Review: Vui buồn nghề phiên dịch - Bán nói lấy ăn

watch_later 24 tháng 3 2017
CHAP 1:
Nói về cái nghề này mình cũng theo nó từ khi ra trường đến này cũng được 5 năm rồi . Kỉ niệm từ những lần đưa boss đi kiếm gái đến những lần theo khách từ Hà Nội vào công trình tận Kiên Giang nghĩ lại chặng đường đã qua thấy cũng phục mình vl

Cách đầy gần 10 năm lúc mới bắt đầu vào giảng đường đại học chuyên ngành tiếng Anh. Ở môi trường mới toàn gái lớp có 64 mạng thì 7 nam. nghĩ lại lần đầu quay người xuống thấy cả đàn bươm bướm thấy phê vãi cả đái các thím ợ. Sở dĩ mình kể từ thời SV là bởi ngày đầu tiên biết đến cơm người là năm thứ 2 ĐH.


Oái oăm thay cho 1 thằng học tiếng Anh lại lần đầu đi dịch tiếng Tầu. . Thực tế thì các trường ngoại ngữ đều đào tạo them 1 ngôn ngữ thứ 2, có khoa thì còn song ngữ luôn cơ. Mình chọn tiếng tầu vì thích từ bé. Trong 1 lần hè về quê ăn cưới gặp bà chị họ từng du học bên tầu về thế là 2 chị em chém tiếng tầu với nhau. lúc ấy mới học đc 2 quyển giáo trình hán ngữ 1,2 nhưng minh có năng khiếu + chút tự tin nên bắn ác lắm bà chị lại khen động viên them nữa. Mình bảo lúc nào có mối nào đi chị giới thiệu em với nhé. Tưởng chuyện vui thôi ai ngờ 2 tuần sau chị ấy hẹn mình đi vào Nam dịch cùng chị đê. thế là sự nghiệp bán nói lấy ăn bắt đầu.

CHAP 2: Lần đầu ăn cơm thiên hạ
Mình còn nhớ rõ thời gian đó khoảng tháng 10 năm 2009. Lần đầu tiên được đi máy bay vào Cần thơ. lúc đến nơi đã có xe đón sẵn về khách sạn. đoàn có 4 người 2 tầu 1 giám đốc,1 kỹ sư nam, chị họ và mình. Mục đích chính của chuyến đi là để ký hợp đồng cung cấp máy móc thiết bị cho các nhà máy sản xuất xi măng ở Kiên Giang. ngoài ra còn có 1 hợp đồng nhỏ mà mình và tay kĩ sư đi cùng nhau để khảo sát xem có thể cung cấp máy được không. buổi chiều bà chị sai mình đưa 1 em gái tầu mà mình nói ở trên ý đi in mấy cái tài lieu vì có 1 đoạn cần sửa lại. Lúc đợi taxi đến em ấy và mình có nói chuyện với nhau. Lúc đó trình của mình cũng ko cao nên ko hiểu mấy. Mình đánh bạo hỏi mày có biết tiếng Anh ko? may vl nó bảo là có thế là đưa nó đi toàn nói tiếng Anh. sau nó bảo mai mày đưa thằng kĩ sư kia đi, nó ko biết tiếng anh đâu. mình bảo ko sao, tao sẽ cố gang. In tài lieu xong đưa nó đi ăn, chọn đại 1 nhà hang. 1 thằng SV biết đéo đâu ăn cái gì mà gọi món. thế là bảo em phục vụ cho anh 2 xuất ăn đi. nó bảo hay anh ăn cơm hải sản. mình ừ đại. Cũng may con bé khoái món đó lắm. lúc về gọi taxi nó nhìn thấy chữ TAXI VIP thế là cẩn thận bảo mình. mày hỏi giá xem về ks là bao nhiêu mình bảo yên tâm đi em ơi. ở VN tao cái đéo gì chả VIP được. nhưng mình cũng hỏi và rồi 2 đứa về KS.

đến tối bà chị rủ mình đi sàn với bọn này đê. nó rủ đi. Nhưng vừa đi máy bay rồi ngồi xe cả ngày mệt nên kiếu đi ngủ sớm. Hôm sau nghe bà chị kể lại nhỏ người tầu đó máu lắm đòi đi chơi bời tiếp. nghĩ lại mà tiếc hùi hụi nó làm sale lại song ở nước ngoài suốt nên tính nết phóng khoàng lắm. giá mà hôm đó đánh lieu đi cùng lúc nhảy nhót gạ kèo thì giờ có phải them tư lieu cho anh em hơm

ngày hôm sau 5h phải đi oto từ Cần Thơ xuống Kiên Giang. đi khoảng 1 tiếng ăn tạm tô bún rồi đi tiếp 2 tiếng nữa xuống café võng nghỉ. thấy cái món café võng này rất hay anh em ợ . giữa không gian thoáng đãng nằm kềnh kang nghỉ ngơi phê vl. trưa xuống đến nơi thì anh dẫn đường bảo nghỉ ăn cơm đã, chiều 2h mới bắt đầu. lão chọn đại 1 quán trông cũng sạch sẽ thì ông lái xe lắc đầu quay quay. VÔ QUÁN ĐÓ ĂN BẰNG TAY CHỨ HỔNG ĂN BẰNG MỒM ANH ƠI WTF thê là lão đưa mấy người đến quán khác.


các thím ợ cái khổ của thằng phiên dịch là lúc đi oto thì chúng nó ngủ đến lúc ăn thì chuyện tíu cả lên. Hỏi thăm này nọ các kiểu làm mình chả ăn được mấy. ăn chán chê xong xuôi còn trêu em phục vụ không vào đây ăn là anh ko trả tiền đâu. Đù má, gái miền tây đúng là đáng yêu vkl anh em ợ. Hí hí

Lúc vào buổi dịch mọi sự khó khan mới bắt đầu. Dẫn đường thì chuyện trò linh tinh mình cân đc. Đến lúc dịch cuộc họp toàn từ chuyên ngành. Chỉ biết khóc tiếng Mán. May mà thằng đấy nó cũng ít hỏi và mình cũng gọi điện cho người thân nhờ trợ giúp không là vỡ cmn mồm. Đấu thầu xong công bố kết quả thì bên mình tạch vì căn bản cũng ko thiết tha dự án này. Chủ yếu là khảo sát nên xin phép giám đốc nhà máy cho đi thăm quan qua. Nó chụp mấy cái ảnh là vác chim về luôn. Mấy lão sếp cũng khách sáo giữ lại chơi 1 2 hôm cho biết. nói mình lại thấy tiếc. Quanh khu đấy ông lái xe dân bản xứ bảo có mấy cái núi để chắn biển mà giờ bọn nước ngoài vào đầu tư cho các cốp ăn no xong nó bào mie cả núi làm xi măng, rồi ít nữa chắc ngập mặn hết.

Xong việc về ks thì chị mình và ông giám đốc cũng đấu thầu xong dự án chính kia và cũng ok. Thế là thoải mái nghỉ tối đó. Sang hôm sau đi chợ mua ít quà về HN. Về được bà chị cho 400k mừng huýnh.
Tạm thế đã các thím ợ sau này ra trường làm full time còn có nhiều cái hay hơn. Hí hí các thím vote cho em ít like đê cho nó khí thế.
CHAP 3: Những ngày đầu chập chững vào nghề
Sau mấy năm mài kiếm à nhầm mài đít đèn sách ở nhà trường em cũng ra được. Lấy bằng xong về quê mất mấy tháng lê la quán xá trà đá bia hơi em cũng đã được nhận vào 1 công ty 100% tầu khựa. Nghĩ cũng hơi buồn vì mình ko được làm đúng chuyên ngành. Cơ mà thôi kệ có việc làm là ngon rồi. lương khởi điểm cũng được 7m. Làm nhân viên phòng chất lượng các thím ợ. Khi nào có khiếu nại của khách hang thì mình phải làm báo cáo cải tiến rồi đi họp cùng boss. Sang bên khách hang thì phiên dịch cho ổng. khách hang của cty em là SEV đó mấy thím. Lắm lúc nản vì tụi 7cm này lắm chúng nó hoạnh họe kinh hồn. và em ko bao giờ quên được nỗi nhục trong 1 lần đi họp. khi đó SEV đang bị thị trường Pháp kiện vì trong vỏ hộp sản phẩm có chứa chất độc, mỗi ngày phải bồi thường khoảng 1,3 tỏi. chính vì vậy từ các boss to đến tụi staff xoắn hết cả lên. Đì nhà cung ứng ghê gớm. hôm đến họp bọn em chưa kịp chuẩn bị đối sách. Thế là 1 thằng manager 7c.m bắt đứng úp mặt vào tường rồi giơ 2 tay lên. Mình nghe xong thì mặt thế này. Còn thằng sếp mình mặt thế này. Các thím tưởng tượng xem trước mặt bao nhiêu người tụi nó làm nhục mình thế thì đâu còn thể diện gì nữa. bọn em lủi thủi kéo ghế bước chấp nhận số phận. từng bước đi nặng tựa lúc lên đoạn đầu đài các thím ợ. Lúc đứng sát tường cũng may thằng 7c.m nguôi giận và gọi lại ko phạt nữa. vớt vát chút thể diện cho giám đốc và công ty nhà cung ứng. nhưng vẫn bị nó sạc cho 1 trận tơi bời còn dọa ko làm được sẽ cắt hết đơn hang cơ các thím ợ.

Nói về SEV em cũng làm đối tác với tụi nó gần 2 năm nên cũng hiểu khá rõ. Về cơ bản toàn là các anh em bị bọn 7c.m nó đì nên ko còn cách nào khác phải đì lại nhà cung ứng. thế nên thím nào đang ao ước đc làm nhân viên của tụi nó thì cũng chuẩn bị sẵn tinh thần là vô cùng áp lực nhé. Còn 1 số thành phần thì trịnh thượng, kiểu cách ha oai vkl. Xin lỗi cũng là thằng làm thuê thôi. Tụi bay có nhất thiết phải như thế k?

Nói về những kỉ niệm lúc đi ăn uống với tụi Tầu cũng có nhiều chuyện cười ra nước mắt lắm các thím ợ. Buổi tối mời khách hang đi ăn ngoài hà nội. đi từ chiều ra đó đến nơi bảo boss cho lái xe ít tiền ăn cơm, nó vứt cho 50k các thím ợ. 50k bác Hồ đấy. trong khi hốc 1 bữa có 3 thằng hết 3-4trieu. Đấy các thím xem. Nó đối xử với dân mình thế nào? Có lần đi cùng 1 sếp Hàn và 1 sếp tầu đi ăn bún chả vì ông người hàn thích. Lái xe dẫn đến quán ngon nhất tpbn. Vào ăn ngon lành mà thằng tầu vừa ăn miếng nó nhổ ra luôn. Bún chấm của mình ngon thế mà nó bảo nước mắm đéo ra nước mắm, canh đéo ra canh. Ôi vcl với thím khựa. mình cũng ăn cơm tầu nhiều nhưng cũng đéo thấy ngon như câu cơm tầu vợ nhật. toàn xào cho nhiều dầu, mỡ và rất cay. Nói chung ông nào ăn đc cay thì đổi món lạ miệng cũng còn tạm.

Thôi tạm thế đã. Phần sau mình sẽ kể về những lần đi tơi và phá đò, hí hí

CHAP 4: Những lần đi văn nghệ
Nước tầu cũng giống nước ta, cái gậy là để chọc ra chọc vào
Các thím cứ hình dung mấy thằng công nhân quèn của tầu, toàn người dân tộc thiểu số, có khi 2 thằng tầu nói còn đếu hiểu nhau. Nhưng đm tụi nó lương cao vkl. Công nhân khoảng từ 20-30m 1 tháng, kỹ sư từ 40-60m tùy năng lực và kinh nghiệm. còn giám đốc bộ phận từ 80-140m tùy vị trí.

Đàn ông xa gia đình nó cũng bấn kinh lắm. nhiều thăng công nhân và chủ quản hay chuyện trò vs mình hỏi thăm xem hang họ bên này ntn. Đưa bọn nó đi pháo cái. Nhưng đưa bọn này đi rất ghê vì nó là ng nước ngoài, ko cẩn thận bị vồ phát là chết toi. Nhưng mà lâu quá tinh trùng ăn hết não rồi thì sợ cái cái cc gì. Bọn nó hay đi hát ở các quán karaoke gần khu cn. 1 em biết tiếng thì 120-150k/1h (chưa tính tip) chỉ hát và sờ mó linh tinh thôi. Còn tùy vào độ máu và chịu chi. Tụi nó có thể hẹn nhau đi đâu để chịnh. Nhưng đấy là bọn ko có nhiều $. Còn các boss ấy à. Thì cứ Mường Thanh thẳng tiến nếu ở BG, còn Phú Sơn nếu ở BN nhóe. Nhưng vào đấy chỉ để mát xa có cả HJ. Nếu muốn thịt tụi nó sẽ kêu hang ngoài vào.
Nhưng mình thấy sướng nhất vẫn là lúc ở TN. Anh em ở TN chắc chắn biết có KS khá to ngày xưa ông vua đất trà bị bem chết đấy. mình quen chị quản lý thân thiết thế mà cũng ko thịt đc mấy em mát xa. Tụi nó sợ bị vồ. nói về đào thì toàn em gái miền tây, vếu căng da mịn, thơm tho. Trước vào đấy giá là 150k các em nó sẽ tắm rửa kỳ cọ từ đầu đết ass cho các thím. Giá rổ các em hang cũng tùy. Thông thường đã gọi vào ks khoảng 1m-1m5 tầu nhanh, qua đêm 2-3m. cũng phải tip cho em nó mấy tram để nó bắt taxi. Nhưng tiền nào của ấy các thím ợ. Em từng chén 1 em da trắng, múp lắm tụi nó chuyên nghiêp vkl. Mới bj thôi mà đã muốn…. mà cưỡi ngữa thì các thím ko phải chê. Mấy lần chén đã định hãm cho đỡ phí mà từ lúc lâm trận đến lúc out đc khoảng 15 phút tí thôi 
Có 1 lần đi làm về muộn lão xếp ngại về ciputra nên rủ mình đi ks gần cty. Nói chung là bọn này ko chuyện nghiệp, đéo biết mat xa, chỉ lừa gạ khách chén thôi. Đm khách nc ngoài tầu nhanh 1m, con nhỏ nó bảo mình cho em 500k em qua đêm với anh. Nhưng hôm đó mệt nên ko khoái làm nháy nữa. đm lần đầu tiên thấy ks nuôi luôn gái trong đó. Chắc cũng tại nó chỉ hơn nhà nghỉ tẹo.
Còn 1 loại gái nữa là các em ban ngày làm cnhan nhưng buổi tối lại đi “tăng ca” hí hí. Loại này thì mình gặp nhiều, các ae cứ hình dung lương bọn nó mấy chục, nó mua cho cái iphone hay cái xe máy rất đơn giản, nhưng với ae mình thì cả mấy tháng lương. Nói chung loại này thì đôi bên cùng có lợi. sếp cũ của mình ngày xưa cũng từng gạ tình 1 em. Rủ nó đi du lịch nhưng lão già quá nên em đấy ko khoái. Còn đầy thằng trẻ mà cũng cung phụng các em nó như bà hoàng ấy.
Chap về gái cũng chỉ nhớ lại được nhiêu đó thui. Còn đồng dâm nào đang phiêu bạt ở vùng khác vào chia sẻ cho nó sôm. Nghe thằng bạn đi dịch ở công trình thủy điện, có chưa đến chục bà cô già mà phục vụ cả mấy tram người. kinh vkl

Chap 5: Những tai nạn nghề nghiệp
Tai nạn của cái nghề này nhiều vô số kể. có 1 lần trong cuộc họp giữa giám đốc người đài loan, các chủ quản và kỹ thuật viên người Việt mình. Trong lúc dịch thì ông ấy yêu cầu 1 kỹ thuật viên giải thích kết quả thí nghiệm của đồng chí ấy. Thay vì trả lời trọng tâm thì thanh niên đó như đang phê cần, giải thích 1 hồi mien man chả liên quan đến chủ đề, mình cáu quá làm luôn câu FUCK YOU. Vừa nói khỏi mồm thì 1 giây sau cả phòng họp không gian như tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi. Mặt mình thì như thế này, boss và các thành viên khác mặt như thế này, sau đó là 1 tràng cười khoái trá của các thím. Cũng may là ông sếp cũng thoải mái và rất quý mình nên ko có chuyện gì xảy ra.

Một lần khác đi về nhà đồng nghiệp chơi cùng sếp. ông hỏi thăm gia đình công việc thế nào, vân vân và mây mây. Mẹ anh kia bảo nhà tôi cũng trồng mấy sào lúa đủ ăn ông ợ. Đù má đéo biết dịch thế mấy sào ra tiếng tầu như thế nào. Ngoảnh mặt sang cầu cứu bà chị đi cùng, bà ấy cũng cười trừ đéo biết sào nói tiếng tầu như thế nào. Sếp làm câu 2 đứa mà cũng phiên dịch ko ra. Hí hí kệ mẹ thôi tôi mà phiên dịch biết tuốt thì cần gì ở đây mấy ông nữa

Suy nghĩ của bạn

sentiment_satisfied Emoticon