏ đến đường lớn, leo lên vỉa hè mà chạy cũng kẹt cứng đcm, píp thì nổ ầm ầm, khách khứa thi nhau ra bến xe miền Đông, bến xe miền Tây về quê ăn tết, hoặc các nhà xe như Phương Trang, Thành Bưởi, Toàn Thắng cũng đông nghẹt khách, cảnh tượng y như SG thất thủ ý ợ hợ hợ, Uberman và các anh em tx cứ thế chạy...đổ xăng...rồi lại chạy, đến nổi có anh tx cười mếu "Ụ óa! Chạy éo kịp ỉa đái gì luôn, không lẻ đang kẹt xe xin khách cho em xuống đái phát", đến hơn 8h tối thì bớt kẹt xe, phố xá khá vắng vẻ, thoáng mát, dân chúng lại đổ xô đi...chợ tết, năm nay thương lái vẫn bán các loại hoa như mai, vạn thọ, hướng dương, mào gà, bông giấy, lan hồ điệp v.v...Uberman sau 1 ngày cày cuốc thì vừa chạy long nhong ngắm hoa vừa nghe nhạc
“Ngã tư đường mình gặp lại nhau
Vẫn ánh mắt ta nhìn nhau ngày nào
Vẫn câu nói: "Anh giờ ra sao"
Vẫn câu nói: "Giờ anh thế nào"?
Ngã tư đường mình gặp lại nhau
Câu hỏi cũ em hỏi anh ngày nào
"Anh vẫn còn yêu em phải không"
Anh không trả lời, lặng im chỉ biết nhìn em.”
Píp...píp...píp
Uberman: Dạ! Phải mình gọi Ubermoto không ợ?
Khách (nữ) : Đúng rồi anh! Anh qua địa chỉ xxx đón em nha
Uberman: Àh mà mình về đâu vậy em?
Khách: Dạ em ra bến xe miền Tây
Uberman: Àh về quê ăn tết phải hơm?
Khách: Dạ hí hí
Lại tiếp tục đưa khách ra bến xe kèm theo câu nói "Chúc em về quê ăn tết vui vẻ nghen" xong dọt về ngủ...
