Tác giả: aznkutechick
Lời khuyên trước khi đọc:
1. Tránh uống chất lỏng như nước, sữa...
2. Đi tè.
xe cấp cứu voz
=======================================
Trước tiên là giới thiệu sơ về bản thân đã. Mình thì lúc trước làm tài xế xe tải cho gia đình, nhưng lúc sau thì bị béo phì nên về thay bố mẹ quản lý cty vận tải. Sau 1 thời gian gom góp thì cũng sắm sửa được 1 xe cấp cứu để chạy từ thiện dành phước đức cho bố mẹ.
Từ thiện ở đây có nghĩa là :
- Ko tính tiền vận chuyển + tiền tài
- Chỉ xin bệnh nhân đóng góp tiền dầu cho ca chuyển bệnh tiếp theo
Rãnh rỗi ngoài công việc cty thì mình cũng có cầm xe chạy vài chuyến cho biết như thế nào gọi là giành giật sự sống.hôm nay chỉ review lại chuyến mình đi Cà Mau hôm qua là 6/9/2016 xuất phát từ Chợ Rẫy về Cà Mau nhé
Trước khi vào câu chuyện thì trình bày sơ cho mấy bạn như thế nào gọi là xe cấp cứu,quyền hạn nó như thế nào, trên xe nó có những gì....có hình ảnh do mình chụp hẳn hoi chứ không copy trên mạng
Quyền hạn xe cấp cứu được gì:
- Là xe ưu tiên trên mọi cung đường (vượt đèn, ngược chiều, vượt tốc độ trong khu vực có biển cấm) NHƯNG với điều kiện là phải có bệnh nhân đang trên xe, còn không có thì cũng như xe thường nếu vi phạm lỗi nào thì lập biên bản lỗi đó
Trên xe cấp cứu có những gì:
- Cấp cứu thì phải có băng-ca chứ, đây là bàn kê băng-ca, có khoá hẳn hoi, băng-ca mình mới đem xuống rửa rồi

- Kế đến là bình o-xy đủ cung cấp cho bệnh nhân suốt chuyến đi và được thay mới mỗi chuyến

- Bộ lều dã chiến để dựng trại khám nghiệm tử thi khi ko đưa về bệnh viện được

- Băng-ca di động dùng thay thế băng-ca lớn khi vào khu vực khó khăn

- Sau lưng cửa trắng đó là bộ kích tim + lò hấp dụng cụ mổ + linh tinh

Đó là về phần của bệnh nhân.trên ca-bin thì như thế này:
- Bộ còi ưu tiên 5 chế độ còi,radio dùng để sử dụng bộ đàm ví dụ gặp xe nào hú còi ko vào thì alo alo đề nghị xe 51A-xxx.xx nhường đường cho xe cấp cứu làm nhiệm vụ....công tắc đỏ kế bên để bật chế độ dùng 5 loại còi 1 lúc

- Bộ đèn ưu tiên,bao gồm flash + đèn xoay trước xoáy sau,đèn flash hông,flash mũi,đèn dùng vào đường hẹp...nói chung bật hết là sáng rực cả con đường


- Ngoài giấy tờ xe gồm đăng kiếm + bảo hiểm + giấy đăng ký thì thêm giấy được phép dùng tín hiệu đèn còi ưu tiên,e xin giấu tên Cty e nhé

Trang bị trên xe cơ bản như 1 bệnh viện thu nhỏ, đầy đủ dụng cụ để đáp ứng hầu hết các vụ tai nạn hoặc sự cố trên đường
Có 1 điều làm mình không hài lòng lắm là thái độ của người dân mình đối với các xe ưu tiên, dửng dưng không quan tâm hoặc không nhường đường, ví dụ điển hình nhé
- Tiếng hú còi quay lại thấy cấp cứu nhưng không có người nằm trên xe thì 99% “Đm,không có bệnh nhân mà chạy cho cố”. Xin thưa đó có thể đang trên đường đi đón bệnh nhân, các bác thử nghĩ khi gọi cấp cứu đến chuyển người nhà đi mà xe đến trể thì các bác có hối nó chạy nhanh hơn không? Hay là kêu nó từ từ cũng được
- Xe chuyển bệnh nhân từ bệnh viện về nhà chạy nhanh cũng chửi. Thế mấy bác có bao giờ nghĩ là bác sĩ chê rồi đang mong chờ được về nhà gặp lại người thân lần cuối. Em nhớ có 1 lần em chở bệnh nhân hấp hối về nhà gặp gia đình lần cuối, bà vợ ngoài sau cứ vỗ xe ầm ầm cầu xin mình nhanh lên vì ổng sắp đi rồi, rốt cuộc xe chưa tới nhà thì bệnh nhân mất, lương tâm ray rức – khó chịu trổi lên, nằm trong hoàn cảnh thì các bác sẽ hiểu ý em
- Giới thiệu sơ nhiêu đó được rồi, vào vấn đề chính đã, số là hôm qua em nhận được cuộc gọi của trung tâm báo xe sẽ chuyển bệnh Cà Mau, bệnh nhân đang hấp hối. Em bảo tài xế nghĩ 1 hôm đi em sẽ chuyển bệnh thay vì công việc Cty em hôm nay cơ bản cũng đã giải quyết xong
- Đi chung ekip hôm nay thì có 1 nử y tá + 1 nam điều dưỡng thay phiên nhau chăm sóc bệnh nhân.bỏ qua nam điều dưỡng đi. Nữ y tá thì mấy bác cũng biết rồi, xinh, trắng, tóc dài, cao tầm 1m6x, giọng miền Tây ngọt như mía lùi.....(đm lại tổ lái, next y tá đi,tập trung đã)
- Phía nhà bệnh nhân thì gồm 5 người, mấu chốt là đây, em hỏi chuyển về Cà Mau ở đâu, cả 5 đều nói từ Tp Cà Mau chạy vô tầm 10 mấy cây nữa. Nghe thế thì triển thôi, tranh thủ đạp về cho gặp mặt bà con lần cuối đã.
- 5h30 xuất viện từ Chợ Rẫy về (đáng lý ra sớm hơn nhưng do bị bọn cò cấp cứu + bảo vệ khó dễ, mấy bác đọc báo nhiều sẽ hiểu vấn đề này)
- Từ Sài Gòn về không thành vấn đề, tới khu gì vừa qua ngã 7 Phụng Hiệp em quên rồi, thì chuyện lạ bắt đầu
- Sao bác tài đi đường này vậy?
- Ơ, cô kêu con về Cà Mau thì con đi đường này
- Tự dưng cả xe im lặng nhìn nhau không hiểu chuyện gì, mình thắng xe lại xuống mở cửa hỏi rõ là về đâu, thì cả xe lại nói là Cà Mau nữa.thấy là không êm rồi đó, có biến rồi mà chưa biết chuyện gì thôi.
- Về tới khu Ngã Năm gì đó thì bắt đầu có chuyện nữa. Đang ngồi chém gió với y tá thì khoản 1-200m em nó lại kêu anh ơi từ từ. Da gà bắt đầu nổi, từ khúc đó là mình mở còi ưu tiên khi chuẩn bị vào cua. Đến khúc cua hơi gắt thì biến tới thiệt, nhìn xa tầm 3-400m khoản đó rõ ràng khi có xe chạy đối diện lại là hắt lên bóng người phụ nữ đứng cầm gì đó. Mình cẩn thận mở còi to hết mức náy đèn báo hiệu nhưng khi gần đến người người phụ nữ băng qua đường
- Y tá hét lên: Anh ơi coi chừng
- Mình thì giật hết lái qua trái đạp thắng hết cỡ, người ngoài sau chồm tới trước va vào vách ngăn đùng đùng. Tiếng còi hú giữa đêm + tiếng thắng xé toạt cả màn đêm. Mấy nhà xung quanh mở đèn chạy ùa ra xem chuyện gì. Em tắt còi tay chân run không bước xuống xe nổi luôn. Sau khi dân bu xung quanh em còn nghe rõ tiếng người nói
- Xe cấp cứu nữa kìa bà 6?
- Tới xe cấp cứu nữa kìa ông ơi?
Chưa rõ chuyện gì nhưng xuống xe xem tình hình đã, vết thắng kéo dài gần 5m đường (em đoán vậy) nhưng tuyệt nhiên... không có người phụ nữ nào như em với y tá thấy...
- Sau khi cho xe sát vào lề đường thì có ông già râu hơi dài, lúng phúng bạc rồi ra vỗ vai
- Không ai bị gì là được rồi, lần sau tới khúc này đừng mở đèn với hú còi nữa nha cậu....!?
- Có chuyện gì hả bác?
- Im lặng... cách đây 6-7 năm có thai phụ chờ xe cứu thương tới chuyển xuống Cà Mau đẻ nhưng xe chưa tới thì vỡ ối chết cả mẹ lẫn con. Nên sau này mỗi khi có xe cấp cứu chạy ngang đây thì xe nào cũng bị. Vừa nói ổng vừa chỉ vào cái miếu khất trong đống bụi rậm.
- WTF, nghe xong là hết muốn lên ôm vô-lăng, em quay qua nhìn gia đình bệnh nhân thì ông anh của bệnh nhân nói
- Cưng ơi! Nhà anh ở bên Vĩnh Thuận – Kiên Giang, nhưng không biết sao tự dưng anh kêu em về Cà Mau rồi vòng Xuyên Á qua Vĩnh Thuận nữa
- Đm, choáng lần 2, lần này thật sự choáng, đéo hiểu dính vào cái chuyện vớ vẫn gì nữa. Nhưng thôi lỡ rồi thì đốt bó nhang rồi dong cho lẹ.
- Suốt quãng đường còn lại là xe có bao nhiêu đèn em mở hết, còi hú còi ưu tiên rền vang cả TP Cà Mau tối hôm đó cuối cùng thì cũng trả bệnh xong, xin tiền dầu rồi biến liền. Ông điều dưỡng chắc thốn nên leo lên trên cabin ngồi chung luôn, em y tá ngồi giữa, cả 3 im lặng không nói tiếng nào cho đến khi lên tới Cao Tốc Trung Lương mới dám mở miệng nói chuyện với nhau.
- Đây là chuyện mình vừa dính phải không gió máy, không hư cấu, còn bác nào nghĩ sao nghĩ coi như đọc truyện giải trí cũng được. Còn vài chuyến đi chở người đã mất, quan tài... nhưng để khi rãnh rồi mình review tiếp. Xin chào thân ái và quyết thắng
P/s: àh quên, các bác thấy ai khó khăn thì có thể chỉ giúp mình sẽ vận chuyển tận nơi (cái này không PR nhé,chỉ muốn là từ thiện thôi)
11h đêm,sau khi tắm rửa chuẩn bị ngủ thì đt reo
- Alo
- Giọng thều thào. Cậu ơi, cậu làm ơn chở giúp con trai tôi về với, gia đình tôi khổ quá rồi. Sau câu nói là tiếng khóc ré lên rùng rợn. Thề các bác em són mẹ ra quần. 11h đêm ạ, vâng 11h đêm, gặp các bác thì các bác thấy như thế nào
- Dạ cô ơi bình tĩnh cô ơi, cô ở đâu con cho xe qua
- Nó chết tức tưởi quá cậu ơi, nó hiền lắm, nó chưa xích mích với ai bao giờ cả, cậu làm ơn...chở nó...về gặp nhà...đi cậu ơi, vẫn tiếng khóc ấy, tiếng khóc đứt quãng pha trộn với tiếng nói tạo nên âm thanh cực kỳ rùng rợn
- Có người khác giật máy. Anh ơi, anh cho xe qua chở anh 2 em về An Giang được không anh? Nhà em khổ quá không có tiền thuê dịch vụ
- Mình nói yên tâm, 15’ nữa xe có mặt ở bệnh viện
- Alo? Anh Thương hả? Anh gọi số này qua chở bệnh nhân hấp hối về An Giang nhé
- Anh kẹt công việc bên từ thiện ráp phòng lạnh chưa xong em ơi
- Dạ, vậy em đi
Gọi lại số máy khi nãy thì giọng con gái
- Alo,anh đi chưa anh?
- Chị cho em xin tên bệnh viện + mang giấy xuất viện xuống cổng chờ em tới
- Không anh ơi, anh 2 em không có ở bệnh viện, anh cho xe qua... Bình Hưng Hoà được không anh?
- WTF? 11h mấy gần 12h đêm cho xe qua BHH, tiếng dạ nhẹ re của em.
Qua bãi đánh xe, mở hết đèn ưu tiên, đèn flash, đèn hông, vẫn không làm em hết sợ được.
- Chị ơi, em đang ở cổng, chị ở đâu
- Anh làm ơn vòng xe qua chổ khám nghiệm tử thi đi anh
- Dạ vâng ạ
Chạy vào trong thì đập vào mắt là hình ảnh bà mẹ đang ôm đầu quan tài lăn lộn khóc lóc, xung quanh là người bên nhà đồ (tiếng lóng gọi những người làm bên dịch vụ mai táng). Bước xuống xe em hỏi
- Mình chở gì vậy chị?
- Quan tài anh ơi, em gọi xe bên bệnh viện nhưng họ đòi 10tr, nhà em không có khả năng, anh làm ơn giúp dùm em, gia đình em khổ lắm
Trong khu tẩm liệm độc nhất 1 bóng đèn le lói, gió thổi đung đưa đèn làm không khí càng thêm ma quái (bác nào ở khu BHH có thể xác nhận hộ em là nó ghê rợn thế nào không ạ)
- Người bên nhà đồ bắt đầu làm công việc, mặc áo cho xác chết, đeo bao tay, đổ trà, bỏ kỷ vật theo, nạn nhân hưởng dương 39 tuổi.
Bắt đầu khiêng quan tài lên xe, lăn bánh hướng về Miền Tây. Khúc này mới đáng kể. Do chở quan tài, em không chạy lạng lách được mà chỉ nhanh thôi, ai ở khúc này có thể ra kiểm chứng
Cầu Cái Bường – Lấp Vò, xe em đóng 80 chỉ mở đèn không còi, trong QL hướng từ Cao Lãnh 2 vợ chồng trung niên phóng xe ra qua đường,em mở còi hết cở, dậm thắng lết bánh xe. Tiếng va chạm đùng bên mạn phải, người dân ùa ra xem, nhưng quan trọng 2 vợ chồng không bị gì luôn mới kinh, chỉ bị hư xe, còn người không 1 vết trầy. Xin thưa em đóng 80km/h – 2 vợ chồng tung ngang hông xe em đấy ạ. Bác nào ở khu này ra hỏi là biết ngay vì người dân bu ra la 2 vợ chồng đó dữ lắm
- Con lạy bác, con đã mở đèn + còi ưu tiên xin đường cho kịp giờ về để chôn cất
- Thôi đi đi chú ơi, không có ai bị gì là được rồi - Tiếng của ông chủ quán nước ngay hiện trường lên tiếng
Em lên xe tiếp tục hành trình về phà Bắc Năng Gù qua phà vô khu gì em không biết tên, trên phà em hỏi
- Anh bị sao vậy chị
- Bị đâm chết anh ơi, ảnh thiếu người ta 56.000đ mà bị vậy, trước đó là thằng kia đã nhắn tin hăm doạ lấy tay hoặc đâm rồi, chưa gì thì....
Vâng, 56.000đ tước mạng sống của nạn nhân, để lại thằng con trai 12 tuổi + con gái 6 tuổi. Đau lòng lắm, không thể tin được lại có chuyện đó. Khu vực quận 12 nhé, cách đây 3-4 ngày, bác nào trên Q12 thì xác nhận hộ em có hay không nhé
- Chạy vào đường làng tầm 20km thì tới nhà đã dựng rạp sẵn chờ khiêng quan tài vào. Vợ nạn nhân mặt thất thần bước ra, ôm quan tài khóc nức nở cùng với mẹ chồng + 2 đứa con. Cảnh tượng thật là tang thương
- Anh ơi cho em gửi tiền xăng bao nhiêu vậy em
- Dạ chị gửi bao nhiêu thì gửi, em không xin
Cô em quay qua quay lại mượn người này người kia, gom góp được 1tr đưa. Mấy bác cầm không? Em không cầm, thật là tội nghiệp, em vừa xoay đi vừa nói cố giấu nước mắt thương cảm
- Trung tâm không nhận tiền ca này, chị cất lo đám cho anh đi. Rồi lên xe đi thẳng
trên đường về lòng nghĩ mong lung. Sống nay chết mai, không biết trước được khi nào. Phải cố gắng giúp những người như vậy. Đời là bể khổ

- Bình thường chú,con rãnh mà........thật sự thì có hẹn đi Nha Trang với bạn gái nhưng trung tâm gọi thế thì sao mà không nhận được :( phải hồi kèo lại em nó thôi chứ biết sao giờ
3h rạng sáng ngày 1/9 sửa soạn đồ đạc đầy đủ xách xe lên trung tâm 115 trực sẵn
- Sắp xếp chung ekip của em gồm 2 bác sĩ 1 nam 1 nữ(xinh-trắng-dễ thương:beaty: ) và 1 nữ y tá nữalại là y tá nữ,số em tốt vãi cả ra
- Trực cả ngày 1/9 thì cũng chạy loanh quanh nhưng đến đêm 2/9 thì đúng kinh, toàn tai nạn xe máy những ca nặng không (chiều tối 2/9 cho đến sáng 3/9 sơ sơ cũng gần 40 ca cấp cứu nội và ngoại thành của TP, đa số là say xĩn)
- Vừa có va chạm 2 xe máy tại vòng xoay ngã 6 Dân Chủ xe chi hội Nhơn Hoà chuẩn bị lên đường – tiếng bộ đàm vang lên
Ra đến hiện trường thì thấy 2 xe máy nằm chồng lên nhau,CSGT cũng đã có mặt, 3 người gồm 1 trung niên – 1 phụ nữ - 1 sữu nhi đang nằm trên đường,nam thanh niên mùi rượu nồng nặc gãy 1 tay xương trỗi cả ra ngoài,người phụ nữ thì gẫy 1 chân, ông trung niên chỉ bị trầy sơ. Hiện trường cho thấy năm thanh niên đi từ Võ Thị Sáu ra với tốc độ bốc mã nện vào xe của đôi vợ chồng trung niên đi từ hướng CMT8 ra. Sơ cứu xong đem lên băng-ca chở thẳng vào Chợ Rẫy
- Về tới chưa ngồi lướt được thớt voz nào thì bộ đàm lại báo – Chi hội Nhơn Hoà ra đường Tô Hiến Thành có tai nạn xe máy
Tại hiện trường thì xe máy tông thẳng vào đít chiếc Ỉn bể kiếng sau, xe máy gặp cổ lại gãy làm đôi, năm thanh niên cắm đầu vào đít taxi 7 chổ, khi phá kiếng lôi được ra ngoài thì không cần phải đo nồng độ cồn vì sợ cao quá hư máy sở cứu xong thì Chợ Rẫy thẳng tiến
Cao điểm nhất là 2-3h sáng, 5 xe cấp cứu của 115 không chạy kịp, với xe của em là 6 mà không tài nào làm kịp với ca ca tai nạn. Toàn bộ 100% tai nạn đêm 2/9 đều có nồng độ cồn rất cao trong máu. Cá biệt có 1 ca gần 2h sáng nam thanh niên va chạm với xe máy cùng chiều ở Võ Văn Kiệt té xuống đập mặt vô gác chân sau xe bên kia lòi 1 mắt ra ngoài
D9êm đó Chợ Rẫy khoa cấp cứu hầu như full giường do quá tải phải luân chuyển qua 115 vớt cả chục trường hợp
Lễ,tết vui thì vui nhưng đừng quá chén để xảy ra tai nạn đáng tiếc,gì chứ tính mạng là trên hết nhé mấy bác
- Có chuyến hấp hối 1 bà cụ đi Ninh Thuận,em cho xe qua bệnh viện phục hồi chức năng Q8 đón bệnh nhân nhé – tiếng gọi của trung tâm
Tắm rửa chuẩn bị xong thì lên đường qua Q8.đến cổng thì gọi người nhà cầm giấy xuất viện ra thì đẩy lên xe em là bà cụ 8x tuổi rồi,đang trong tình trạng hôn mê sâu và có thể mất bất cứ lúc nào.theo ca em có 1 bé điều dưỡng để chăm sóc bà cụ
Trên đường đi vẫn bình thường không vấn đề gì, em vẫn chém gió với em y tá như mọi khi review về các chuyến đi từ xe tải qua đến xe cấp cứu.
- Giữa đường còn ghé quán Tazon (bác nào ở khu vực Phan Thiết chắc biết quán này, chủ quán này là bạn thân của bố em)
- Em y tá bổng kêu......anh ơi, có bà kia vẫy kìa
- Có ai đâu em, em nguy hiểm vừa thôi đừng làm anh sợ vừa nói em vừa nhìn con bé y tá
Bổng tiếng xe trước kétttttttt........xe em đang bám đít hết hồn đạp thắng theo.......kétttttttttttt, tiếng va chạm bốp vang lên, xe em táng sượt vào đít chiếc Sprinter bể cả đèn hậu phía trước. Tiếng còi vẫn còn đang hú rền vang em nhảy xuống lên đập cửa tài xế xe trước – nhìn vào thì thấy tài xế xe trước đang thất thần ôm vô lăng cứng ngắc không động đậy
- Y tá,lên xem tài xế bị tai biến hay sao không nhúc nhích – tiếng em hét lên. Các xe ngoài sau đậu lại theo do cả 2 xe đậu giữa đường bít cả phần đường không xe nào qua được
- Không sao không sao – tiếng tài xế xe trước nói.
- Anh có biết xe em ngoài sau đã hú còi + nháy đèn xin đường xin vượt tại sao anh còn cố tính thắng gấp, anh định chơi tôi hả?
- Không có, tôi thấy.........tôi thấy có bà cụ đứng vẫy xe bên đường rồi đột nhiên bả phóng ra giữa đường, nhanh lắm, chưa bao giờ tôi thấy ai chạy nhanh như vậy......tôi xin lỗi
- Bác tài, bệnh nhân có dấu hiệu bị sốc – tiếng người nhà chạy xuống kêu
- Em y tá chạy lên trên còn em mở điện cao áp, bật máy trợ tim lên, khi kéo cái chăn ra thì em y tá giật mình nhảy sang 1 bên mặt tái mét, em thấy vậy giật máy trợ tim đếm to 1.....2.....3 xạch, người bệnh nhân nãy lên, em hét dầu đâu, em y tá lấy chai dầu đổ lên máy mắt không rời bà cụ, 1...2.....3 xạch......không ăn thua, nhìn máy đo nhịp tim thì tim đã mất nhịp tim, mạch mất, em liền dùng tay để ép lồng ngực để kích tim nhưng......không ăn thua
- Xin lỗi gia đình, em đã cố hết sức,nhưng do tuổi già bà cụ đã đi rồi.em xin lỗi.....người thân ôm thi thể bà cụ khóc thảm thiết
- Em lôi y tá xuống hét vào mặt nó – em làm cái trò gì vậy?em có giấy phép hành nghề không?không làm được thì lần sau em đừng đăng ký theo xe cấp cứu nữa
- Em y tá oà khóc nắm cánh tay em....anh ơi.....nãy em thấy......bà cụ đang nằm trên xe.....bả vẫy xe mình đó.......oà oà.....tiếng nó hét lớn lên....
- Em đứng hình liếc mắt nhìn ông tài xế xe bên kia rồi nhìn bà cụ.....
- Ông tài xế rón rén đến nhìn vào băng-ca thì ổng ôm đầu hét lên rồi bỏ chạy thục mạng, những xe xung quanh đang bị kẹt chạy dí theo chụp ổng lại
- Áo bông, bà cụ áo bông đó......bả.....bả.....bả phóng....vào....xe tôi.......tiếng hét đứt quãng của ông tài xế.....thả tôi ra....bả phóng vào xe tôi kìa......làm ơn buông tôi ra đi........làm ơn thả tôi ra điiiii
- Em nhờ những tài xế khác dời xe bên kia vào lề,còn em thì dời xe em sát lề trả lại phần đường cho xe khác lưu thông,vẫn còn 1 vài xe du lịch hiếu kỳ ở lại hóng chuyện
- Em thấy gì nói anh nghe – em hỏi y tá
- Em thấy bà cụ mặt áo bông đang vãy xe mình rồi em nói với anh,xong thì xe trước thắng lại
- Sau khi ông tài xế bên kia bình tĩnh thì em cũng hỏi câu tương tự
- Tôi đang chạy thấy xe anh nháy đèn, tôi chuẩn bị bỏ nhan nhường đường thì bất chợt thấy bà cụ đang đứng vãy xe, chưa chuẩn bị tâm lý để làm gì thì bà cụ bất ngờ phóng vô đầu xe tôi, tôi hết hồn đạp thắng thì nghe tiếng xe anh tung vào đít xe tôi.
- Sau khi giải quyết mọi chuyện êm đềm hết thì em phủ khăn trắng cho bà cụ, lên xe tiếp tục lên đường
Nhà bà cụ nằm trong đường hướng lên núi, cả con đường gần 30km toàn là đồng ruộng, em y tá cứ ngồi trên xe khóc lóc vì đường vắng + chuyện khi nãy làm em cũng sợ theo
- Trả bệnh xong hết thì vẫn như cũ,xin tiền dầu rồi đi về
- Hồi sáng tụi tôi có hỏi xe dịch vụ chuyển về 14tr,may mắn sao tìm được số của anh nên chỉ tốn 1tr8 tiền dầu.xin cám ơn anh,tôi không có gì quý để tặng anh nên tặng anh cặp ngỗng này đem về làm thịt ăn....!?
- Thôi,giúp được gia đình là tốt rồi,nhưng bà cụ đi sớm quá, chuyện khi nãy cũng mong bác đừng nói gì ra ngoài không tốt nhé. Có lẽ thần hồn nát thần tính thôi không có gì đâu ạ
- Về tới nhà gần 9h sáng em uể oải lên giường ngủ, vẫn không thể nào giải thích được vụ việc vừa xãy ra đêm qua......
-kinh phí hoạt động của xe ntn : xe được tài trợ ½ từ ông chú em là chi hội trưởng chi hội Nhơn Hoà,em chỉ chi tra ½ cho giá trị xe,xe do Cty em đứng tên nhưng chịu giám sát + điều hành từ chú em.dầu xe được bệnh nhân chuyến trước đổ lại để vận hành cho chuyến sau,trường hợp gia đình khó khăn không đủ điều kiện thanh toán tiền dầu thì em sẽ thanh toán khoản đó,nếu đổ dầu còn dư ra thì tiền đó làm gì?tiền dư ra sẽ cho vào 1 cái quỹ để xe có đi bảo trì hay sửa chửa gì thì quỹ đó sẽ giúp em đở tốn tiền hơn.
-có tổng cộng bao nhiêu xe cấp cứu bên em : 2 xe Hyundai Starex của chi hội + 1 xe toyota đầu búa của em + 1 xe bán tải giao cơm và 1 xe Ford 16 chổ giao cơm luôn
-hoạt động của chi hội ntn : chú em đứng ra lập hội mạnh thường quân gom góp gạo,rau củ.....tất cả các thứ,không đủ thì chú em bù vô.mỗi ngày phát 2000 suất ăn từ thiện đến các bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình,Chợ Rẫy,Nhiệt Đới.ngoài ra còn khám bệnh và bốc thuốc miễn phí cho các bệnh nhân không phân biệt.vận chuyển bệnh miễn phí.cùng các công tác từ thiện khác nếu có yêu cầu
-tiền đâu em trang trải : em sẽ trích 1 phần trong lợi nhuận của Cty em là Cty vận tải hàng hoá ra để phục vụ cho công việc này
-lái xe liên tục có mệt hay ảnh hưởng đến công việc Cty không : 1 tháng em cầm xe chạy khoảng 3-4 chuyến trong mấy trăm chuyến 1 tháng.cá biệt có ngày chạy 5 ca(nếu đi gần)tài xế thì em thuê ở ngoài vừa chạy cho em vừa làm bên chi hội luôn
-địa điểm của câu chuyện 1 là : vừa qua bảng báo vào địa phận Ngã Năm,bỏ 2-3 cua có cái cua bên tay trái gắt nhất
-số đt dán trên xe các bác cứ việc public tự nhiên,đó là số điện thoại ông chú để tiếp nhận các ca chuyển bệnh.còn số di động của em thì không public được vì số đt làm ăn của Cty,em sợ bị phá lắm nên em không tiện up lên đây
-mấy chuyện kể có gió máy không : xin thưa là không.em thần kinh thép không tin lắm vào chuyện ma cỏ nhưng đây là những chuyện em bắt gặp,có thể do làm việc quá sức + thức đêm nhiều nên sinh ảo giác.chỉ có chuyện ở Ninh Thuận em không gặp nhưng có 2 người thấy(bác tài + y tá) thì em bó tay không giải thích được
trên đó là những câu hỏi em đọc được trong topic của.còn bây giờ là review chuyến Đắc Nông tối hôm qua,hơi kỳ lạ tý thôi
-giấy ra viện bị trục trặc nên hôm nay có lẽ đi trể nha em.câu nói từ nhân viên trung tâm
-không sao anh,em vừa giải quyết công việc xong,để em đi rồi em nghĩ vài chuyến,sau chuyến Cà Mau em cũng hơi phê rồi....
-9h20 đánh xe vào bệnh viện phục hồi chức năng q8.đẩy lên xe là bệnh nhân nam tầm 9x tuổi đang bóp bóng tay.sau khi đẩy bệnh nhân lên xe xong mở van oxy chụp vào mũi thì......thấy lạ lạ.người nhà bệnh nhân không nói 1 lời nào hay hỏi câu hỏi gì ngoại trừ nsoi về Đắc Nông
-qua Ngã Tư Sở Sao thì bất chợt nghe tiếng nói từ khoang bệnh nhân(vì phía sau có cái mic nối với buồng cabin để giao tiếp)
-sao nãy không nói với người ta luôn......để mở oxy chi vậy ông.....
-nói người ta nghe người ta không chở nữa bây giờ.....bà kệ đi.....tiếng 2 vợ chồng nói chuyện với nhau
qua thêm 1 đoạn thì ông chồng xin ghé vào cây xăng cho đi vệ sinh.em tranh thủ chạy vào tắm cái vì nãy đang lên hàng xe nhà chưa kịp tắm.đang tắm thì nghe tiếng ở ngoài tiếng đàn bà + con nít giỡn rất nhiều
-rồi chưa,15-16-17-18 sau tiếng đếm là tiếng người khanh khách
-em nghĩ là chắc cây xăng có người nhà xuống chơi nên bày tiệc vì lúc ghé em có thấy xe du lịch 7 chổ biển số tp đậu trong sân,chắc có bánh bèo tươi,tý ra xem mặt mới được(em thầm nghĩ)
-bác tài.....(tiếng ho khụ khụ)........xong chưa........(lại ho).......trễ lắm rồi.......không kịp giờ bị đánh chết.......(tiếng ho).....người ta tới kêu rồi cậu ơi.....(khụ khụ)......
-dạ,chờ tý,gần xong rồi.....tiếng em la to lên
xong xuôi bước ra thì ở ngoài không có ai......chỉ có xe cấp cứu đang đậu kế chiếc du lịch 7 chổ....bình thường thôi,lên đường tiếp.đường vào nhà bệnh nhân hơi vắng,lưa thưa cách nhau vài cái nhà.nhà nằm sâu trong núi kiểu nhà sàn.vừa đến nơi thì da gà nổi lên....
-chú ghé vào chổ đang dựng rạp đám ma đi chú....
-sao không về nhà luôn còn ghé chi bác?
-.......nhà tui đó chú.......
-vậy đám ma của ai!?????........
-nói thiệt,ông cụ mất từ trên bệnh viện rồi.......tụi tui sợ chú không chở nên không dám nói.....chú thông cảm dùm tui.giờ chở ông cụ về đến nơi là liệm luôn rồi.....người nhà đồ đang tới
-giọng nói.......giọng ông bác đang nói không phải là giọng em nghe trong lúc tắm.......tới nữa rồi.....1 luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng
-nãy ai ở ngoài mà giỡn dữ vậy chú...
-có ai đâu mà giỡn....có mình ên tui với bà vợ ngồi trên xe,còn dưới thì có thằng nhỏ bán xăng thôi mà
-chắc ổng bả ngồi trên xe nên không để ý,chứ tiếng giỡn lớn vậy mà sao nhầm lẫn được chứ
-dạ cám ơn...thôi con về
tranh thủ đạp về gần tới cây xăng thì 1 lần nữa,1 luồng gió lạnh thổi vào sóng lưng.cây xăng nằm giữa đồng trống,xung quanh không 1 ngôi nhà,phía sau tắt đèn hết,chiếc du lịch vẫn đậu đó nhưng tuyệt nhiên không 1 dấu hiệu gì đang có tiệc tùng.......
ca vu vơ vài câu rồi đạp lút ga để biến khỏi khu vực này........
Nay không review xe cấp cứu. Làm 1 chuyến đi phát cơm từ thiện đi nha.mỗi ngày trung tâm phân phát trên dưới 2000 suất ăn/chuyến(ngày 3 chuyến) đến 3 bv chính là Chợ Rẫy - Chấn Thương Chỉnh Hình và Nhiệt Đới,hoàn toàn miễn phí. Sáng 5h là đồ ăn sáng gồm cháo trắng - hủ tíu hoặc bánh canh(thay đổi liên tục),trưa 11h cơm - canh - đồ mặn,chiều 4h vẫn cơm - canh - đồ mặn để giúp đỡ những người khó khăn và bị hạn chế điều kiện ăn uống.tuy nhiên điều đáng buồn là VẪN có tình trạng giám hộ bệnh viện làm KHÓ trong vấn đề này nhé.ngoài ra thì hàng tuần sẽ lựa chọn ngẫu nhiên 1 ngày để phân phát quà thêm cho thân nhân bệnh nhân.dạo 1 vòng xem mỗi chuyến đi như thế nào nhé :
-chất đồ lên xe đã,toàn bộ thùng đựng đồ ăn đều bằng inox,rửa sạch và hấp khử trùng mỗi chuyến đi


- Những anh hùng thật sự của cộng đồng là đây,bỏ công không mỗi ngày để cho ra những suất cơm đến tay bệnh nhân

- Khu vực nấu ăn

-Đội ngũ phát cơm

-có ca bệnh nhân đã khoẻ,em chỉ chuyển về nhà thôi,cho xe lên Chợ Rẫy đón nhé
-anh nhắn em số bệnh nhân đi
chuyến xe bình thường nhất em từng đi về Tắc Cậu – Kiên Giang.lâu rồi không nhớ là từ lúc nào mà đây là chuyến bệnh nhân xuất viện về trong niềm vui chào đón của gia đình
-như thường lệ thì trả bệnh,ngồi nc chơi với gia đình bệnh nhân,uống chén trà rồi trãi lòng về những chuyến đi – những khó khăn trên những cung đường – sự ghẻ lạnh của đại đa số của mọi người về cánh xe tải.......sau khi 8 chán thì lên xe về.nhà bệnh nhân nằm phía bên kia phà Tắc Cậu,bây giờ có cầu rồi thì khoẻ chứ xưa đi phà mệt lắm
-qua phà đang thả ten ten về hướng Minh Lương gần đến bệnh viện Minh Lương thì tự dưng không mở máy lạnh mà óc ác nổi lên,lông tay lông chân dựng đứng lên hết(do đi ban đêm em không mở máy lạnh,bấm kiếng xuống cho mát với hút thuốc)sau đó thì nghe loáng thoáng tiếng nam không ra nam nữ không ra nữ,tiếng nói nghe như từ xa xôi lắm....!?
-về luôn đi,đừng có đón nó nghe chưa.......tới số rồi đó – giọng nói như thế kèm theo tiếng gì u u kì cục lắm
chưa suy nghĩ xong hết tiếng nói ở đâu ra,chắc là bà mẹ nào đang đét đít thằng con vì đi chơi về trể - em thầm nghĩ.bỏ nhan quẹo trái ở ngã ba Minh Lương hướng ra Rạch Sỏi thì từ trong bệnh viện Minh Lương 2-3 y tá + bác sĩ chạy ra vẫy vẫy xe lại
-xe có bệnh nhân không?
-dạ không,em mới trả bệnh.có gì hả anh?
-anh làm ơn giúp dùm bệnh nhân về Sài Gòn với,xe bên em tự dưng vừa ra tới cổng thì tự nhiên mất hết điện,đang chờ taxi vô thì may mắn quá vì gặp anh ở đây
lùi xe vào cửa cấp cứu,kéo băng-ca ra thì bệnh nhân đẩy ra tới.bệnh nhân là nữ trung niên được trói chặt vào băng-ca nhưng lúc nào cũng giẫy giụa như chực chờ xé xác ai nếu thoát ra được,mắt đỏ ngầu nhìn em như rất căm thù từ đời nào,miệng thì chảy nước dãi lòng thòng phát ra âm thanh kỳ quái(gừ không phải gừ mà gào không phải gào)đủ để làm ai nghe thấy cũng rùng mình.
Bải vệ - y tá – bác sĩ ít gì cũng chục người vật nhau với bả mới có thể tháo dây trói chuyển qua băng-ca xe.
-bệnh nhân bị gì vậy anh
-không biết nữa,người nhà đem vô trong tình trạng hôn mê sâu.sau khi tỉnh thì như vậy,lúc mê lúc tỉnh,mê thì thôi tỉnh là vậy
linh tính điềm không lành với vị bệnh nhân lạ mà em vừa đưa lên xe,nhưng thôi lỡ phóng lao thì theo lao
còi ưu tiên cất lên + với đèn flash được bật lên lầm lủi phóng ra khỏi bệnh viện trực chỉ Sài Gò mang theo bệnh nhân lạ cùng với 1 nữ y tá và nam y tá.tới đây thì chắc hẳn sẽ có vài người hỏi tại sao không chích thuốc mê thì em trả lời luôn,chưa biết bệnh nhân ntn,bệnh tình ra sao,thuốc mê không dùng bừa bãi được ạ
ra tới Kênh B thì bổng dưng bệnh nhân quằn quại,la hét
-mày chở nó đi đâu....gừ....gừ.....mày không nghe tao nói hả.........mày muốn sống nữa không
-cái gì vậy?tiếng em hỏi
-bệnh nhân tới cơn rồi anh ơi,không sao đâu,anh chạy tiếp đi – tiếng nam điều dưỡng nói
bỗng rầm rầm rầm,bệnh nhân thoát được 1 tay ra cào cấu y tá rách cả miếng da tay,chân đạp tứ tung,miệng thì luôn gào lên
-mày thả tao ra,chúng bây muốn tao nhận chìm cả chuyến phà sắp tới không......kèm theo đó là tiếng cười mang rợ nhất em từng nghe,dám cá anh mà nghe tiếng cười đó thì dù có chết cũng không thể nào quên được
xe dừng lại,em phóng xuống chạy ra sau mở cửa lớn để ứng cứu,vừa mở cửa thì bả cào móng tay vào thành của xe tạo ra âm thanh.......két....két......vô cùng dễ sợ.
-thằng này,tao nói không đón mày có nghe không hả - giọng bả gào lên làm em bổng dưng sực nhớ đến câu nói khi nãy.....wtf,em nói thành tiếng
-tôi đang chở cái gì trên xe thế này
-anh làm ơn phụ em tay,đè bả xuống,em làm không lại
câu nói của nữ y tá làm em giật mình leo lên đè bả xuống cột dây lại,sau khi cột dây thì bả im,mặt bình thường lại,mắt láo liên nhìn mọi người.em lấy bông băng rửa vết thương cho y tá rồi băng lại.trong thời gian đó thì bả nằm tỉ tê hát
-mẹ mua em con heo đất,cháu lên ba,khu vườn nhà em......nhìn bả đầu tóc rủ rượi mắt bắt đầu đỏ lừ lên.vừa tỉ tê vừa hát như thế.hiện tại đến bây giờ ngồi gõ lại những dòng này,em vẫn còn nổi da gà,cứ như là những bộ film ma của Hồng Công ấy
-tao nói rồi,mày đón nó chi,mày chở nó về đó đi – tiếng bả thốt lên,nhưng nguyên câu nói.....là của 2 người!!!???có nghĩa là như của nam và như của nữ - bả gằng từng tiếng một.......thả ra đi.....trả về đó lại đi.....nghe chưa.....
xong xuôi mọi việc thì em lên xe,có bao nhiêu ga đạp hết,mong sao lên tới Sài Gòn cho nhanh để thoát khỏi chuyện quái dị này.trên đường bắt đầu bình thường lại cho đến khi gần hết cao tốc Trung Lương.một lần nữa bả lại oàng mình lên cất tiếng hét ầm ĩ
-chú ơi,chú thả con ra được không,siết tay chặt quá làm con đau...!!!???tiếng bả nói như tiếng con nít.....đm cái gì đang xảy ra vậy
-chú ơi,gần tới chổ bạn con nhiều lắm,chú đừng làm con khó xử.......tiếng bả vẫn đều đều như thế.....nhưng.....câu nói nó....là em đứng hình.....vì còn cách khảong chục cây số nữa là đến nơi từng xảy ra tai nạn thảm khốc trên đường cao tốc tước đi sinh mạng của 20 mấy người........
em liền thắng xe lại tấp sát vào lề do dự.một là gọi cảnh sát đến hộ tống xuống cao tốc,2 là te xuống Gò Đen ra khỏi khu vực này
-chú có dừng lại cũng vậy thôi,không ai tới được đâu
wtf,cái gì đang diễn ra ở đây vậy,em vừa nghĩ vừa quay lại nhìn bả.khỏi phải nói 2 đứa y tá chết trân mặt cắt không còn hột máu nhìn em,vừa nhìn em xong cả 2 đứa tung cửa chạy lên cabin ngồi nhất quyết không chịu ngồi đó nữa.
E bấm máy gọi đường dây nóng cao tốc
-em lái xe cấp cứu đang trong lúc thi hành nhiệm vụ và đang trong tình trạng nguy hiểm,yêu cầu phía bên tổng đài điều xe cảnh sát đến đầu cầu vượt tuyến xuống của Gò Đen hộ tống em xuống cao tốc
-tình trạng anh ntn,vui lòng chờ trong nữa tiếng nữa sẽ xe cảnh sát tuần tra đến
-em đang chở bệnh nhân từ Kiên Giang lên cấp cứu nhưng có chuyện em có nói mấy anh cũng không tin,làm ơn cho xe đến hộ tống hoặc em sẽ gọi lên đường dây nóng bộ Công An
-anh bình tĩnh,sẽ có xe cứu hộ đường cao tốc vào cảnh sát đến anh ngay
gần nữa tiếng sau thì từ xa tiếng còi xe ưu tiên cảnh sát đến + xe cứu hộ
-chuyện gì mà giờ này anh gọi chúng tôi ra
-em chỉ yêu cầu anh hộ tống xe em xuống hết đường cao tốc,em muốn xung quanh em bán kính 1km không có xe nào gần em
-khó mậy,đang làm ăn ngon gặp mày,tuần gặp mày 1 lần thôi chắc tao xin nghĩ...!!!???
xe cảnh sát đi trước dẫn đường em đi,nhưng nói thiệt em không dám chạy quá 50 nữa,cứ rề rề ngoài sau.ngang điểm đen thì như có cơn gió lạnh thổi ngang sóng lưng vậy,bầu không khí cực kỳ quái đảng...
sau khi xuống hết cao tốc chạy thẳng đến Chợ Rẫy,đẩy bệnh nhân vào khoa cấp cứu sau khi nghe 2 điều dưỡng bên em trình bày dấu hiệu xong thì trưởng khoa nghĩ ngợi tý rồi nói
-chuyển thẳng qua 192 Hàm Tử củ đi,bên anh không tiếp nhận bệnh nhân được.mấy ae thông cảm
1 lần nữa trân mình chở vị bệnh nhân quái gở đi tiếp mà trong lòng thật sự không muốn chút nào.rồi thì cũng đến bệnh viện tâm thần,trả bệnh xong em phắn cmn về nhà ngay,không nghĩ ngợi,gạt bỏ mọi chuyện vừa xảy ra khi nãy
1 thời gian sau khi đi phát cơm ở Nhiệt Đới em có ghé qua hỏi thăm thì được biết sau khi xét nghiệm xong hết thì mới biết bả bị tâm thần nặng,người nhà cũng đã lên làm thủ tục rồi.gia đình nghèo nên lúc đó không dám ở lại vì chưa có tiền đóng tiền viện phí.trước khi phát bệnh bả có đứa con nhưng do tắm sông bị đuối nước nên chết lúc chưa được 10 tuổi,người cha sau chuyện đó thì buồn bả say xỉn tối ngày rồi mất trong 1 vụ tai nạn xe máy vì nhậu say,bả ở chung với gia đình thằng em cho đến khi phát bệnh không lâu sau đó.sau khi nhập viện được gần 1 năm để điều trị thì chết luôn trên bệnh viện mà không có lý do
-có ca hấp hối rồi em ơi,về An Giang,bên anh đang full xe,em giúp được không?
-em đang lu bu công việc nhà quá,bên đó còn tài không anh?tài em về quê có việc nhà rồi,qua đây lấy xe em đi nè
-bên anh cũng đang kẹt tài.....vậy không được hả em?vậy thôi để anh hồi lại bệnh nhân
-thôi được rồi,để em qua
tạm gác lại công việc,bảo nhân công chờ khuya em về rồi lên hàng tiếp
-trời ơi,suốt ngày mày bỏ nhà đi hoài,hàng hoá ai lo?tiếng ông tài xế nói
-đang kẹt rồi,tối về tính.vừa nói em vừa đề máy xe phóng thẳng qua bãi giữ xe để lấy xe
4h30 có mặt tại Chợ Rẫy,bệnh nhân được đưa ra trong tình trạng hôn mê sâu,sau gáy có vế mổ ngay hộp sọ,vậy là nuôi não ở ngoài rồi – em thầm nghĩ
trong thời gian lái xe,em chỉ lo tập trung chạy với nghĩ ngợi về 3 chiếc xe nhà đang nằm chờ em về lên hàng mà bức rức trong lòng,chuyến này bố mẹ bất chợt gọi về thì chỉ có ăn chửi
-bệnh nhân bị sao vậy chị?
-gia đình tôi hết thời rồi cậu ơi,trong 1 tuần 3 người bị nạn.đó là ba tui,ổng lái xuồng máy ra mộ thắp nhanh bị thằng kia đụng rồi bỏ chạy,đầu ổng đập xuống mạn xuồng tràn dịch não,bà chị lớn tôi nghe báo về lên cơn tai biến chuyển lên Chợ Rẫy chung với ổng luôn,anh 2 tui thì đang ngồi nhậu trúng gió bật ra giờ liệt nữa người không biết có qua được không nữa.....cả 3 cha con nằm trên Chợ Rẫy hết....không chừng ít bửa nữa chú chở 2 người kia về luôn giờ,nghe phong phanh là bác sĩ bó tay rồi,nằm thì nằm đó chứ không chữa được nữa....nhà bán hết ruộng vườn để chạy chửa,vay thêm của hội xoá đói giãm nghèo được 30tr nữa đều đưa vào hết.giờ gia đình không có chổ ở,người thì ké chổ này,người ké chổ kia....thật sự mà nói...hôm nay tui không có tiền trả tiền dầu cậu nữa,cậu cho tui nợ khi nào có tui trả nghen....
đời....còn bao nhiêu là gia đình sẽ như thế nữa.....trăm tỷ kia...ngàn tỷ kia trích 1 phần nhỏ ra để giúp đỡ được cho những mãnh đời bất hạnh này được phần nào đó cũng quá tốt rồi.....
sau khi về lại Sài Gòn mình có đề nghị ông chú thì ổng đích thân xuống trích tiền quỹ của chi hội mua lại 1 miếng đất nhỏ cất lên căn nhà cấp 4 cho cả gia đình của cô đó ngót nghét cũng 300tr,nhìn những giọt nước mắt vì vui mừng,mang ơn của họ mà lòng nặng trĩu...haizzzz......
Bệnh nhân tuổi già 9x tuổi, đang bóp bóng hơi, có thể đứt bất cứ lúc nào nên người nhà có hối tranh thủ về nhanh để gặp mặt vì con cháu đã tụ họp đủ
Phóng xe bay thẳng ra HL2 hướng về QL1, bổng từ đâu có 1 ông hổ báo chở hàng chạy ngược chiều,em đang bị kẹt con du lịch bên trái mạn xe nên không vượt được nên thắng đứng xe lại
-đ* m* c** c** gì, cấp cứu là ngon hảđá chết m* mày giờ
Thôi, gặp dân không ra gì rồi, ngậm mồm kệ đi
ra QL1 rồi thì đấm thẳng xuống An Sương rẽ trái hướng về Củ Chi,vừa qua cầu vượt Củ Chi thì mấy bác biết rồi,đường 3 len nhưng có vẻ mấy sát thủ (combo phụ nữ + áo chống nắng) không quan tâm lắm đến còi xe ưu tiên thì phải nên đường chị chị chạy liên quan gì, ít nhất đoạn đường này cũng tầm hơn 20 sát thủ như vậy
Trả bệnh xong thì tranh thủ chạy về, vừa qua cầu vượt Củ Chi thì phía sau em cũng phải 4-5 chiếc xe con nữa, từ xe địa kiếng hậu em thấy 1 đoàn xe chạy lên, cơ man nào là Fz16, cb150, ex150, winner áo phản quang, khăn gằng ri, nón 3/4 vượt lên. Có 1 bé cb150 lạng trước đầu xe em ra hiệu chậm lại cho đoàn xe qua em không hiểu bọn này đang làm gì nữa, suýt tý nữa là em quên em đang chạy cấp cứu ấy chứ, nhưng thôi, để đảm bảo an toàn cho đoàn xe chính phủ em cũng phải rà thắng lại cho qua hết, sau khi qua hết thì bé cb có ra dấu hiệu kiểu như good job. Đến ạ với các anh chị,
đi phượt thì cũng tốt, mở mang kiến thức về các vùng miền cho các bạn thôi, nhưng cũng nên lưu ý là mấy bạn đang đi ngoài len ô tô, và cũng đừng chặn xe như thế sẽ gây nguy hiểm cho chính các bạn và các phương tiện lưu thông theo sau
- Cách đây bao lâu thì em không nhớ rõ lắm,vì cũng lâu rồi, hình như cũng năm 2012-2013 gì đó. Lúc đó chỉ mới sắm xe thôi, chưa có kinh nghiệm chạy cấp cứu nhiều. Hôm đó là em đi với tài xế chở bệnh nhân về Củ Chi. Trên đường về thì do xe không em chạy về, tài xế ngồi kế bên. Gần tới Bến Xe An Sương cách khoảng 3-4 chốt đèn gì đó, lúc đó em đang hút thuốc nên không có mở máy lạnh, đậu đèn xanh đèn đỏ thì nghe ngoài sau
-ê....ê.....ê....ê – tiếng 1 người nhoài ra khỏi cửa sổ xe la lên
Bổng dưng 1 chiếc xe tải 8 tấn sượt qua xe vèo 1 phát,nhanh đến mức em nghĩ đáng lý ra nó phải quẹt kiếng hậu em rồi chứ
Xe vừa xẹt qua là trong đầu em nghĩ đến ngay
- Thằng điên vượt đèn đỏ.... nhưng không, lúc đó đang có chiếc Container đang quay đầu, nếu nó vượt đèn thì nó ăn nguyên con vào hông con Con ngay
Bổng dưng nó đâm hết lề bên kia,chạy vào làn xe máy luôn
- Thằng này nó bị Cảnh Sát dí hay sao mà chạy dữ vậy...nhưng không, các bác nghĩ đậu đèn đỏ dàn xe máy ít nhất cũng trên 20 chiếc. Từng xe....từng xe bị hất lên kiếng trước hết. Rầm....rầm...rầm, tiếng của chiếc xe bường lên con lươn ngăn làn xe máy và ô tô bên đường bên kia, 1 ông may mắn vứt xe bỏ chạy. Em nhìn rõ từng khoảng khắc 1 cô gái bị hất lên kiếng trước văng ra xa, 1 cô gái bị cày dưới gầm xe, 1 người đàn ông bị chèn dưới bánh xe sau
Nhanh lắm, chưa đến 10s mọi chuyện xãy ra như vậy
- Tiếng người khóc, người la thất thanh, bầu không khí cực kỳ hỗn loạn.người bỏ chạy vì sảng,người chạy lại cố lôi 2 người dưới gầm xe ra
- Nhanh lên, bật còi chạy qua đó nhanh lên – tiếng ông tài xế hét làm em giật mình vì đang mãi định hình lại chuyện gì vừa xãy ra
- Hụuuuuuu........oáaaaaaa.....tiếng còi cấp cứu vang lên, em phóng thẳng xe qua bãi “chiến trường” bên đấy
Còn đang lớ ngớ chưa biết làm gì thì tài xế đã phóng xuống xe kéo băng-ca ra sẳn sàng sơ cứu.
- Tại hiện trường thấy thấy rất rõ, in đậm sâu vào trí nhớ em đến hiện bây giờ. Người phụ nữ bị hất lên kiếng trước văng ra xa, đứt lìa 1 chân, đau đớn thay là cô đang có thai, đứa bé chết ngay trong bụng mẹ. Cô gái bị cuốn xuống gầm thì ngồi duỗi chân gập thẳng người về phía trước, tay lọi ra sau lòi cả xương ra ngoài. Người đàn ông bị chèn dưới bánh xe thì nát hết phần lồng ngực, nội tạng bên trong lòi hết cả ra ngoài, 1 tay + 1 chân đứt kìa vương vãi trên đường. Còn xung quanh thì cơ man nào là người bất tỉnh, ngồi dật dựa cũng có, sảng lên chạy lòng vòng cũng có
- Cảm thấy không kham nổi tài xế nói.....ai bị thương nặng nhất lên xe đi trước, tiếng anh nói rồi đẩy băng-ca qua 1 bên, có lẽ nó không hữu dụng trong trường hợp này nữa
dồn cứng 1 xe gần cả chục người rời khỏi hiện trường để đến bệnh viện gần đó.số còn lại nhẹ hơn nên tập trung lại 1 chổ chờ xe quay lại đón. Tầm 10’ sau thì xe quay trở lại đón tiếp những nạn nhân nhẹ hơn. Còn 3 xác người nằm lại hiện trường thì thông báo người nhà xong chuyển xuống Chợ Rẫy khám nghiệm tử thi rồi chia ra xe đang nằm ở nhà để chở về quê hương của họ chôn cất
Hồi xưa chứ đâu như giờ, em chở thẳng xác của ông bị cán nát người về quê. Rời khỏi khu khám nghiệm tử thi cũng đã tối rồi, chỉ có mình em với tài xế Luông (người trong clip) đưa xác đó về, 2 ae vừa đi mà cứ lâu lâu địa kiếng hậu xem có gì không. Do đi cả ngày đã mệt nên chạy có phần hơi xe, sốc mạnh cái dốc cầu thì nghe cái bịch phía sau......cái xác rớt khỏi băng-ca nằm vắt nữa trên nữa dưới(
- Mày thương anh thì mày ra sau đở lên đi Luông – em mếu máo nói với tài xế
- Thôi anh đi đi,nào giờ em không làm chuyện này – mặt nó méo xẹo trả lời em
- Vậy 2 thằng xuống làm chứ mình ên sao tao làm được
- Anh xuống trước đi
Mở cửa xe ra thì đập vào mắt là nguyên..... bộ ruột nằm dưới sàn xe đm thằng bác sĩ nào mổ xong không may lại kỹ gì hết vậy
- Anh ơi máu đổ xuống sàn xe kìa – tay nó chỉ mà mặt cắt nó không còn hột máu
Không biết là nhiều không nhưng cũng phải nữa sàn xe nhuộm đỏ 1 màu máu
- Bật bằng ghế lấy bao tay đi,không lẽ mày định hốt bằng tay không hả
Thằng ku rón rén mở băng ghế lên rồi quay qua nói câu xanh rờn
- Hồi sớm rửa xe em quên bỏ vô rồi anh ơi
- Đm, mày giết tao ở đây luôn đi, chứ mày bảo tao làm sao mà bê ổng dậy rồi hốt đống xà bần đó vô được – mặt em mếu máo nói với nó
- Anh ráng đi, xong chuyến này anh ở nhà coi kho tiếp đi để em đi cho
Bất đắt dĩ lắm em mới thò tay bê các xác lên băng-ca rồi dùm 2 tay bụm lại hốt từng khúc ruột bỏ lên bụngmềm mềm, nhớt nhớt, mùi tanh tưởi xộc lên trên mũi làm ephari bỏ ăn mấy ngày kế tiếp. Xong đâu đó ròi thì lấy 1 bình nước biển để rửa tay.em thề chỉ 1 lần duy nhất làm xong chuyện đó là tới bây giờ không bao giờ em đụng đến món cháo lòng nữa. Thề trong lòng là như thế
Cuối cùng rồi thì cũng đem được cái xác về tới quê nhà giao cho gia đình. Xong đâu đó em giao xe cho nó để ngã lưng tý. Đang bon bon về thì...
- Anh ơi, anh ơi......anh có nghe tiếng gì không?
- Mày có thấy ai ngủ mà nghe gì không? Giọng em ngái ngủ đáp
- Trong...thùng xe mình.....có cái gì đó anh ơi.....em nghe 3 lần rồi......giọng nó run run nói
- Em nhắm mắt nhưng vẫn ngóng tai nghe
- Xẹt....xẹt....xẹt......nghe như tiếng ai chà tay vào vách ngăn giữa tài xế và bệnh nhân ấy
- Em bắt đầu sởn gai óc......đm cái gì vậy....rõ ràng đâu còn gì trên xe....
- Mày chạy chậm hơn tý nữa xem.....
- Em chạy có 30 từ nãy giờ,giờ anh muốn em chạy sao nữa.....
- Khò khè....khò khè....nghe như tiếng người thở oxy ấy. Đúng chính xác 100% là tiếng ấy. Em và nó cả 2 đều liếc nhìn kiếng hậu rọi ra sau thùng thì bổng dưng
- Két.......cả em và nó cả 2 đều tung cửa bỏ chạy mà không thằng nào nói với nhau tiếng nào.
Vừa chạy vừa la làng cứu tôi với........chó bắt đầu sủa inh ỏi. Đèn những nhà gần đó mở lên, dân 2 bên đường ùa ra kéo 2 thằng lại
- Có gì vậy?tiếng 1 ông chú hỏi
em mất bình tĩnh chỉ chỏ về phía cái xe đang đậu giữa đường 2 cửa xe 2 bên đang mở tang hoang ra mà không thể nói được lời nào
Sau bình tĩnh tý thì em hỏi nó. Mày thấy gì?
- Nó khóc nấc ra tiếng. Em thấy rõ ràng có người đàn ông máu me đầy mặt đang nhìn chằm chằm vào 2 ae mình thông qua cái kiếng giữa.
- Tao không thấy mà chỉ thấy có 1 cái bóng đang ngồi bổng dưng thụp xuống như chơi trốn tìm
- Anh ơi, thôi mình đậu đây kêu chú sáng cho người xuống chạy xe về đi, em không dám lên xe nữa đâu.
- Thì mày cũng phải chạy về Sài Gòn đã. Giờ cũng gần sáng rồi.không lẽ mày vất xe tao giữa đường
- Vậy anh chạy đi, em không chạy đâu nữa đâu
- Hồi nãy chính mày nói là tao hốt đống của nợ kia rồi là mày chạy
Nó im lặng rồi nói
- Có chuyện gì nữa là em bỏ xe luôn đó nha
- Oh, chạy đi, tao buồn ngủ quá.chắc do ám ảnh nên thấy bậy bạ thôi,không có gì đâu
Cả 2 thằng xin lỗi người dân rồi lên đường đi tiếp. Đi chưa được bao xa thì thằng nhóc bổng dưng lên cơn tiếp. Hơi thiêu thiêu chập chờn thì
- Trời ơi, tự nhiên ở đâu mà có bánh bèo đẹp dữ vậy trời.nó vừa nói vừa hơi ôm cua vào mõm đá to hơn cái xe ven đường.
-Luôngggggggg – tiếng em hét lên
nó giật mình giật tay lái ra ngoài rồi thắng lại
- Mày làm cái gì vậy
- Em thấy có nhỏ con gái đẹp lắm đang ngoắc 2 mình kìa
Em lôi nó ra khỏi xe chỉ
- Lúc nãy tao không la lên là mày phi mẹ cái xe vào tảng đá tổ mẹ này rồi. Tiếng em vừa nói vừa run run vì sợ
Nó giật mình rồi khóc oà lên
- Anh chạy đi anh ơi, em sợ quá. Đi chuyến này về em bỏ nghề luôn – nó vừa khóc vừa quệt nước mắt
Bất đắc dĩ em phải lên cầm lái phóng về Sài Gòn. Nhưng trên đường cứ mỗi lần có xe ngược chiều hất pha là em thấy rõ ràng 1 dáng người đàn ông đang bò trong lề đường. Ít nhất em thấy cảnh đó cũng phải 3-4 lần
Đây là lần đầu tiên em gặp “biến” trong đời, dù tin hay không thì nên nhớ câu CÓ KIÊNG CÓ LÀNH
Đêm qua đọc review mới nhứt xong thì mất ngủ, dậy pm cho bác thớt với ý định đu bám theo xe vài chuyến để sâu cmn sát hơn, tưởng bác thớt ngại mình vướng tay vướng chân, ai dè bác ý ok cái rụp! Yêu thớt ở khoản thân thiện này!
Sáng nay, đang ngáp ngắn ngáp dài ở công ty vì thứ 2 uể oải thì thấy thớt gọi. Giật mình nghĩ: “Gì mà có kèo nhanh dữ zậy nè?”… 2 anh em alo í ới xong thì chốt hẹn bên nhà thớt, vì thớt muốn cho mình thấy 1 ngày làm việc của thớt bắt đầu từ đâu, có điều kẹt xe dễ sợ quá nên mình phi thẳng sang bệnh viện chờ thớt luôn! Được cỡ 15p thì xe thớt tới, mình tót lên liền, cái xe dễ nhận biết vô cùng vì không có giống với chiếc cấp cứu nào khác hết
Mới đầu nghe là chở người bệnh hấp hối về quê, ai dè lên xe mới nghe người nhà nói là “đi” từ chiều qua rồi, giờ chở xác về mần đám ma thôi (mới tua đầu mà nặng đô thấy sợ)
! Vậy là 2 anh em cùng người nhà nạn nhân phi thẳng sang nhà Vĩnh Biệt (nghe hoành tráng lệ vậy chớ nói mộc mạc là nhà Xác nha các bác). Khúc này là khúc 2 thằng ức chế nhứt. Vừa mới trờ tới trước cổng, 1 thằng ất ơ nào đó cập sát cửa sổ bên phía thớt, hất hàm: “Xe này xe nào? Lộn rồi, hông phải đâu, hông có đúng đâu, đừng có zô!” rồi vọt đi. Chưa kịp hiểu gì thì thớt giải thích đó là tụi Cò Xác, chuyên chèo kéo nhũng nhiễu gia đình nạn nhân để làm dịch vụ thủ tục lấy xác ra khỏi nhà Vĩnh Biệt và đưa xác về, đặng ăn tiền cò. Mà vô lương tâm ở chỗ, tụi này lại lợi dụng lúc gia đình nạn nhân đang bối rối, không biết quy trình thủ tục ra sao, để tụi nó “vẽ” thêm nhiều chi phí, thất đức là ở chỗ đó – ăn tiền trên cả xác chết!
Tụi này ghét thớt lắm, vì có xe thớt thì tụi nó không có kêu xe dịch vụ để cắt cò được. Vậy nên, thằng cò trên mới tới tung thông tin ảo để xe thớt đi về là vậy! Thớt chắc thấy cảnh này nhiều rồi, nên vẫn de đuôi xe vô cổng. Ai dè đâu ra thêm 1 thằng Cò Xác chết bầm nữa ra cản lại, cương quyết không cho xe vô. Lúc này thớt nói là không làm căng với tụi này được, nên cho xe qua bên kia đường chờ (kiếng trước xe thớt còn nguyên vết nứt vì ăn gạch từ tụi này – các bác coi hình), 2 thằng xuống xe café với anh trai nạn nhân luôn, còn ba nạn nhân thì đang ở trong lo thủ tục với tụi cò. Ngồi nói chuyện thì mới biết nạn nhân 30 tuổi, con trai út, chết vì bỏng xăng sau khi chữa trị được cỡ 3 tuần, nguyên nhân là do giận người yêu nên đổ xăng châm lửa tự thiêu! Nghe tới đây 2 thằng mới choáng, không nghĩ 30 tuổi rồi lại có người hành động nông nổi và “sửu nhi” như vậy. Nhìn cảnh người cha hơn 60 tuổi đi đưa xác con mình về quê mà 2 thằng chạnh lòng xót xa… Mà thôi, người mất cũng đã mất rồi, không nói lại nữa, cũng là tấm gương cho các thím lụy tình soi vào.
Cỡ nửa tiếng sau thì xong, lúc này thớt mới de xe vào bên trong được. Mình thì lần đầu tiên vào nhà Vĩnh Biệt, không khỏi thấy không thoải mái, chỉ tiện chụp mé ngoài cho các bác coi thôi, phía trong mình không dám chụp vì lý do kiêng kỵ tâm linh nha! Tả sơ phía trong như vầy: có 1 bàn thờ chính giữa nghi ngút khói nhang, bên phải là 1 bồn xi măng & kiếng - nuôi cá chép Nhựt và Tai Tượng rất nhiều (mình thấy lạ là sao tự dưng lại có bồn cá ở chỗ này, không biết có phải bố cục phong thủy gì không nữa), bên trái là phòng lạnh chứa xác. Trong lúc ba nạn nhân đang thắp nhang khấn vái thì thớt lôi băng ca xuống, đưa vào cửa phòng lạnh để chuyển xác qua. Ôi má ơi, đây là khoảnh khắc kinh cmn hoàng nhứt! Mặc dù đã được báo trươc là nạn nhân bị phỏng từ đầu tới chân, nhưng mình vẫn khá bất ngờ khi cái xác được đưa ra. Tả sao ta? Khuôn mặt bị cháy gần như toàn bộ, chỗ thì đen sạm, chỗ thì trắng lộ cả xương ra, nhứt là chỗ má và mí mắt đã cháy hết, làm cho 1 mắt và răng nạn nhân lộ hẳn ra ngoài, phần từ cổ tới bụng thì toàn băng gạc đỏ thẫm máu (hệ quả sót lại sau phẫu thuật đắp da mấy lần), riêng “cây hàng” thì bao thảm: nám đen và ngoẹo hẳn sang một bên, phần chân thì có vẻ như bị nhẹ hơn 1 chút (1 chút thôi).
Mình chỉ kịp nhìn lướt từ trên xuống dưới 1 lần rồi 1 lần từ dưới lên trên trước khi trùm mền lên nạn nhân, mà cho dù có đủ thời gian thì mình cũng méo chụp đâu, có kiêng có lành mà! 2 thằng và người nhà đưa băng ca lên xe, vừa đi người nhà vừa “nói chuyện” với nạn nhân: “Mày về dưới đó nghen mậy, về nhà mình nghen mậy” (Lai Vung, Đồng Tháp) – kiểu như sợ hồn nạn nhân không biết đường về mà cứ quanh quẩn trên này như thớt đã đề cập. Mình thì từ nhỏ tới lớn đã coi xử bắn tử hình không biết bao nhiêu lần, cũng chứng kiến nhiều tai nạn và tự bản thân cũng trải qua vô số chuyện tâm linh (có dịp rảnh sẽ review hầu các bác), nhưng mà chứng kiến 1 cái xác chết cháy như vậy thì chưa bao giờ… 
Thôi, tới giờ cho cái clip rồi, đây là clip mình quay từ lúc xe rời nhà xác cho tới khi thớt ra được đường cao tốc, khoảng 13 phút thôi, nhưng các bác có thể thấy tay lái bác thớt lụa lạ lùng như thế nào (bác thớt cầm tài được mười mấy năm rồi). 13 phút tập trung cao độ để vượt qua nào là cơ man các thể loại xe rác, xe cont, các mẹ bỉm sữa Ninja với combo Lead vàng gương zin + 2 gác chân sau + váy chống nắng trùm kín mít, chưa kể 1 số thành phần bị điếc siêu nặng khi thấy xe cấp cứu mà chỉ quay lại nhìn (như kiểu nhỏ lớn chưa thấy xe cấp cứu bao giờ), xong rồi lại đường ta ta đi như méo có gì xảy ra!
Nhìn cảnh bác thớt phải bất lực dừng đèn đỏ và tắt còi ưu tiên ở ngã tư cuối trước khi ra cao tốc mà chua chát, chỉ vì 1 cặp ất ơ mặc áo mưa cánh dơi xanh nước biển sau khi quay lại dòm 1 cách tò mò thì tiếp tục đứng như trời trồng trước đầu xe! Cái đậu xanh ra máu nhà mày (sorry mod, cho chửi tục cái, ức chế lắm)! 
https://youtu.be/FaDekiNEh4A
Xong rồi, trên đường đi thì 2 anh em mới có thời gian hàn huyên (người nhà nạn nhân ngồi thùng xe phía sau). Chủ thớt tâm sự nhiều về việc đang làm lắm. Mà đúng thiệt, dân mình cứ thấy xe cấp cứu là quay sang dòm 1 cái, rồi éo né ra mà lại đi tiếp 1 cách bình thường. Chỉ khổ cho thớt, vừa chạy vừa hú còi inh ỏi, vừa đá pha xin vượt liên tục trong sự dửng dưng của dân tình… Tua này đếm chắc thớt cũng phải nghe trên 20 cuộc điện thoại, chủ yếu là điều hành công việc của công ty vận tải nhà thớt! Vậy mới thấy thớt bận rộn như vậy mà vẫn “bắn” tua đều đều, nể vãi các bác ơi…Công nhận, muốn làm từ thiện như thớt cũng phải có “máu mặt” dữ lắm…
Rồi, tới nhà nạn nhân rồi, rạp riếc đèn đóm lên hết rồi. 2 thằng khiêng nạn nhân vô giường, mình khiêng mà éo dám hít thở luôn, sợ khí lạnh tử thi zô phổi… Thớt nhận tiền dầu xong thì 2 thằng dông thẳng về Sài Gòn (vì nghe nói còn tua Tân An đang chờ nữa), đúng là thớt chỉ lấy tiền dầu thôi (chỉ cỡ 1/7 so với kêu xe dịch vụ ngoài), còn khấu hao và sửa chữa thì thớt tự chịu, cao cả và éo le cây me vãi…
Rồi, tới khúc zui rồi… Trên đường về thì cũng nói chuyện tiếp, có điều méo hiểu sao được khoảng 2 /3 đường rồi thì nghe tiếng đập bình bình phía sau, cứ như có người đang gõ vào thùng xe vậy! Thớt nghe đủ 3 lần, mình do ham nói chuyện quá nên nghe được 1 lần sau cuối (cả 2 thằng cùng nghe nha), mà rõ kinh khủng luôn, sát đằng sau lưng mình! Ôi cái đinh-công-mạnh, mới tua đầu mà, mới hơn 5h chiều mà, trời còn sáng lắm mà, sao lại “gặp” nhanh như vậy chớ…
Tóc tai ốc ác nổi hết trơn, từ khúc này lưng và gáy mình lạnh liên tục trong khoảng 20 phút, quay sang hỏi thớt có giảm độ máy lạnh không, thớt nói để có 1 nấc sáng giờ hà… Bà nội cha ơi, mới “lần đầu tiên làm chuyện ấy” mà, bộ tui “gợi đòn” dữ zậy hả??? Lầy rồi, lội luôn, quay lại thiệt nhanh liếc cái thùng xe phía sau, mấy lần luôn, cơ mà không thấy 1 cái gì bất thường hết! 1 hồi sau nghĩ, lỡ có “gì đó” áp cái mặt zô “hù” 1 cái chắc mình lao ra khỏi xe luôn quá…
May là về gần tới Sài Gòn thì cảm giác ớn lạnh đó cũng hết, mình bạo dạn mở tấm ngăn ra, đánh Flash lên 1 pô làm tư liệu (xe lắc nên hình hơi nhòe nha các bác), không biết đêm nay có ngủ được ngon không nữa… Tới rồi, xui sao tua Tân An delay, thớt hẹn mình dịp khác bào đêm ^^ Sài Gòn đón 2 đứa trong cơn mưa lắc rắc, đêm phố thị não nề như thể vừa đưa tiễn 1 linh hồn về miền cực lạc… Thớt chu đáo lắm, cất xe cấp cứu xong, lấy xe máy chở mình về Chợ Rẫy lấy xe, không quên hẹn tua bào đêm kế tiếp! Tiếc là chưa kịp giao thông kết hợp gì với thớt cả
Thôi hẹn lần sau nha, bác tài dễ mến ^^ 
Mình viết bài này cực kỳ khách quan, trên góc độ của 1 người thứ 3, không nhằm mục đích PR hay nâng bi cho thớt gì cả (mấy cái đó không có ăn được, với lại thớt làm từ thiện). Chỉ mong mọi người có cái nhìn công bằng hơn với cánh xe cấp cứu, họ hú còi không phải cố giành giật đường, họ chỉ đang cố gắng giành giật từng mạng sống đang le lói mà thôi. Thời buổi này, người hào hiệp như bác thớt chẳng còn nhiều đâu! Vậy nên, hãy giúp họ bằng cách né sang 1 bên khi nghe còi ưu tiên, hoặc nếu không làm được gì tử tế thì hãy im lặng, vì nặng nhứt trên đời chính là từ khẩu nghiệp mà ra (gửi các cmt tiêu cực bên Otofun). Một lần nữa, chúc bác thớt lúc nào cũng khỏe mạnh như bây giờ để tiếp tục cho đời những cuốc xe ấm áp và ý nghĩa…

P/S: viết xong bài này thì chó xung quanh đang tru lên, mấy năm nay tụi nó không tru, không biết có biến gì nữa đây… Em ngủ đây ạ, thách cả nhà ngủ ngon!


Phía ngoài nhà xác

Đánh flash lên nào, ai thấy gì không?

Về bãi!
Trước khi vào câu chuyện mới,mình xin nói rõ những thắc mắc các ae đã ib cũng như rep thẳng trên top
Thứ 1 : xe dơ là do mỗi ngày mình vận chuyển từ 5-7 ca cấp cứu,có khi các ca cắn đuôi nhau(có nghĩa là xe chưa chuyển xong bệnh nhân 1 thì bệnh nhân 2 đã gọi đặt xe)nên sẽ có những trường hợp không kịp vệ sinh xe ngay.hình ảnh các bạn đang xem ở topic 1 là hình mình vừa đi chuyến đã review là chở quan tài về An Giang,cát đổ trên sàn xe là cát trong lư hương người nhà bệnh nhân mang theo
Thứ 2 : mình không PR cho Chi Hội cũng như yêu cầu các bạn đóng góp cho mình hay gì cả.những Mạnh Thường Quân nào có lòng hảo tâm thì xin đến trực tiếp Chi Hội,còn mình thì xin không nhận bất cứ gì trong mọi trường hợp
Thứ 3 : về vấn đề bản quyền mình xin nói rõ mình không quan trọng chuyện này,mình chỉ hứng lên làm 1 bài review cho các bạn đọc giải trí trong những lúc căng thẳng.nhưng mình cũng bất ngờ vì được mọi người ủng hộ quá nhiệt tình nên mình cho ra các chap liên tục.những ai muốn share chuyện của mình review thì các bạn cứ share,mình không ý kiến gì cả.cái cốt chủ yếu là để mọi người có cái nhìn thiện cảm hơn về cánh lái xe cấp cứu nói riêng và cánh tài xế nói chung
Vào vấn đề chính là chap mới.bài này liên quan đến 1 bài báo mình đã đọc cách đây gần tháng rồi,tuy không phải báo chính thống nhưng ít ra thì họ cũng viết đúng.trong loạt review lần này có sự tham gia của bác bua.la 1 thành viên của voz chúng ta,bác đã có ib xin em 1 chuyến theo xe để thực chiến. Sau đây là đoạn chat của em và bác ấy:
bua.la: Chào bác, sdt em là “xoá rồi”, em tên Quang. Khi nào có dịp cho em đu theo với nha bác! Bác cho em xin sdt luôn nha, cám ơn bác nhiều.
Mình: Bác ở đâu?chổ bác qua em gần không?em bên Q6 chổ đường Đặng Nguyên Cẩn
bua.la: Em ở gần "xoá luôn rồi", bác alo cái là em bắn sang liền (cỡ 20p)! À mà bác cho em xin cái tên để tiện xưng hô nha bác
Mình: Trong topic có ông nói rồi đấy. Chắc hôm nay có ca, hôm qua nghe điều dưỡng nói có ca sắp tiêu rồi
bua.la: Ok bác, có gì hú em liền nha! Tks bác nhiều!
-11h trưa...bác ơi,có ca đi Lai Vung,bác có đi theo không ợ
-bác chờ tý em phi qua liền
trong thời gian đó em tắm rửa,sửa soạn rồi ra trước đứng chờ.5’-10’-15’ chưa thấy bóng dáng thiên thần đâu.sốt ruột quá em gọi hối vì người nhà hối quá trời.
-bác chờ tý em đang ở Hồng Bàng kẹt xe quá trời
-thôi bác chạy vào Chợ Rẫy cổng số 3 luôn đi,em chạy qua đó luôn khỏi mắc công bác qua nhà em
-ô sờ tê bác
em phi qua bãi vác con cấp cứu thần thánh cắm đầu chạy qua cổng số 3 đón bệnh nhân,nhưng được thông báo là qua Nhà Vĩnh Biệt luôn vì....chở xác về.xin nói thêm là nếu ca này em không chở thì không xe nào dám chở về cả,bên bệnh viện có nói là 3-4 xe vô rồi nhưng ai cũng từ chối chuyển về
1 thực trạng đáng báo động là nạn cò hoành hành ở BV vẫn hoạt động rất mạnh mẽ,vẫn chưa thấy cơ quan chức năng nào ra tay xử lý.bằng chứng là xe em vừa tới là có con “cò” áp sát bảo về đi,và không cho em vào nhà xác.phải 3-4 lần em de xe vào rồi bị đuổi ra hăm doạ các kiểu,phần vì không muốn dính rắc rối,phần vì sợ bị phá hoại tài sản nên em gọi về hỏi ý kiến ông chú
-chú ơi,giờ lên tới nơi nhưng đang bị đám”cò” vây không cho chở người,chú tính sao?
-con gọi thẳng lên đường dây nóng của cục bảo trợ bệnh nhân rồi trình bày tình hình cho họ.bảo họ phải giải quyết ngay để mình còn làm nhiệm vụ.....mà thôi,con cho xe ra chổ trống đậu chờ chút,để chú giải quyết
em đánh xe qua đường hẻm bên đường rồi vào quán cafe với “điều dưỡng bất đắt dĩ”,ngồi cũng với 2 đứa em là ông anh của nạn nhân
-bệnh nhân bị sao mất anh?tiếng của “điều dưỡng”(sau này viết tắt dd nhé
-ngâp ngừng.....bị phỏng
-phỏng nặng lắm hay sao mà mất anh?em xen ngang
-àh thì......nó cãi nhau với người yêu nên tưới xăng tự thiêu
lúc đó em thế này còn đd thì thế này
ngồi chém gió luyên thuyên 1 hồi thì bên nhà xác báo đánh xe qua chở người
de xe vào xong xuôi em quay qua nói đùa với đd
-nhắm chịu nổi thì xuống nha
-có gì mà không dám
2 thằng lót tót chạy xuống kéo băng ca ra đứng chờ nhân viên đem xác ra thì em buồn tiểu quá đi tiểu,đd cũng ham vui lót tót chạy theo(cũng hên 2 thằng đi trước chứ nếu không chắc phải ghé nhà đóng bỉm)
điều đầu tiên sau khi em ra khỏi toilet đập vào mắt em là........1 cái xác cháy đen,toàn bộ từ lưng quần trở lên là đen thui,ngực biến dạng,mặt méo mó,cả gò má bên phải hầu như không còn để lộ cả hàm răng ra ngoài,mắt mở trừng trừng vì không thể nhắm lại được....chân tay hầu như đã bị cắt gân hết vì nếu không cắt nó sẽ co biến dạng.......2 nhân viên bê xác từ băng-ca họ qua băng-ca xe em,khi khiêng lên thì có....vài miếng thịt lòng thòng nhiẽu nhão rớt xuống.....kinh dị,đây là lý do tại sao không thể up hình lên được.....
-H ơi,theo cha đi với anh theo xe về nhà con,theo xe này nè,về nhà mình ở Lai Vung đó con
-H ơi,đi theo anh nha mày,đi chung với 2 anh này về nữa nha mậy...đm wtf,đi theo làm gì ba – em thầm nghĩ
-H ơi,nhớ theo xe về nha con,đừng đi vất vưởng nha con,về nhà gia đình đang chờ ở nhà đó con
cả 2 cha con đều đều giọng vừa đẩy băng-ca ra xe vừa khấn.......sau khi lên xe đóng cửa hết thì bật đèn + còi rồi phóng thôi.các bác sau khi xe clip thì khoan hãy trách em vì sao em phóng như thế.xác đã nằm lại 2 ngày rồi,đang trong thời gian phân huỷ,em phải tranh thủ chạy về trước khi nó thành 1 đống bầy nhày nằm trên băng-ca
chuyến về không có trở ngại gì,vì cơ bản trời mưa nên đường cũng thoáng,vẫn có 1 vài anh hùng lướt trước đầu xe.hình như xe em có 1 sức hấp dẫn lạ lùng thì phải,ai cũng phải chặn đầu mới vừa lòng nhau ấy.
Trên đường đi thì 2 ae kể chuyện nhau nghe các kiểu,về công việc,về cuộc sống và về các cua-rơ nổi tiếng của F33cả về các bài em đã review ở các chap trước
Sau khi trả bệnh xong thì tranh thủ đạp về vì khi đang trên đường xuống Lai Vung em nhận được 1 cuộc gọi từ Trung Tâm báo có 1 ca về Tân An nữa.......em nhận ca đó luôn nhưng trên đường lên thì được thông báo là giấy tờ xuất viện chưa xong nên có thể ngày mai mới đi
Tiền Giang,chính xác là Cái Bè
-1 luồng không khí lạnh chạy dọc sóng lưng......à...ờ......em quay qua định hỏi đd nhưng nghĩ lại nên thôi
-lần thứ 2 cũng như thế nên em quay qua hỏi thẳng......có nghe gì không?
-không,đang nc nên có nghe gì đâu
-àh......ờh......trong thùng xe........ờ.....có......tiếng....đập thùng...2 lần rồi...em nói
rất can đảm,vâng – anh đd của chúng ta rất can đảm,anh quay cái ét ra đằng sau nhìn.không phải 1 lần mà 3-4 lần,có lúc đang ngồi anh bất thình lình quay lại kiểu như cố gắng thật nhanh để “nó”không chạy thoát...
-cầu Phú Nhuận,chính xác là cây cầu này,gần tới cầu thì đd quay qua nhìn em mặt tái nhợt
1 luồng không khí lạnh thổi vào sóng lưng và sau gáy em rất rõ,không phải lạnh của máy lạnh......mà lạnh của cảm giác như ai đang nhìn mình chằm chằm từ sau lưng
-cái....tiếng......đó...phải không......đd lên tiếng giọng run run
-ờ....nó đó.rất rõ ràng,không thể nhầm lẫn được tiếng xe chạy và cái tiếng vỗ vào thùng xe đó.......thùng....thùng......âm thanh rất khác biệt.và nó đang ngay ngoài sau 2 đứa em
-quay ra sau nhìn nữa đi – em nói
-thôi,không hứng thú nữa – đd nói mà mắt nhìn thẳng phái trước không liếc trái liếc phải gì cả
-tới giờ quậy rồi đó,lần nào chở xác về cũng quậy như thế,nhưng thôi hết vui rồi,về nhà đi – em cố tình nói lớn như thế
tiếng thùng thùng im bặt trả lại bầu không khí bình thường như chứ có cuộc chia ly
bắt đầu luyên thuyên coi như chưa có chuyện đó xãy ra,nhưng có lẽ trong thâm tâm 2 thằng thì biết đang có chuyện gì trên cái xe này rồi.em bấm kiếng xuống để hút điếu thuốc lấy lại tinh thần,nhỡ có tới nữa thì còn bình tĩnh hoặc em quẳng mẹ cái xe giữa lộ như thằng Luông làm lần trước.cũng may,nhỡ đâu ông đd quay ra sau chạm mặt với cái khuôn mặt đen thui biến dạng mất cả gò má 1 bên thì có lẽ ổng phóng mẹ xuống xe lúc đó rồi
sau khi về tới Sài Gòn thì mọi chuyện lại như cũ,em chở chạy xe về bãi cất để sáng mai bên hội cho người qua rữa + vệ sinh + khử trùng lại xe,vì mùi tử thi nồng nặc ngoài sau xe khiến xe khó chịu phải bấm kiếng xuống lúc gần tới nhà nạn nhân
sau khi lấy xe máy chở đd trả về bãi giữ xe của ẻm thì có nhận lời hứa hẹn sẽ có dịp sau ae lại trực chiến trên chiếc xe kỳ lạ
Trong bài viết này mình sẽ cố gắng dùng theo ngôn ngữ của dân tộc theo trí nhớ của mình,sẽ phát sinh những lỗi vì mình không nhớ chính xác được tất cả các tình tiết trong câu chuyện nên các bác đừng soi kỹ quá nhé
-khi vừa đi chuyến chở “bộ đồ lòng” về thì qua 2-3 tuần sau em nhận được thông tin của ông chú
-đợt này con theo hội chử thập đỏ thành phố lên Buôn Mê Thuộc để khám chửa bệnh cho các dân tộc vùng sâu vùng xa nhé
-dạ vâng,khi nào mình đi vậy chú?
-khuya ngày mốt,chắc cở 3-4h gì đó,con đi chung với con bé y tá thực tập và 1 bác sĩ ở đại học y dược nữa nhé
-dạ vâng,để con sắp xếp công việc ở nhà rồi đi
3h sáng lọ mọ thức dậy để chuẩn bị hành lý đi thì nhận được cuộc gọi của con bé thực tập sinh
-anh ơi,chú Thoại cho em số đt anh để đi chung xe với anh,bây giờ em phải đi đâu?anh ghé đón em hay em lên thẳng HCTĐ(hội chử thập đỏ)
-em lên đó đi,anh chạy thẳng lên đó luôn,chứ anh biết em ở đâu mà đón
-dạ,vậy hẹn lát nữa gặp anh
cúp máy thì mình xuống nhà lấy xe,biết là đi sớm nên mang xe về nhà đậu luôn chứ không để ngoài bãi nữa.3h sáng,cái giờ lạnh teo trym của mùa mưa,mưa phùn lất phất se lạnh như trên Đà Lạt ấy,cứ thế thả ten ten lên HCTĐ,theo đoàn chuyến này gồm 1 xe cấp cứu,1 xe 15 chổ và 1 xe 4 chổ của tay to.các y bác sĩ từ khắp các bệnh viện có tiếng trên địa bàn thành phố
-chào em,chuyến này anh sẽ theo xe em để đi phục vụ bà con vùng xa,anh tên P...(xin được giấu tên)công tác tại đại học y dược,còn em?
-em tên ....rất vui vì chung xe với anh ạ,em mới đi chuyến đầu,có gì anh chỉ bảo thêm ạ
-xin lỗi,anh là cháu chú Thoại ở chi hội Nhơn Hoà?
-dạ vâng,chị là?xưng chị vậy chứ chắc chắn nhỏ tuổi hơn mình rồi
-em là thực tập sinh,lúc nãy có gọi cho anh
-àh,chào chị,chuyến này em mới đi lần đầu,có gì chỉ bảo thêm cho em ạ
-em cũng mới chuyến đầu,nên sơ sót gì mong anh đừng buồn
đứng 8 cũng gần nữa tiếng thì nhận được thông báo lên đường.tua nhanh mọi chuyện trên đường đi nhé.vào thẳng luôn cho nhanh
nói là Buôn Mê Thuộc nhưng nó là cái bản,từ QL1A đi lên rừng phải 50-60km nữa,đường đất đỏ gặp mưa nên cực kỳ khó đi,lên đến nơi cũng gần 5h chiều rồi.bản làng nằm khuất trong khu rừng cách ly hoàn toàn với bên ngoài,điện hầu như chưa có nữa là
-xin chào ae miền xuôi lên,cái bụng của ae miền xuôi tốt quá,già đợi ae từ lâu lắm rồi.lời chào của trưởng tộc sau các bắt tay với 1 tay to.nói thêm là cũng hên em là cháu chủa chi hội trưởng nên được dự hầu hết các câu chuyện của tay to với tộc trưởng
sau khi dựng lều dã chiến để chuẩn bị qua đêm(vì số lượng người lên đông quá nên không thu xếp được chổ ngủ,các chị em thì lên khu nhà sàn ở,còn mấy ae thì dựng lều,khoảng gần 10 cái lều dựng sát với mé rừng)
-sau khi dựng trại xong hết thì trời cũng tối.vì ở trong rừng nên lạnh dã man.tộc trưởng cho mấy trai làng đốt 1 lửa trại thiệt bự ở giữa khu đất,mọi người ngồi xung quanh đống lửa để sưởi ấm + nc.
-sáng 5h là em bị đánh thức bởi tiếng động bên ngoài,thò đầu ra thì em thấy các trai làng chuẩn bị vô rừng rồi,còn phụ nử thì thổi cơm chuẩn bị cho ngày mới
-7h sáng là các y bác sĩ bắt tay vào công việc khám chửa bệnh,cấp phát thuốc cho những người bệnh......trưa 11h thì bắt đầu nghỉ.lúc đó con bé thực tập sinh chạy tới chổ em đang ngồi bắt đầu hỏi chuyện anh làm gì....ở đâu...tên tuổi...bla...bla......trò chuyện cũng khoảng 15’ thì nó nheo mắt nhìn vào phía trong bìa rừng rồi hỏi
-sao nãy giờ em không thấy chị đó vô khám,ở bản này có nhiêu người đâu nên nhớ mặt từng người
-phần do mắt em cận nên nhìn xa không rõ cũng nheo mắt nhìn theo hướng tay chỉ.1 cô gái tóc dài mặc đồ dân tộc đeo gùi trên lưng đang từ từ quay vào phía trong rừng rồi đi mất
-chắc chưa tới lượt chỉ,lát nữa tới lượt thì người ta mới vô.sau lần nói chuyện đó thì em để ý con bé đó đi theo em suốt,lúc bận thì thôi chứ lúc rãnh là te te đi theo bảo em kể chuyện lái xe cho nghe
sau buổi cơm chiều nói lại quay qua hỏi
-anh ơi,nãy em cũng không gặp chị đó.giờ hết người khám rồi.ngày mai mình liên hoan rồi mốt lên xe về Sài Gòn rồi còn đâu
-thì chắc mai chỉ vô chứ có gì đâu...
trời tối,lúc đó cũng khoảng 9-10h gì đó,em đang ngồi chém gió với mấy bác sĩ thì con bé đó te te lại
-em thấy chị đó đứng chổ xe anh kìa.......ngoài sau đít xe ấy,chỉ dòm vô trong.em mới tắm ra đi ngang thấy
-thì chắc chỉ thấy xe anh đẹp đó,cả nhóm người phá lên cười
sau khi nc chán chê thì ai về lều nấy,con bé ấy chưa ngủ được nên rủ em đi dạo lòng vòng chơi,vừa đi vừa nói chuyện.phải công nhận cái bản biết lựa chổ ghe,góc view nhì rất đẹp.trước mặt bản làng là rừng,sau lưng là 1 thung lũng trãi dài khủng khiếp.chỉ có 1 con đường duy nhất vào làng mà thôi
-anh ơi......phía trong đó có ai nhìn mình kìa......giọng nó run run không biết vì lạnh hay do nó đang sợ
-đâu,ai cũng ngủ hết rồi,còn ên em với anh đi ngoài đây thôi đó
-không,anh nhìn kìa,phía sau cái cây đó........hình như chị đó đó anh
-ánh trăng hắc vào trong với cặp mắt cận thị của em thì đúng là có người.....đang nhìn 2 đứa....
-thôi về ngủ,về ngủ đi,em sởn gai óc nói.phần là sợ + nhớ lại chuyện của thằng Luông nên qđ về ngủ
em vừa vào chưa kịp thay đồ thì con bé đứng ngoài kêu
-mấy chị ngủ hết khoá cửa rồi........anh làm ơn...nó cúi đầu nói
-gì....đừng nói em đòi vô đây nha,rồi anh ngủ đâu?không lẽ anh ra xe nằm,bớt giỡn đi em...
-không...nó ngập ngừng......thì giờ anh ngăn ra đi,cái lều đâu có nhỏ,giờ em mà kêu cửa là thế nào cũng ăn chửi
-thấy vậy nên em bỏ cái gối ra giữa rồi bảo nó vào.lều em không kéo sát mà để hở 1 khoảng đủ để thò đầu vô.....
sau khi yên vị thì em xoay ngược lưng lại ngủ......nữa đêm chính xác là gần 3h sáng,em không thể nào quên được cái thời khắc đó
-anh ơi.....anh nghe gì không?nó vừa lay vai em vừa hỏi
-nghe gi?
-đó....anh nghe không?
Lắng lổ tai lên nghe thì rõ ràng có......tiếng hát.....la la la.....la la la(sr vì tiếng dân tộc em éo biết viết sao)tiếng hát từ xa vọng tới,không rõ là giờ này ai lại đi hát hò nữa
-chắc là mấy cô trong bản dậy chuẩn bị đó mà
-không anh ơi........em nhìn ra ngoài xem........
em thò đầu ra ngoài thì thấy tối như mực,chỉ có ánh trăng rọi xuống bản làng thôi.......liếc nhìn qua bãi xe thì 1 luồng gió thổi vào sóng lưng........da gà bắt đầu nổi lên....lông gì cũng dựng lên hết......1 cô gái đeo gùi đang đứng sau lưng xe em.......không thấy rõ dáng người,nhưng chắc chắn là có
-ai vậy?tiếng em hỏi lớn
nhưng đáp lại em là sự im lặng
-ai đứng đó vậy?em hỏi lớn hơn nữa thì từ từ mắt em nhoè đi,dụi mắt nhìn lại thì.....không thấy ai nữa
đm,tới nữa rồi hoặc là ánh trăng hắc bóng cây.em quay vô trong thì thấy con bé ngồi co ro trùm kín mít từ đầu đến đuôi
-ai vậy anh.......nó run run giọng hỏi
-không có ai,ngủ đi
em nằm xuống rồi nhắm mắt,đang thiêu thiêu chập chờ thì.....con bé hét to lên
-cái gì vậy?em hỏi
-có......ai.......vừa....nhìn vào lều mình....anh ơi......giọng nó mếu máo như chuẩn bị khóc tới nơi
em đừng đùa nha,không vui đâu đấy......
tiếng hét của nó làm những lều xung quanh thức dậy hết.làm khổ em phải ra sức thanh minh thanh nga là nó không vô nhà sàn được.sau vụ đó cả đoàn thức luôn tới sáng.không ai ngủ nghê gì được
-tối qua đồng bào cãi nhau àh...tộc trưởng hỏi
-không có,con bé nó nằm mơ rồi la sảng ấy mà
-không có,em thấy rõ ràng có bóng người đứng ngoài nhìn vô chổ em nằm
-nghe đến đây thì ông tộc trưởng tái mặt....đánh trống lãng qua chuyện khác
cả ngày hôm đó em lui cui dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị sáng hôm sau là về,con bé ấy lại lót tót đến xin lỗi vì chuyện tối qua.em nói không có gì rồi tiếp tục công việc
-khi xong xuôi hết mọi việc thì em thấy nó đi bộ 1 mình vào rừng,nhưng em không đi theo mà ngồi chém gió với 2 anh tài xế bên kia.khoảng độ nữa tiếng sau em không thấy nó ra nên mon men tới bìa rừng tìm nó.không thấy nó đâu,em đi sâu vào tý nữa thì thấy nó đứng nắm chặt tay đứng như trời trồng nhìn vào trong rừng,em tiến tới lay lay nó
-có trai đẹp hả?
-nó không trả lời....im lặng
-em bước tới trước mặt nó thì thấy nước mắt giàn giụa,mặt trắng bệch,người run lên bần bật
-em bị sao vậy,ê.....ê......em bị gì vậy,
-em thấy......cô....gái đó........cổ nhìn em.............anh ơi,anh chở em về liền đi,em không ở đây nữa
-cổ nhìn em thôi mà,có gì mà em lại như vậy
-trên lưng cổ đeo cái gùi có đứa bé trong đó nữa.cổ kỳ lắm,mặt cổ trắng bệch àh,cổ nhìn em bằng nữa khuôn mặt với nụ cười ghê rợn lắm.
-rồi cổ đâu,anh thấy em đứng đây có ên mà.
-cổ mới quay lưng đi rồi
em cõng nó ra khỏi khu rừng,rồi đi thẳng tới nhà sàn ông trưởng tộc hỏi
-ở đây có cô gái nào đeo gùi có đứa trẻ mới sinh không
-oq àh...tôi không có biết đâu.......giọng ổng cà lăm khi em hỏi như vậy
-con thấy cô đó 2 lần rồi.con chưa gặp cổ trong làng này
ổng bỏ ra ngoai không trả lời.em thấy vậy nên thôi không hỏi nữa.
Đêm đó đúng là ác mộng.trời mưa lắc rắc,cả đoàn đã về trước chỉ còn lại xe em + chiếc 4 chổ,em lên nhà sàn nơi mà mấy chị em ngủ để ở,vì mưa đất nhảo hết không dựng lều được.trong nhà lúc đó có em,anh bác sĩ,và con bé đó.nó nằm ở góc bên kia,em với bs nằm ở góc bên đây......nữa đêm,mưa vẫn lắc rắc như thế bỗng con bé chạy ầm ầm qua chổ em
-anh ơi........cứu em với.....
-cái gì vậy.em hỏi nhưng chợt hiểu ra lời nó nói.......tiếng trẻ con khóc + với tiếng ca như ngày đầu em nghe.....la la la....la la la.....rất rợn người...tiếng ca như từ đâu vọng tới xa xôi hoà với tiếng trẻ con khóc thì đcm đúng là thảm hoạ,nói thật lúc đó em son mẹ ra quần thật sự luôn.....”nó thiệt rồi”em nói thầm thế rồi lay ông bác sĩ dậy
-anh nghe gì không?giọng em run run hỏi
-mưa.......bs đáp gọn ơ
-không,nghe kỹ hơn đi
-mưa.....thêm 1 lần nữa.không thêm được chử nào luôn
-tiếng ca với tiếng trẻ con khóc anh không nghe thiệt hả?
-không....tiếng mưa.ơn trời là có thêm được chữ tiếng.
ổng nói xong thì đứng lên hé nhẹ cửa sổ ra........vừa hé nhẹ bất chợt ổng hét lên
-aaaaaaaaa........rồi bật ngửa ra sau buông cánh cửa sổ sập xuống rầm
em chạy lại đở ổng thì nhìn thấy vẻ mặt thất thần của ổng,tay chỉ chỉ về phía cửa sổ
-cái gì......cái gì vậy anh
-khuôn mặt........có cái mặt ở đó......em hết hồn nép sát vô ổng,khỏi hỏi cũng biết,con bé đó bay và giữa 2 ae rồi khóc thét lên....
-mặt ai,mặt gì
-khuôn mặt.......con mắt nó bị....móc ra rồi...máu chảy..........tóc xoã nữa khuôn mặt......ổng vừa nói vừa nuốt nước miếng đánh ực......
-em thất kinh hồn vía nhìn ổng trân trân.cả 3 ae ngồi ôm nhau thức tới sáng không ai dám ngủ nữa.....
lần này qđ chơi lớn.cả 3 sáng sớm tới hỏi ông tộc trưởng.cảm thấy không giấu được nữa nên ổng nói
-cách đây mười mấy năm,trong làng có con bé đã tới tuổi lấy chồng,nhưng nó không ưng trai làng này mà ưng trai làng bên.nó ăn nằm với người ta rồi mang bầu.......dân làng nổi giận nên qđ xử nó theo luật làng là treo cổ nó,sau đó móc mắt nó cho nó không thấy đường để nó qua làng bên kia......khi đó nó sắp sinh....giọng ổng run run kể lại......đã có nhiều người thấy nó quay lại đây chứ không riêng gì các anh chị,đoàn trước cũng đã thấy nó và qđ về luôn không khám bệnh nữa.....mộ nó trong rừng nằm phía sau bụi cây.....ổng nói rồi ra hiệu cho đi theo
-cả 3 đi theo ổng vào khoảng gần 200m,có 1 ngôi mộ nằm khuất trong mấy bụi cây dại,không tên tuổi nhưng có 1 khúc cây lớn cắm kế bên ghi
-ở tà răng(sr tên em chế vì lâu qúa không nhớ tên )
cả 3 qđ đi về luôn sau khi thấy ngôi mộ đó.cả bản làng kéo nhau ra đứng nhìn xe em chớp đèn dần dần khuất vào rừng sâu men theo đường đất đỏ ra QL1A.cả đoạn đường âm u vì nằm trong rừng,lái xe mà lạnh cả sóng lưng.loáng thoáng nghe tiếng.....la la la.....la la la........hoà với tiếng chim hót
sau trận đó con bé đó không theo ngành y nữa mà chuyển qua buôn bán.sau này thành 1 bà chủ lớn có tiếng ở Chợ Lớn.lâu lâu em vẫn hẹn nó với anh bác sĩ đi cafe rồi ngồi kể lại câu chuyện kinh dị trong bản làng đó
đến tận bây giờ em vẫn còn ám ảnh tiếng la....la.....la la....la....la cũng với tiếng trẻ con khóc hoà với tiếng mưa đêm đó.......
3h chiều.....
-giờ này không gọi chắc không có kèo đi rồi,đi tập thể dục thôi...em thầm nghĩ
-alo,qua Chợ Rẫy đón bệnh về Bình Long – An Giang đi con – ông chú gọi nói
-trời,sao trễ vậy,con mới thay đồ đi tập – em trả lời
-bên BV...hành quá,sáng giờ mới ra được giấy,vậy nha...tút....tút....tút
uể oải đi về tắm rửa thay đồ rồi dzông xe lên Chợ Rẫy
-bệnh nhân đang bóp bóng,có vẻ không qua nổi chuyến phà sắp đến rồi
-cậu ơi,bên cậu có điều dưỡng không?tôi muốn thuê 1 người đi theo để có gì còn lo được
-dạ vâng,để con gọi......alo chú hả,sắp xếp 1 điều dưỡng theo xe nhá,người nhà có yêu cầu
-rồi,nó mới về tới,ghé Chi Hội đón đi con
-dạ vâng ạ
sau khi đón điều dưỡng thì tranh thủ đạp về trong đêm để sáng còn lo công việc của Cty nữa.....
xuống phà,bệnh nhân có dấu hiệu sắp “đi”,điều dưỡng lên làm công tác kéo dài sự sống đang loe lói,cuối cùng cũng được,đưa được nạn nhân về đến nhà an toàn......sau khi chuyển băng-ca đưa nạn nhân vào phòng riêng thì em kéo băng-ca ra xe
-đm,xuôi vcđ,bể lốp rồi,trong khu khỉ ho cò gáy này thì chổ đâu àm làm....
-anh có bánh sơ-cua không?có thì đội lên đi em làm tiếp cho – tiếng nam điều dưỡng nói
-có,vậy anh phụ em tay nhé,làm ên hơi phê àh
sau khi đội xe lên,tháo được bánh xe ra thì người nhà bệnh nhân gọi vào ăn cơm vì trời đã tối lắm rồi.em dọn đồ qua bên cùng với điều dưỡng vào ăn cơm.....cơm nước xong ngồi chém gió,anh điều dưỡng vào thăm bệnh nhân xem tình hình như thế nào rồi...bất chợt....
-bác tài ơi.....vào đây phụ em chút
-ô sờ tê,chuyện gì vậy...
-anh ra xe lấy hộ em thêm bình nước biển,hết rồi
-chờ tý nhé...
sau khi ghim bình mới cả 2 quay lưng đi ra
-anh ơi....tiếng bệnh nhân yếu ớt nói
-sao?có chuyện gì vậy anh?
-em.....sắp chết.......phải không anh?
-bậy bạ,làm gì có chuyện đó......anh còn khoẻ mà,cố gắng giữ gìn sức khoẻ để sống với gia đình nhé....
-anh ơi......anh kêu họ ra đi........đứng đó làm gì vậy......
-kêu ai?điều dưỡng hả?
-không........2 người....đi chung với.....anh....vô....kìa....áo trắng với áo đen đó
1 luồng không khí lạnh thổi dọc sống lưng......
-anh....nói.....ai?
-2 người.....đó....đứng ngay cửa....kìa.....
em từ từ quay lại nhìn.....không có ai.......
-đâu...có....ai đâu anh.....em nói xong đi ra khỏi phòng ngay lập tức.....không nói thêm tiếng nào
-mẹ ơi........người ta rủ con đi kìa.......con đi với họ nha mẹ.....tiếng bệnh nhân nói
-đừng con ơi.....ở lại với mẹ....con ơi – bà mẹ tất tả chạy vào nước mắt giàn giụa....
chưa vào đến nơi thì bệnh nhân ưỡng ngực lên aaaaa 1 tiếng rồi im bặt
-xin lỗi gia đình....anh ấy đi rồi.anh điều dưỡng nói sau khi xem xét tình hình
cả gia đình ôm xác nạn nhân oà khóc nức nở.....
cảm thấy không chịu nổi cảnh đó em tiếp tục ra xe thay lốp......còn anh điều dưỡng ở lại để chăm lo cho gia đình họ.vừa làm lâu lâu lại quay lại vì...sợ câu nói khi nãy.....đôi khi giật bắn người vì tiếng cá ục dưới sông(nhà bệnh nhân đối diện con sông lớn)11h đêm,cái giờ không khí lạnh lẽo + chứng kiến cảnh kinh khủng khi nãy cũng đủ làm cho ai thần kinh thép cũng phải......mềm nhũng ra.
-sau khi thấy êm chuyện thì anh điều dưỡng đi ra xem xong chưa
-xong chưa anh?
-xong rồi anh,lên đường thôi....em ớn lắm rồi
-dong lẹ đi,anh cũng teo lắm rồi,nãy nghe ông đó hỏi anh muốn ra quần
cả 2 lên xe quay đầu rồi chạy nhanh khỏi “khu vực nguy hiểm” ấy,sau lưng vẫn còn tiếng khóc nức nở của bà mẹ già........đau lòng
ở đây có ai hay câu cá đêm không ạ?nếu có thì đưng đọc chap này nhé,còn ráng đọc xong không câu đêm nữa thì đừng có em đấy ạ
-bệnh nhân ổn rồi,con qua Sùng Chín (Chấn Thương Chỉnh Hình) đón bệnh về nhé,mà hơi xa,có gì rủ thêm anh.Chương đi nữa nha
-dạ vâng,mà ở đâu lận chú?
-hình như là Trà Vinh.để chú nhắn số qua rồi con liên lạc đi cho rõ
tắm rửa,thay đồ rồi đi lấy xe thôi
-alo,chị ơi,em xe bên từ thiện,em đón chị ở đâu được ạ
-em bên Chấn Thương Chỉnh Hình,anh tới cổng đi rồi em ra đón
sau khi đón bệnh nhân xong thì được biết là đưa về Trà Vinh,bệnh nhân là công nhân cho 1 công trường ở Q7,trong lúc đang thi công không may trượt chân rơi khỏi giàn giáo gẫy mất 1 chân với 1 tay
sau khi trả bệnh xong thì cũng trễ lắm rồi
-thôi chào gia đình em về,cũng trễ lắm rồi,sáng mai em còn đi phát cơm cho bv nữa – anh Chương nói
-2 anh ở lại dùng bửa cơm đã,tụi nhỏ nấu gần xong rồi – tiếng ba bệnh nhân nói
sau 1 hồi lưỡng lự thì anh Chương nói
-dạ,vậy phiền gia đình quá
sau khi ăn uống xong thì em thấy em của bệnh nhân xách cần đi câu cá.máu mê chơi nổi lên vì em cũng thích môn thể thao hên xui này lắm
-bé ơi,câu cá gì vậy?
-cá tra dầu anh,ở đây nhiều lắm,tối nào em cũng đi câu về làm bửa ăn cho gia đình
-anh.....đi theo 1 chút nha.....anh cũng mê kéo cá này lắm
-thôi,trể rồi em,tranh thủ về nữa....anh Chương nói
-1 chút thôi,làm ơn đi mà.....plzzzzz
-vậy 1 chút thôi nha,anh đi nữa
cả 3 đi men theo con kênh lên trên,cách nhà khoảng độ hơn 1km....để tả sơ ngôi nhà nhé
nhà nằm cặp với 1 con đê,vừa đủ cho 1 xe ô tô chạy,đối diện là con sông lớn lắm,xung quanh nhà là ruộng không àh,dọc theo bờ đê là mấy rặng dừa nước vươn ra ngoài mé sông.ở đây còn hoang vu nên xa lắm mới có 1 căn nhà.....
-nữa đêm với khung cảnh như thế....4 bề im lặng đáng sợ......chỉ có ánh trăng lúc ẩn lúc hiện khuất sau những áng mây,mỗi lần mây bay đi lộ ánh trăng ra rọi lên những rặng dừa nước càng cộng với gió lạnh thổi nhè nhẹ càng làm cho khung cảnh thêm quái dị....mà lỡ mê rồi,theo luôn chứ sao giờ....
-ở đây nè anh,em hay ngồi câu ở đây.có 2 cái cần thôi nên 2 anh cái,còn em cái nha
-oh,rồi em đi đâu?
-em xuống xích dưới kia tý,không thôi rối dây sao
-oh.....đừng đi xa quá nha.....anh sợ
-chạy cấp cứu mà sợ ma àh.....coi chừng lát.......biết bị hớ nên nói tới đây nó ngưng rồi te te đi
-lát sao?ê,lát sao vậy nhỏ....
-không có gì đâu,anh ngồi đó câu đi,nhớ quăng cần ngược nước lên trên nha
-..........thằng này nó làm em teo quá anh Chương
-ma cỏ gì,xê qua bên,để anh
tủm.......tiếng cục mồi bay ra ngoài xa rơi xuống
-1h mấy sáng ngồi câu cá.....giống bệnh quá không anh
-có gì đâu,hồi chưa lên làm cho chú anh cũng toàn đi soi ếch giờ này...
-anh không sợ ma hả
-mày nghĩ sao không......mà vì miếng cơm cũng phải đi thôi,riết rồi quen àh
tọc....tọc....tọc
-wtf,tiếng....gì vậy....anh...
-cá nó ục chứ gì,mày xê ra tý coi,ngồi sát như pê-đê vậy mày
-em sợ.....lạnh quá......gió gì mà lạnh nổi cả da gà vậy trời
bủm.......
-dính rồi nè.mày kéo đi,đóng mạnh lên,miệng nó cứng lắm,không đóng mạnh vuột lưỡi giờ
-đang đóng.......nè.......rè rè rè,tiếng kéo của cần câu
-ê nhỏ,dính cá rồi nè,qua đây đi
1 sự im lặng.......
vật lộn 1 hồi lâu mới lôi được con cá lên bờ,anh Chương phải lội xuống mé sông để kéo nó vô vì sợ nó lủi vào bụi dừa nước là mất toi công sức nãy giờ
-dính cá rồi hả?sao hay vậy,em ngồi nãy giờ không có con nào rĩa mồi nữa.mà sao ướt mem vậy anh
-ổng xuống kéo con cá vô,sựo nó lủi vô bụi dừa nước
-trời...sao....dại vậy......đừng lội xuống đó nữa nha – giọng nó nữa lấp lửng,nữa run run
-sao vậy?
-không có gì,anh câu tý nữa đi
-thằng này nó ma quái vậy anh.....nó càng nói em càng teo
-có gì đâu,nó sợ anh không biết bơi hay gì ấy mà,đưa cần đây
tủm.....tiếng cục mồi bay ra ngoài sông
đang ngồi chờ thời thì......
-anh Chương ơi.....hình như thằng nhóc đứng nhìn mình kìa
-gì vậy nhỏ?tiếng anh Chương hỏi lớn
nó im lặng,không nói tiếng nào(đoán là nó thôi,vì xa + trời tối không nhìn thấy mặt)
-thằng này nó làm mấy trò ma quái thiệt,tự dưng đứng giữa đường nhìn mình – anh Chương vừa nói vừa quay mặt ra con sông
-không...phải anh ơi.......hình như nó.......ngoắc mình kìa.....
-có gì không nhỏ?anh Chương hỏi lớn thêm lần nữa
nó vẫn lặng lẻ đứng đó nhìn,từ từ đưa tay lên vẫy vẫy......
-qua đó....xem....sao anh......tự nhiên em thấy hồi hộp quá......
-đi
cả 2 ae từ từ đi lại hướng nó,vừa đi vừa khum khum xem có chuyện gì ở đó.....đột nhiên,nó quay qua rồi......từ từ đi xuống sông
-ê,nó đi xuống bờ sông rồi kìa – tiếng em nói vừa đủ 2 người nghe
đi tới chổ nó thì lạ lùng......không có nó ở đó......không có 1 ai.....
-nó đâu rồi?tiếng anh Chương hỏi
-kìa.....nó đứng.....trong đám....dừa nước...kìa anh.......
nhưng hoàn toàn đó chỉ là 1 cái bóng mờ mờ ảo ảo,không xác định được có phải là nó hay là không.vì mấy bác biết,ban đêm dưới quê cách nhau 2m chưa chắc gì nhìn thấy mặt nhau
-để anh xuống đó.....tiếng anh Chương nói
-thôi anh,anh...bỏ em trên...đây mình ên hả
ảnh không trả lời mà túm tay vào mấy lá dừa nước rồi từ từ tuột xuống dưới.......bụi dừa nước “nó”đứng vươn ra hơi xa ngoài bờ đê...bỗng...xoạt.....tiếng trượt chân của anh Chương làm ảnh buông bụi dừa nước rơi tỏm xuống nước
-ê.......anh xuống đó làm gì vậy
-wtf.....nó ở đây.....còn dưới kia.......!????mồ hôi túa ra,miệng lắm bắp không nói được gì.cả người cứng đờ không nhúc nhích nổi
bỏm...bỏm....bỏm.......
-anh Chương,anh sao vậy......
chưa kịp nói thì thằng nhỏ phi xuống ầm,nó bơi ra kéo ảnh vô
-anh sao vậy?không biết bơi hả?
-chuột rút........sao mày nhanh vậy....vừa thấy mày đứng trong rặng dừa nước mà...mà mày chui vô đó kiếm gì vậy
-em....em.....em đi.....ĩa(khúc này hơi dơ có gì mod tha em ạ) nãy giờ mà.......em đâu có ở đây,mà cần câu em để đằng kia mà...
-vậy........thôi về....về bây ơi....ở đây hết vui rồi.....anh Chương đánh ực 1 cái rồi nói
trên đường đi,cố gặng hỏi mà nó không nói gì.......không giải thích gì,về đến nhà nó nói
-2 ảnh mới....gặp đó cha...
bà thím mặt tím ngắc.......ú ớ hỏi
-trời.có làm sao không.....sao người ướt nhem hết vậy cậu,vô thay đồ,để tui vô lấy đồ của ổng cho cậu mặc đở nha,bệnh chết
sau khi thay đồ xong xuôi,ngồi uống chén trà với ông chú cho ấm người.....anh Chương hỏi
-vụ này là sao vậy chú?
Ông chú không trả lời ngay mà kéo chân lên ghế(kiểu chân trên chân dưới,bác nào dưới quê chắc chắn biết kiểu ngồi này)vừa rít điếu thuốc vừa nheo nheo mắt như đang nhớ lại gì đó rồi chậm rãi nói
-thằng Tủn,lúc trước nó có thằng bạn......cùng tuổi với nhau,nhà nó đằng kia kìa......2 thằng chơi thân với nhau lắm........tối nào cũng rủ nhau đi câu cá đêm vậy đó.....mà chèng ơi,bửa đó nước lớn......thằng Tủn về nhà lấy thêm mồi khi quay lại thì thằng kia mất tiêu......cả 2 gia đình đốt đèn măng-xông tìm cả đêm nhưng không gặp.....sáng lại thì ông ngư kia chèo xuồng đi thả lưới,khi kéo lưới lên thấy nặng tưởng đâu cá lớn,ai ngờ xác nó mắc trong lưới.....
đêm đã lạnh....nghe câu chuyện xong còn lạnh hơn nữa......da gà,da cóc,da nhái,da ển ương gì nổi lên hết.........
-rồi sau....sao chú?mình hỏi
-người dân ở đây lâu lâu gặp nó hoài....chắc chưa siêu thoát được....thôi,2 anh ở lại ngủ 1 đêm nay...sáng mai về sớm nghen
- Dạ thôi......tụi con đi,sáng mai còn lên bv phát cơm nữa chú – anh Chương nói
Cả 2 lên xe đề máy dong thẳng 1 hơi về Sài Gòn.........không nói củng biết,có cho tiền triệu thì 2 ae cũng không dám ở lại ngủ khi nghe xong chuyện ông chú kể
Chuyện này không chắc 100% nhé, vì thằng lớ ngớ theo mình chuyến này cũng hơi man man, không biết nó có troll không nửa
- Anh ơi... anh qua Chọ Rẫy đưa ba em về dùm nha, gấp lắm rồi.... coi chừng không kịp nha anh... giọng thều thào qua đt nói với em như thế
- Anh chờ chút, em qua liền, anh mang giấy xuất viện xuống cổng em mới vô được
- Nhanh nha anh
- Có ca đi gấp, mày thay đồ 15’ nửa tao ghé đón, nhanh nha mậy
- Ò....ờ - giọng thằng Trung nói
Sau khi đưa bệnh nhân lên xe thì mới biết là nạn nhân bị tiểu đường giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nửa vì di căn đi khắp cơ thể rồi
- Nhà nạn nhân ở Kiên Giang hướng về Vĩnh Thuận, nhưng chưa tới, hình như Thứ 7 hay Thứ 8 gì đó em không nhớ rõ nửa, chỉ nhớ nó nằm ở đường tránh của Miệt Thứ, đầu đường vô có cây đa rất lớn trước ngõ
- Chuyến đi bình thường, không có vấn đề gì, khi lên phà Vàm Cống em có xuống thăm tình hình bệnh nhân như thế nào... mọi chuyện đều ổn, nhưng khi quay lưng đi thì...
- Nó bò lên kìa, coi chừng nó bò lên xe – tiếng bệnh nhân thều thào nói trong khi mắt nhìn lên trần xe
- Vãi bò, cái gì bò lên... gì vậy trời, nửa hả? Em nghĩ thầm
- Nó... đang bu... bên hông... phà kìa bà.... ơi... coi chừng nó bò lên… đó...
- Ai....? Ông....nói ai?....- Tiếng bà vợ run run hỏi
- Nó dưới dòng sông… Nó đang kêu bạn.... bè nó đó.... tui thấy nó rồi...... nó...
Em lên xe đóng cửa cái rầm, mặt xanh lè, không nói được tiếng nào
- Ổng nói cái gì vậy?
- Không có gì, lát ổng có nói nửa tao kêu mày xuống nghe, tao không dám nghe nửa...
- Ờ...nhớ kêu nha.....
- ...để rồi xem – em nghĩ thầm
Khi xe về tới Tắc Cậu chờ phà để qua thì bệnh nhân bắt đầu quậy buộc em phải xuống xem tình hình, không quên kêu thằng dở người đó xuống phụ 1 tay
- Người ta... nó tới bắt tui kìa..... đừng cho nó vô xe... kéo cửa xe lại đi.....nó gần tới rồi kìa.......
không hiểu chuyện gì nhưng em cũng phải nhảy lên kéo cửa lại cho yên tâm
- Sao chú?trong người chú thế nào?ổn không?
- Tụi nó tới bắt tao đi kìa.......nó đang đập cửa xe kìa.......đừng cho nó vô nghen.......
- Con....có thấy...ai đâu chú......12h đêm rồi....chú đừng làm con sợ nha, chú la quá bến phà nó không cho mình qua là chú không về nhà được đó.....thằng Trung nói
- Không có.....tụi nó đang....chạy lòng vòng.....ở ngoài xe...kìa.....đi đi, tụi....bây đi hết đi.......bệnh nhâ dùng hết sức còn lại để la lên như thế
- Xuống phà đi tài xế - giọng anh điều tiết nói
- Dạ, xuống liền – em nói rồi mở vách ngăn để bò lên trên....phần vì teo vì câu nói...phần vì sợ bệnh nhân lại quậy
- Khi tới cây đa trước ngỏ....bệnh nhân bật ngồi dậy bò tới vách ngăn.....
- Tụi nó....trên cây.....đó, tụi nó đang nhìn mày kìa....
- Ê, xong này.......lần sau đừng rủ tao đi nửa nha......thằng Trung nói mà mặt cắc không còn hột máu.......
- Nãy có thằng đòi nghe mà......men lắm mà.......nghe đi con....cần thu âm không?
Khi tới trước cửa nhà bệnh nhân, chuẩn bị kéo bang-ca ra để đưa vào nhà thì bệnh nhân quay qua nói chuyện với....không khí...
- 2 ông...chờ chút nha.....thằng Út đang trong....Rạch Giá vô......nó vô tới....tui đi với 2 ông...liền à
1 dòng điện 24volt chjay dọc sóng lưng.....ông nào vậy........có ai ở đó đâu.......
quả thực, 30’ sau con trai út của bệnh nhân về tới (gia đình yêu cầu ở lại chút xem tình hình có ổn không rồi hãy về)
Cả gia đình đang nói chuyện thì....
- Thôi, 2 ổng...vô rồi...kìa.....hết giờ rồi.......tui đi nha cả nhà – vừa dứt câu thì bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng.cả nhà oà lên khóc nức nở, còn bà vợ chạy anh chạy vô tìm....2 ông nào đó
- Thôi, chào gia đình bọn em về.trể lắm rồi...
- Cám ơn 2 anh, em gửi tiền dầu cho Chi Hội, nhắn với chú là em cám ơn nhiều lắm.....
- Dạ không có gì, chuyện phải làm mà anh.....tiếng thằng Trung nói, rồi cả 2 lên xe về Sài Gòn
chuyện chưa dừng ở đó....ra tới cây đa đầu ngỏ....xe bổng dưng chết máy......
- Thôi xong, nãy lo chạy......hết dầu rồi con trai – tiếng em nói
- Mày đùa tao à...mày biết đang ở đau không?cây đa....cây đa đó, có “cái gì đó” bò xuống đó con.....
- Giờ có 2 cách, 1 là mày đi mua dầu, 2 là tao đi.....mày chọn đi
- Tao không chọn, đi thì đi cả 2, còn không thì ở lại cả 2.mày định lừa tao à....
- Vậy dầu đâu về?
- Không biết, mày tính đi
- Alo anh Sơn hả?em đang kẹt trong Thứ 7, xe hết dầu, anh làm ơn.....(anh Sơn là quản lý chành đầu ở Rạch Giá của bên em)
- Ba ơi......gần 2h sáng rồi ba..đậu đó đi, sáng tao vô
- Đang gấp anh ơi, em phải về sáng mai còn việc của Cty nửa
- ........mày đúng là báo huynh báo đệ, đợi chút đi
- Xin chân thành cám ơn
- Đợi đi, 1 tiếng nửa mới vô tới....
tả sơ khúc đó nha....đường né thị xã đó 1 bên là đồng ruộng trống lỏng, 1 bên nhà rừng cây, chỉ có 1 ngã 3 bên phải là chổ em đậu, ngay đầu ngã 3 là cây đa lớn, kế bên có cái trường học, tuyệt nhiên không 1 chiếc xe nào có trên đường...ban đêm lớp nào lạnh, lớp nào sương mù, đom đóm lập loè nửa chớ.....khung cảnh này đúng là kinh dị mà....
đậu tầm 15’ em tranh thủ chợp mắt tý, còn thằng kia thì ngồi nhìn cây đa trân trân(kiểu như sợ mà muốn gặp ấy)
- Ê....giọng nó kêu nhẹ nhẹ...
- Gì....em nhắm mắt tear lời.....
- Mày nhìn cái trường kìa, sao trên tầng 2 có cái lớp còn mở đèn....nó quay qua hỏi em
- Nó quên tắt.....em mở mắt nhìn nó nói.....rồi nhìn lên tầng 2.... không có lớp nào mở đèn cả.....
- Mày định hù tao hả?em vừa nói vừa bẻ đầu nó quay qua trường học...
Khỏi phải nói.....mặt nó xanh lè.......mồ hôi túa ra...cố gắng thanh minh thanh nga là rõ ràng cái lớp học nó đèn.
E quay qua nói nó..
- Bớt giỡn.......bất chợt em nhìn lên thì....đèn mở thật...vừa bật lên rồi tắt(kiểu như vậy)
- Rồi....tới rồi đó.......chuẩn bị đi.......tao thấy rồi.....giọng em run run nói......
- Giờ sao mậy......không lẽ chết ở đây.....
- Im đi, nhắm mắt lại đi.....chút ông Sơn đem dầu vô....
- Ê...T ơi....có cái gì trên cây đa kìa T......giọng nó mếu máo nói....
- Tao không thấy gì hết... em vừa nói mà mắt nhắm nghiền lại không dám mở ra...
- Nó....nó....đang bay xuống kìa.....T ơi.........
- Kệ nó đi, ai bảo mày nhìn nó......nhắm mắt đi....
- Tao...nhắm không có được......nó khóc ra tiếng, vâng thằng con trai gần 25 tuổi đầu khóc ra tiếng đấy ạh....
- Nó đâu ròi......
- Đi ra đồng rồi........sương mù không à......tao không thấy nửa....
- Vậy mày nhắm mắt lại mẹ đi..... còn nhìn nửa......
- Alo.....mày đang đậu đâu, tao qua phà rồi nè....
- Cây đa, ngay cây đa......
- Đm, hết chổ đậu rồi hả?
- Dạ thưa xe hết dầu, không phải em muốn thế
- Chờ đi, ngồi trong xe 15’ nửa tao tới....
vừa cúp máy xong......bất chợt liếc mắt lên trường học......
- Trung.....mày nhìn xem có thấy cái tao đang thấy không....vừa nói mà mắt em không rời khỏi đó.....
- Thằng Trung từ từ quay lại... nó hét lên 1 tiếng rõ to rồi ngồi thụp xuống sàn xe
- 3- 4 cái bóng trắng đang đứng ở hành lang nhìn xuống 2 thằng.......rồi từ từ mờ nhạt rồi biến mất cùng với đèn tắt (đúng nghĩa đèn tắt tao tắt – mấy bố nào hay thề kiểu này thì bỏ nha)
- Nước... thằng điên, mày đái trên xe tao hả... thằng khốn này...
- Tao sợ quá... mày hối ổng nhanh nhanh đi T, không tao chết ở đây mất
- Chút nửa ổng mới vô tới...chờ tý đi.....mày ngồi lên trên coi.......
nó lòm còm ngồi lên ngay ngắn....chưa kịp gì thì.....nó há hốc mồm chỉ trỏ về phía trước...
em liếc mắt nhìn theo hướng tay thì thấy 1 đám mờ mờ ảo ảo lẫn trong sương, đàn ông có, đàn bà có, trẻ con có...vừa đi vừa cười nói... rồi bổng dưng 1 cơn gió thổi tới làm tan biến tất cả....trong nháy mắt......vừa lúc đó thì có tiếng thắng két kế bên....ơn trời Mr.Sơn đây rồi.....
- Mày cũng gan lắm mới ở đây ha....
- Em sắp chết rồi, anh chậm tý em chết thiệt đó anh Sơn – thằng Trung nói giọng run như mới tắm nước đá xong
- Ở khu này hồi xưa Bon- Bót tràn qua giết xác người chất như núi. Cái móng của trường học là mồ chôn tập thể dài ra tận cánh đồng.......thấy gì chưa? Ổng vừa nói vừa chỉ cái miếu lớn cách đó độ khoảng 10m lẩn trong màn sương
- Nhanh nhanh, đổ dầu nhanh cho em về - giọng em hối
Sau khi đổ dầu, đề máy không nổ.....đề hết bình luôn mà vẫn không nổ, phải nhờ xe của ảnh kéo vô số nguội mới nổ máy được.....xong đâu đó là lượn ngay không kịp chào ảnh 1 tiếng. Vừa rồi em đi Vĩnh Thuận cũng có chạy ngang chổ này, vẫn cảm giác đó, rơn người.....lạnh lạnh........vang vảng xa xa như có tiếng ai oán.........
- 5h chiều, mừng thầm là hôm nay không có ca bệnh nào đi cả. Cái mừng ở đây là không phải chở 1 xác người về hay gấp rút đưa 1 người đang bóp bóng về gặp gia đình lần cuối... đứng chắp tay sau đít nghĩ ngợi lung tung mà trong lòng hoan hĩ vì không phải chứng kiến cảnh người mất chồng, hay con mất cha/mẹ....chưa nghĩ ngợi được bao lâu thì tèn....tén....ten.....tèn....ten... (đt kêu)
- Con qua CR đón bệnh về Lâm Đồng nhé, hôm nay có con bé thực tập theo, có gì khó khăn thì nhờ con bé phụ 1 tay nhé
- Dạ vâng – lòng nặng trỉu vì sắp phải chứng kiến cảnh đau lòng nửa (vì trong xóm ai cũng nói, mỗi lần mày lấy xe ra khỏi bãi thì y như rằng hôm đó có người chết – nghe cũng đau lòng.....nhưng mấy ai hiểu...)
Tắm rửa thay đồ, chuẩn bị cho chuyến hành trình lên vùng đất cao nguyên mộng mơ mà không quên mang theo bộ quần áo để thay
- Alo, anh là cháu chụ T phải không ợ
- Dạ vâng, ai vậy?
- Em là thực tập sinh, TT có sắp xếp đi với anh ca này, anh muốn em chờ anh ở đâu?
- Em qua Chi Hội đi, anh lấy xe rồi ghé đón em
- Dạ
Sau khi vào BV đón bệnh nhân, chụp máy thở oxy, thì lên đường....đối với em, mỗi lần lên Đà Lạt là nhiều kỉ niệm ùa về, bao nhiêu kỉ niệm đẹp với người cũ đều nằm trên đó...haizzz
- Hôm nay mình đi đâu vậy anh? bé thực tập sinh hỏi
- Lâm Đồng, mà chưa biết trả bệnh ở đâu – vừa nói em vừa kéo cửa sổ hỏi dọng ra sau
- Nhà mình ở đâu vậy em? Em hỏi con của bệnh nhân
- Đà lạt anh ơi – đúng chất giọng người con gái Đà Lạt, nhè nhẹ, mềm mỏng không lẩn với bất cứ 1 vùng miền nào được
- Vâng, vậy em nằm nghỉ đi, khi nào tới anh gọi dậy rồi chỉ đường anh
- Anh cứ theo hướng làng Cù Lần, khi nào tới em chỉ tiếp
Xe cứ thế trực chỉ Đà Lạt, trên đường thì...
- Đây là Madagui, qua khỏi đây là đèo Bảo Lộc – em phải làm HDV bất đắc dĩ vì con bé thực tập sinh lần đầu tiên đi Đà Lạt
- Sao anh biết nhiều vậy? anh đi nhiều lắm rồi hả?
- Oh, năm nào anh cũng đi, công việc nhiều căng thẳng đầu óc là anh trốn lên đây xã stress
- Em chưa đi bao giờ, lần đầu tiên đó, nãy em nghe bên TT nói, đáng lý ra anh đi với chị kia, mà em năn nỉ cho em xin đi lần, muốn gãy lưỡi mới được áh
- ....im lặng
- Cảnh đẹp quá, mà sao lạnh vậy, mà anh thường đi với ai lên đây chơi?
- 1 mình hoặc với bạn, tuỳ cảm xúc
- Xạo......đi với bồ thì có, chứ tự dưng lên đây 1 mình
- .....lại im lặng mà lòng nặng trĩu
Rồi thì cũng tới, qua khỏi Bến Xe Phương Trang thì Đà Lạt cũng hiện mờ ảo trong làn sương ban đêm, cái lạnh cắt da của mùa đông (lúc đi gần Noel rồi)+ với cái nét đặc trưng của Đà Lạt....mưa phùn, càng làm cho không gian của thành phố thêm thơ mộng.......thành phố nào, nhớ không em, ngày chúa nhật ngày của riêng mình........lúc nào cũng thế, khi đi Đà Lạt em cũng đều mở toàn nhạc viết riêng cho thành phố này
- Gần tới làng Cù Lần rồi em ơi, giờ mình đi sao?
- Anh chạy lên khoảng 300m nửa, ngay vườn dâu bên trái, đối diện có con đường mòn xuống đó, hơi khó thấy vì cây dại mọc che hơi khuất nên anh nhì kĩ tý
- Ô sờ kê thôi....vườn dâu đây, đường mòn đâu? Em nghĩ thầm
- Nè anh, đây nè.... – tiếng con bé thực tập sinh nói
- Ờ ờ....
Chạy men theo con đường mòn xuống 1 thung lũng tầm 5km, khu vực này rất ít nhà, loe hoe có vài ba cái.....nhưng cái ấn tượng nhất là 1 căn nhà hoang kiểu kiến trúc thời Pháp, căn nhà có vẻ trải qua bao nhiêu là mưa nắng nên rong rêu bám đầy trên nhà, cây dại mọc um tùm từ trong nhà ra tới ngoài, kế bên là vườn rau của gia đình bệnh nhân, gia đình bệnh nhân đối diện với căn nhà luôn.....
- Anh ơi, ba em hình như khó thở - Tiếng con bé con bệnh nhân nói
- Này, em đi theo thực tập chứ không phải ngắm cảnh – Tiếng em nói to khi con bé TTS đang đứng hết ngó bên này tới ngó bên kia với vẻ mặt hồ hởi lắm
- Dạ - Nó giật mình trả lời
- Không sao đâu, do không khí lạnh nên chú hơi khó thở, giữ ấm cho cơ thể của chú được rồi
- Chị ơi, chị có thể nào ở lại đêm nay chỉ em săn sóc ba em được không?
Con bé TTS tròn xoe mắt nhìn con của bệnh nhân rồi quay qua nhìn em kiểu như dò xét xem em trả lời thế nào...
- Thôi thì em ở lại đi, mai đi xe khách về
- Thôi......tự dưng bắt em ở lại mình ên àh.... mặt nó phụng phịu nói
- ........Rồi thôi được rồi, sáng mai về sớm.....
Nó mừng ra mặt vì được ở lại đây chơi, nhưng cái mừng chưa được bao nhiêu thì nó nhìn đồng hồ đã 1h sáng, cũng chẳng đi đâu chơi được....
- Tưởng được đi chơi lòng vòng tý, giờ này đi đâu nửa.....nó ục mặt nói
- Sáng mai anh chở cho đi 1 vòng chơi
- Dạ....cám ơn anh.......đã quá.....vừa nói nó vừa chạy ra xe lấy balo vô để tắm
Nhà bệnh nhân là căn nhà bằng gỗ đặc trưng của xứ sở sương mù, bước vào nhà đập vào mắt là 1 bàn thờ với hình 1 người phụ nử......
- Đây là.......??
- Mẹ em, mẹ em vừa mất cách đây gần năm, sau khi mẹ em qua đờ không bao lâu thì ba em bị tai biến.....nó vừa nói vừa khóc......
- Anh xin lỗi.....
- Thôi chuyện qua rồi. Anh với chị ăn cơm nhé....để em nấu cơm...
Vẫn những đặc sản của vùng cao nguyên, xà lách trộn dầu giấm, chỉ 1 món duy nhất như thế ăn với....cơm, vì về khuya nên không mua được gì nấu, phải ra vườn cắt xà lách vào trộn vậy thôi
cơm nước xong ngồi trò chuyện với 2 đứa con gái trong nhà, nhìn quanh em hỏi.....
- Rồi.....tối anh ngủ đâu được? ....Còn con bé TTS nửa....????
- Nhà em có mỗi cái giường, giờ ba em nằm rồi.....còn cái võng được không anh?
- Vậy thôi chứ biết sao giờ.....
- Vậy còn em – con bé thực tập sinh tròn xoe mắt hỏi....
- Em ra xe đi, hay em ngủ võng anh ra xe? ? ? ?
- Thôi để em ra xe.....mà sao tối quá vậy......em mở đèn xe được không?
- Thì em làm gì làm, làm sao hết bình sáng anh bắt em đẩy àh.....
Sắp xếp như thế rồi ai về chổ náy.chủ nhà ngủ trên giường, em nằm võng....con bé kia thì ra xe.....
trằn trọc mãi mà không ngủ được, móc đt ra lướt voz, xem CMT các kiểu rồi ngủ quên hồi nào không hay......
- Đừng có giỡn nha.....khuya rồi àh....đánh chết anh giờ - tn của con bé TTS
- Ờ.......em nhắn lại nhưng nghĩ thầm chắc nhắn nhầm cho thằng bồ nó rồi, trả lời đại rồi nhắm mắt ngủ tiếp....
Không biết là ngủ bao lâu, lúc đó đã mấy giờ.....nhưng đang ngủ rất ngon phần trời lạnh, lái xe mệt nên ngủ rất sâu
- Anh T ơi....anh T ơi.....giọng nói thì thầm trong đầu....giật mình bật dậy nhìn xung quanh Nhưng.....không có ai. Nhìn lên thì thấy 2 cha con nằm trên giường đã ngủ rồi...em nằm xuống vì nghĩ chắc nằm mơ
- Anh T ơi, anh T ơi.......giọng nói lại cất lên....lần này rõ ràng vì chưa ngủ lại được, cái gì vậy trời, kêu đúng tên luôn trời...không lẽ bỏ mạng ở đây......em nghĩ thế.
- Anh T ơi, mở cửa cho em....má ơi, nó kêu mở cửa....đang suy nghĩ thế thì sực nhớ con TTS đang ở ngoài xe...bật ngồi dậy phóng ra mờ cửa thì con bé TTS nhảy tọt vào nhà ôm em cứng ngắc
- Cái gì vậy? ? ? Buông ra, em nói khẽ vì sợ con bé chủ nhà thức......vừa nói vừa đẩy nó ra
Nó bặm môi khóc lóc hức hức.....
- Sao anh mở cửa chậm vậy.....căn nhà......căn nhà kia kìa
- Căn nhà đó sao....em hỏi giọng run run vì biết chắc có chuyện gì rồi
- Có người trong nhà.....em nghe tiếng nói.....người nước ngoài.....
- Sao biết nước ngoài....
- Ả ẻ ỏ ủ ỉ......xí xô xí xào - con bé đó nhái lại tiếng....
- Chắc gió thôi, em ngủ đi.....
- Anh cho em vô đây ngủ đi, em không ra đó nửa đâu...
- Còn anh.....trong đây có mỗi cái võng....
- Vậy....anh ra xe với em đi......em không ở mình ên đâu....
- .....lưỡng lự 1 hồi em ờ luôn
Khép cửa lại rồi ra xe với nó, nó nằm trên băng- ca, em nằm bên ghế kế bên.
- Hồi nãy anh gõ thùng xe chọc em phải không?
- Có đâu....anh ngủ trong nhà mà......
- Vậy...ai....gõ thùng xe......em còn nhắn tin bảo anh đừng đùa nửa mà.....
- Thôi ngủ đi, chắc gió đó, không có gì đâu....em biết chuyện gì rồi nhưng nói để trấn an nó....
Phải nói lạnh kinh khủng....không có mền chắc 2 đứa chết cóng mất........đang thiu thiu ngủ thì
- Cạch...cạch....cạch....rất rõ ràng......như tiếng đã ai ném xuống mặt đường....
- Anh nghe gì không – tiếng con bé TTS nói khẽ
- Nghe....rồi.......
- Xí xô xí xào.....xí xào xí xô.....
Con bé nhảy cẩn lên phi qua chổ em nằm ôm cứng ngắc....
- Buông anh ra.....người ta thấy bây giờ....
- Em sợ quá......em nghe tiếng đó 3 lần rồi đó....
Rất rõ ràng.....không lẫn vào đâu được tiếng người đàn ông nói.....tiếng Pháp......chắc chắn như thế...cả 2 đứa cùng áp sát mặt vào kiếng xe để nhìn vào ngôi nhà rồi cả 2 bật nhảy mạnh ra sau đánh rầm 1 tiếng.....1 bóng người cao to đang đi đi lại lại trong nhà.....vừa đi vừa nói xí xô xí xào....
- Con bé bụm miệng khóc ré lên, còn em thì cứng đờ cả 2 tay nhưng cũng phải lấy tay bụm miệng nó lại......cạch....cạch...cạch......tiếng đá rơi trên nóc xe....con bé lăn ra bất tỉnh......xỉu thiệt luôn....em ngồi ôm nó mà không biết phải làm thế nào, nhìn ra cửa sổ thì.......cái bóng cao to ấy đang đứng sau xe......thất kinh hồn vía, em càng ghì chặt con bé hơn trong khi mắt nhắm nghiền....nam mô anh di đà phật....nam mô anh di đà phật.......vừa nhắm nghiền mắt vừa niệm.....từ từ hé mắt ra thì cái bóng.....biến mất.....thức trắng 1 đêm để canh chừng cho nó.......
Sáng sớm đang gật gù thì nghe tiếng cửa nhà mở, em mở cửa xe bước xuống
- Ủa. Tối qua em thấy anh nằm võng mà, sao giờ trên xe.....con bé chủ nhà vừa nói vừa nhìn vào xe...nó à 1 tiếng rồi tủm tỉm cười...
- Trời, không có......tối qua có chuyện lạ......nên con bé ấy kêu anh ra xe....
- Thôi hiểu rồi mà......
- Đó giờ ở đây có chuyện gì lạ không em? em hỏi đánh trống lãng
- Chuyện lạ là chuyện gì anh?
- Thì.....em kể lại đầu đuôi câu chuyện
- Có.....nhà này hồi xưa là của ông thiếu uý người Pháp....ổng có vợ người Việt, ở với nhau 2 mặt con thì...bà vợ bỏ ổng theo 1 ông cấp lớn hơn.....trong khi đang gọi đt để xin abr quay lại, không biết chuyện gì thì ổng lấy súng bắn vào đầu tự tử.....ở đây em gặp hoài.......nhưng ổng không phá phách gì hết, người dân ở đây ai cũng thấy chuyện bfinh thường.....hôm qua em thấy tối nên không kể anh nghe sợ anh không dám ngủ
- À....ra là vậy.......
Cả 2 đang nói chuyện thì con bé TTS xuống xe......em kể lại câu chuyện khi nãy mới nghe được cho nó........
- Ổng làm em sợ quá.......
- Thôi, em vào em tình hình của chú cái nửa đi rồi mình về
- Dạ vâng....
Sau khi xem xét tình hình đã ổn, cả 2 lên xe về....ra dạo 1 vòng tp cho em nó biết Đà Lạt là như thế Nào......ghé ăn bún bò ở quán Công trên đường Phù Đổng Thiên Vương.....rồi thẳng tiến Sài Gòn.....qua khoảng vài tháng sau.....1 lần vô tình vào message của FB thì thấy có tn FB.......tin nhắn của con bé TTS......nó nói sau chuyến đó nó thích em.....nhưng không dám nói......tin nhắn gần nhất là nó trách em không rep tin nhắn nó.......sau hẹn ra cafe nói chuyện thì 2 đứa quen nhau được thời gian cũng gần 2 năm thì nó theo gia đình đi định cư rồi mất liên lạc dần........
- Thành phố nào, nhớ không em, ngày chủ nhật này của riêng mình... mỗi khi nghe lại bài hát hoặc có dịp lên Đà Lạt, hình ảnh con bé TTS sợ ma ngày nào lại ngập tràn trong tâm trí.
- Nhưng qua đây, chính xác là qua topic này, em thấy được trong cộng đồng voz của chúng ta đại đa số vẫn có cái tâm tốt, nhưng do bức xúc trong công việc cũng như cuộc sống bên ngoài nên các bác mang lên diễn đàn để cào phím cũng như xã stress. Với em voz là gia đình, mỗi cmt đều là góp ý, xin cám ơn các bác đã cho em động lực để thực thi thiện nguyện này. Riêng em thì em hoan nghênh chào đón tất cả các vozer muốn theo xe trước để thực chiến, sau là đi chơi, sắp tới có thể sẽ có 1 chuyến lên khôngmtum để đưa bệnh nhi của 1 vozer giới thiệu, bác nào có nhã hứng muốn đi theo thì đăng kí, giới hạn 2 người thôi nhé, mọi chi phí trên đường em xin tài trợ 100%, chuyến đi có lẽ kéo dài 2 ngày nên khuyến cáo các bác sắp xếp công việc ổn thoả hãy lên đường tránh tình trạng bỏ bê công việc
- Có ca về Cô Tô (An Giang) con cho xe qua CR đón nhé, nhưng phải nằm lại dưới đó 1 ngày để sáng hôm sau đưa 1 bệnh nhân khác lên tái khám, gia đình khó khăn quá, ráng giúp họ nha con
- Dạ vâng, chú nhắn con số điện thoại bệnh nhân đi, với lại cho con thêm 1 điều dưỡng nha, để săn sóc cho bệnh nhân ca lên
- Cái đó chú biết rồi, thôi đi đi cho sớm
Như thường lệ thì thay đồ xong lấy xe rồi ghé TT đón điều dưỡng, tiếc 1 điều là nam không phải nữ y tá nữa, chắc mấy ẻm đồn nhau xe này đặc biệt quá nên không ẻm nào chịu đi nữa
- Chào anh, hôm nay có gì đặc biệt không? - Nam điều dưỡng hỏi
- Có, anh là nam điều dưỡng
- Anh muốn đi với nữ y tá àh
- Không, bình thường em toàn đi với y tá nên hôm nay nam thì hơi khác lạ tý
- Có gì khó khăn thì bảo em phụ tay nhé, em cũng còn lọng cọng lắm
- Chỉ cần anh nặng bóng vía tý để khỏi sợ là được
- Anh cứ thích đùa em
- ......chờ đó đi ku
Sau khi đón bệnh nhân đưa về tới nhà an toàn thì...
- Sáng mai con có ca chuyển bệnh nhân lên, chú cho con tá túc 1 đêm được không ạ- Tiếng em hỏi chú chủ nhà
- Àh....ờ........cũng được nhưng - Ông chủ nhà nói
- Nhưng gì mà nhưng, bác tài cứ ở lại đây, cứ coi như là nhà của mình đi, không sao cả - Tiếng của ông cụ nói (ba của chú chủ nhà, bệnh nhân là con của chú)
- Dạ, con cám ơn trước ạ
Sau khi tắm rửa sạch sẽ thì ra dùng bửa cơm với gia đình, bửa cơm đạm bạc nhưng ấm lòng vì được gia đình đối đãi quá chu đáo cũng làm em xúc động......sau khi cơm nước xong ngồi dùng chén trà với gia đình thì chợt thấy thằng con út của ông chú xách nào là sô, đèn các kiểu lơn tơn đi ra
- Đi đâu khuya vậy cu?
- Em đi soi ếch, anh đi không? Vui lắm....
Lời mời hấp dẫn đấy nhưng........em chợt nghĩ đến buổi câu cá vừa rồi thì gai óc nổi lên.....
- Đi đông không?
- Bạn em nửa, chắc 4- 5 đứa, anh thay quần ngắn đi rồi đi, vui lắm đó
Tính tò mò ham vui làm em quên béng ngay vụ câu cá
- Chờ tý nha – em hồ hởi chạy đi thay quần không quên hỏi ông điều dưỡng đi không
- Thôi, em ở nhà chơi, anh đi đi, em hơi buồn ngủ rồi
- Vậy ở nhà đi, tý em về ạh
Tả sơ là căn nhà nằm lẻ loi gần chân núi, từ đường lớn đi vào tới nhà cũng gần chục cây số, 2 bên chỉ là đồng ruộng trãi dài vào gần tới nhà......giữa các đồng ruộng thấp thoáng những cây thốt nốt.....nghe kể là khi xưa Bon- Bót dùng lá của cây này để.....cưa người......
Phải công nhận là vui, các bác cưa cảm nghĩ cầm đèn rồi soi, thấy ếch rồi chạy theo nó nhảy chồm lên để chụp nó lại, người ngọm đứa nào đứa nấy sbufn lầy dính tùm lum, bẩn thì bẩn nhưng vui cực......sau khi bắt được kha khá thì về nhà
- Trên đường về thì thằng nhóc kể vanh vách các chuyện về Bon- Bót cứ như là nó đứng chứng kiến ấy. Nào là phụ nử thì hấp xong dùng cây chọt từ lên tới bản họng, thanh niên thì chặt đầu mổ xác như IS, trẻ con thì 2 thằng nắm 2 chân xé như xé 1 tờ giấy.......tội ác diệt chủng ấy được ghi chép lại đầy đủ tất cả, bên Ba Chúc có hẳn 1 ngôi chùa để thờ cúng các nạn nhân của tội ác này. Các bác có thể lên gút gồ để tìm hiểu thêm....
- Trên đường về thì có đi ngang 1 khu tập thể gần chục ngôi mộ, em không thể nào quên được cái cảm giác vừa sợ, vừa nổi da gà, sóng lưng lúc nào cũng lành lạnh và đặc biệt......cái cảm giác như có người nào đó đang dõi theo từng bước chân mình đi......
- Gần tới nhà thì nghe tiếng ông điều dưỡng đang nằm trong phòng nói chuyện, nhưng không rõ nc với ai. Khi em vào đi ngang qua phòng thì mới biết sự thật.......nó nằm nói chuyện mình ên......
- Ông nói chuyện với ai vậy?
- Ông chứ ai? chứ không lẽ nãy giờ nói chuyện với ma....mà sao giọng nghe bình thường vậy? Nãy nói nghẹt mũi mà
Em đứng hình, mồ hôi chảy dài ra, miệng lắp bắp hỏi
- Ông có điên không? tôi mới đi về....ông nói gì vậy
Khỏi phải nói, ông con búng 1 phát như cái lò xo.....bật nhảy khỏi giường mặt mày tím ngắt.....
- Anh nói.....sao......nãy giờ....anh không...có bên.....phòng....kế bên hả.....? ? ? ?
- Con với chú đó mới về mà....chú sao vậy....thằng nhóc chen vào nói
- Vậy nãy giờ....tui nói chuyện với ai trời......rõ ràng.....là tui nghe tiếng phòng kế bên lục đục.....tui còn hỏi ông không đi hả.....ông còn ờ 1 tiếng......tui hỏi ông chạy xe lâu chưa.....ông kêu lâu rồi........tui hỏi ông có bạn gái chưa.....ông nói chưa......nhưng mấy câu trả lời cọc lóc vậy.....ông đừng đùa tui nha.......
- Ông....điên vừa thôi......ông dòm người tui coi.......em lắp bắp trả lời
- Die mother......cái gì vậy trời......nó mếu máo hỏi.......vậy nãy giờ tui nói chuyệnc với ai........
- Thôi, thằng Tư nó chọc chú đó......tiếng ông cụ từ sau nhà đi lên, tiếng nói bất ngờ của ổng làm em la anh lên 1 tiếng rõ to vì giật mình
- Tư nào, sớm giờ con có thấy ai đâu ông? Tiếng em hỏi
- Nó là anh của thằng nhóc này, thằng này thứ 5......nó chết rồi, nhưng thỉnh thoảng cũng hay về chọc ghẹo mọi người trong nhà chơi.....
- Sao chết vậy ông? Giọng ông điều dưỡng hỏi
- Nó thất tình......uống thuốc ngủ chết, nó chết bên phòng kế bên đó.......gia đình đi làm đồng hết không ai ở nhà, lúc phát hiện được thì nó đã chết rồi....
- Ối nhồi ôi.......sao đi đâu cũng có chuyện để nghe kể thế này.....em lên tiếng nói giọng mếu máo
- Thôi, chú đi tắm thay đồ đi.....tui ra đốt nén nhang cho nó để nó khỏi ghẹo nửa.....
- Ối nhồi ôi.....đi tắm nữa cơ đấy......cái phòng tắm ở tít ngoài sau nửa cơ đấy....nao ní chưa các bác ạh......báo hại em phải bắt thằng nhóc ra đứng canh cho em tắm, lâu lâu em phải lên tiếng kêu để chắc chắn là nó không bỏ vô nhà...
- Sau khi tắm xong thì em với điều dưỡng qđ ngồi chơi tới sáng.....chứ chả dám đi ngủ kế cái phòng có “Ai đó”......
- Cả 2 thằng ngồi gật gù đến 4h sáng bên cái đèn dầu leo lét thì......
- Cóc.....cóc......cóc........tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài.......
Cả 2 thằng giật mình nhìn nhau không đứa nào bảo đứa nào cả 2 thằng bung bỏ chạy vào chổ thằng nhóc nhỏ đang ngủ
- Gì vậy chú? Thằng nhóc dụi mắt nhìn 2 thằng đang ôm nhau trong góc giường
- Có.....ai......đang...gõ cửa kìa - Ông điều dưỡng nói trong tiếng nấc
- Chú nằm đây ngủ với con đi, không có ai đâu
- “Không có ai đâu” sao mà nó nói nghe nhẹ nhàng thế không biết.....em nghĩ thầm
Phần vì quá mệt, nên cả 2 thằng nằm ôm nhau ngủ tới gần 9h.......chỉ thức dậy khi đt của ông chú gọi, 2 thằng cuống cuồng chạy đi đánh răng rồi biến lẹ không quên cảm ơn gia đình vì đã cho 1 “trải nghiệm” rất ư là hấp dẫn
- Đến tận bây giờ em vẫn không quên được cái tiếng cóc...cóc....cóc khô khan giữa đêm vắng như thế.....biết đâu được, khi đang đọc chap này.......cửa phòng các bác lại vang lên tiếng....cóc....cóc.....cóc ấy
- Cậu đưa tôi về nhà nha.......
- Này cô ơi? đây là đâu? Nhà cô ở đâu?
- Xa lắm đó.....Bình Phú - Cai Lậy nha cậu.......nhớ ghé đón tôi về nhà nha......tiếng nói nghe như từ xa xăm lắm, từ từ... từ từ khuất xa đi
- Cô ơi, cô là ai? Đây là đâu – em vừa chạy theo vừa hỏi lớn
giật mình thức giấc, thì ra là giấc mơ, em bật ngồi dậy xoa xoa đầu, vẫn đang còn nghĩ ngợi về giấc mơ ấy....đt reng
- Alo chú?
- Con qua CR đón bệnh về nha.....bà cụ yếu rồi
- Dạ vâng....
Thay đồ tắm rửa rồi đánh xe qua cổng số 3 như thường lệ, đón em ở cổng là con của bệnh nhân
sau khi đưa lên băng- ca của xe thì lên đường như thường lệ
- Trả bệnh ở đâu vậy anh?
- Bình Phú – Cai Lậy anh ơi...
1 luồng không khí lạnh bao trùm cả ca- bin, miệng lắp bắp hỏi
- Bình....Phú........em vừa hỏi vừa liếc nhìn ra sau
- Dạ.có sao không anh?
- Dạ....không có....gì......quê em cũng ở đó....
Vừa qua cầu Bình Phú, rẽ phải vào con đường nhỏ, chạy tầm 2 cây số thì rẽ trái vào con đường nhỏ hơn.......tới trước 1 dinh thự kiểu cổ thì dừng lại
- Ở đây hả anh?
- Dạ đúng rồi.....
Ngôi nhà kiểu Pháp thời xưa như trong mấy bộ film hội đồng mà các bác hay xem thì nó y như thế, xung quanh nhà là vườn cây ăn trái lớn, có vài ao cá, trước cửa nhà là 1 đường mòn nhỏ có con sông lớn chạy dọc theo.......cửa em vào là cửa sau vì cửa trước không đi được.....
- Sau khi trả bệnh xong thì tự dưng mặt mày say sẩm, chóng mặt như muốn xĩu vậy, mặc dù trước đó thì em tỉnh như sáo..
- Anh sao vậy? Mặt anh xanh lè thế....
- Dạ không sao? Chắc trúng nắng rồi...
- Anh vào nhà nằm nghĩ tý rồi về....
- Dạ cám ơn
Anh chủ nhà dìu em vào phòng nằm, nhà đúng chất của những ông bà hội đồng xưa, bàn ghế kiểu cũ, cả cái giường cũng vậy, nhà này kiến trúc 3 gian, gian giữa là khu sinh hoạt, gian bên trái là nhà thờ, gian bên phải là bếp, nhà rất rộng và thoáng mát......sau khi nằm cho tĩnh thì chị người làm có làm ly chanh nóng uống, vừa uống em vừa quan sát ngôi nhà nên ghi nhớ toàn bộ..
- Hay anh ở lại nghĩ rồi chiều về, chứ giờ đang bị vậy chạy xe không được an toàn cho lắm
- Dạ vâng, làm phiền gia đình quá, bà cụ sao rồi anh?
- Yếu lắm rồi, chắc....không qua đêm nay.....
- Em rất lấy làm tiếc, xin chia buồn cùng gia đình
- Không sao, anh cứ nghĩ ngơi, ngồi 1 chổ chán thì đi vòng vòng tham quan cũng được
- Dạ, cám ơn anh
Sau khi uống hết ly nước chanh em lội bộ đi lòng vòng, phải nói khuôn viên ngôi nhà rất lớn, những vườn cây trái cực kỳ rộng, tưởng chừng nếu lạc vào thì khó mà ra được.....đi vào mé của khu vườn thì thấy có cái võng..ngon, mát thế này làm giấc tới chiều về khoẻ...nghĩ sao làm vậy em nhảy tọt lên cái võng đu đưa lim dim mắt......
- Cám ơn cậu đã đưa tui về nghen, cám ơn cậu nha.....tiếng nói chợt vang lên trong đầu từ từ xa dần xa dần
- Cô ơi, cô là ai? Con đã đưa cô về đâu? Cô ơi – Vừa hỏi em vừa bật ngồi dậy dọm chân đinh chạy theo....lại giấc mơ lạ đó.....chuyện gì vậy? Bà cụ đó là ai? Đang nghĩ miên man thì nghe tiếng khóc từ trong nhà vọng ra làm em bật ngồi dậy đi vào nhà
- Chuyện gì vậy anh? tiếng em hỏi nhỏ
- Và cụ đi rồi....
1 luồng khí lạnh chạy dọc sóng lưng.....có khi nào.......
.......Sau khi chia buồn cùng gia đình xong em lên xe về Sài Gòn ngay.....nhưng vẫn không thể giải thích nổi chuyện vừa xảy ra là như thế nào.....
- Ờ...hôm nay có ca đi hơi xa, em đi hay anh đi? - Tiếng anh C hỏi qua điện thoại
- Chắc anh đi quá, nay công việc em nhiều quá, anh đi đi nha, mà đi đâu vậy anh?
- Đà Nẵng....
- Xa dữ, vậy chắc anh đi rồi, em bận việc cty lắm
- Ờ, vậy thôi anh đi....chắc cỡ 4 ngày anh mới về....
- Sao cũng được, có gì chạy mấy ca ở đây thì em đi cho
Chưa cúp máy được bao lâu thì anh C gọi lại
- Hay đi chung với anh đi, chứ mình ên anh sợ anh chạy không nổi.....đi về ~2000km lận em
- ......còn công việc ở nhà nửa. Anh chờ tý, để em sắp xếp thử nha
- Oh, anh đi lấy xe, có gì thì báo anh rồi anh ghé nhà em đón em
- Dạ vâng
Sau khi bàn bạc công việc ở nhà lại cho thằng thư ký, em phóng lên phòng soạn đồ rồi xuống nhà đợi xe đến đón
- Anh ghé nhà đón em đi, em đi với anh
- Anh gần tới rồi đó
Hôm nay đón bệnh về cũng không có gì nghiêm trọng, bệnh nhân đã khoẻ bác sĩ cho xuất viện, ca này chạy cũng không cần gấp lắm nên anh em cũng thư thả thời gian tèn tèn thăm thú phong cảnh. Cũng lâu rồi không đi lại cung đường Bắc- Nam này, đường xá thay đổi nhiều hơn lúc em còn lái xe tải. Cả 2 anh em thay phiên nhau chạy nên cũng không mệt mấy
- Nhà mình ở đâu vậy cô ơi...
- Gần vô thành phố có cầu vượt lớn, con chạy lên cầu vượt hướng ra nhà máy xi măng con biết không
- Dạ biết, từ đó vô nhà xa không cô?
- Cũng gần, con tới đó đi rồi cô chỉ tiếp
Men theo con đường cũng không lớn lắm, chạy sâu hướng vào trong rừng thì tới nhà. Trả bệnh xong 2 anh em nghĩ mệt, ăn cơm với gia đình rồi chào cả nhà đi về luôn trong đêm
- Sao không ở lại nghĩ sáng mai đi sớm, giờ trễ rồi mà mới ra tới nửa con
- Dạ thôi, phiền gia đình quá, con tranh thủ về để còn những ca bệnh tiếp theo nửa
- Không ở lại đến sáng được àh.....chạy vậy sao chịu nổi
- Dạ không sao, đi 2 người lận mà, có gì đổi qua đổi lại. Gì chứ lái xe là nghề của con mà – em cười trả lời
- Vậy thôi 2 con đi đường mạnh giỏi nha..
- Dạ cám ơn cô. Chào gia đình con đi ạ
Sau khi từ biệ gia đình, 2 anh em lên đường phóng về Sài Gòn ngay, biết thế nào cũng sẽ ngủ dọc đường, nên phải tranh thủ đạp về càng sớm càng tốt
- Em chạy nha, anh ngủ chút, chừng nào mệt kêu anh nha
- Vâng, để em – tiếng em ngàp ngắn ngáp dài đáp
- Để anh ra sau ngủ, chứ ngồi cabin ngủ không được....
- Đù, dám ra sau luôn.......
- Có gì đâu, anh ngủ hoài chứ gì
- Thì em có nói gì đâu. hí hí
Đường vắng nên em tranh thủ đi nước rút 90- 100 đều đều.......3h sáng, cái giờ mà dễ buồn ngủ nhất, em cũng không ngoại lệ, mát sụp mí.....tay lái loạng choạng.....thôi không xong rồi, tìm chổ ghé thôi.....hay qua nốt cái đèo Cả rồi ngủ......chứ giờ đồng trống biết ghé đâu....em tự nói với bản thân như thế, vì lúc đó còn cách đèo Cả tầm 30- 40km thôi, gần tới chân đèo.....vừa qua 1 cột đèn đường......1 bóng người hắc lên kiếng trước làm em giật mình.....kétttttt.....
- Không sao.....chắc do buồn ngủ.....ráng tý đi.....qua đèo có cây xăng rồi ghé.....ráng tý đi – em thầm nghĩ thế
Thêm 1 cột đèn đường nữa.....lại thêm 1 bóng người hắc lên kiếng xe.....cái gì vậy trời......không lẽ.....nửa hả.......chắc do buồn ngủ quá.....em chạy từ từ lại, bất chợt.....nhìn vào kiếng hậu giữa xe.....anh C đang ngồi ở vách ngăn nhìn em chằm chằm bằng cặp mắt như nhìn kẻ thù.....
- Gì vậy anh C, anh làm em hết hồn......
Không có câu trả lời.....1 sự im lặng....em quay ra sau thì thấy ảnh đang nằm ngủ ngon lành như không có chuyện gì.......
- Chắc hoa mắt thôi.....em tự nhủ như thế....
Khi leo lên tới đỉnh đèo Cả thì sương mù dày đặc.không thể nào đổ được, nên em quyết định đậu trên đèo ngủ luôn. Trên đỉnh đèo có 1 bãi đất rất lớn dành cho mấy xe tải ghé tưới võ, bác nào từng đi đèo này thì biết....con đèo nổi tiếng nhất nhì vì đã biết bao nhiu xe dựa núi vì không leo lên nổi.....nằm trên cabin gò bó quá nên em quyết định ra sau ngủ chung với anh C. Anh C nằm trên băng-ca ngủ, còn em nằm trên ghế kế bên (ghế kế bên nếu kéo ra thì bằng ngang với băng- ca luôn vì xe được thiết kế có thể chở được 2 bệnh nhân cung lúc), cả 2 anh em đắp chung có 1 cái mền. Đang thiu thiu ngủ thì dường như.....có ai giật mạnh cái mền....làm em bật ngồi dậy.....
- Cha nội này, có cái mền còn kéo nửa – em nói to cốt ý cho ổng nghe luôn
- Kéo đâu kéo.....tiếng ảnh đáp
Em không trả lời mà nằm xuống ngủ tiếp.......vừa thiu thiu thì lại thêm 1 lần nửa.....cái mền lại bị kéo tuột ra......
- Đang phê nha, kéo hoài vậy cha
- Không có kéo.......anh C vừa đáp vừa ngồi dậy giọng ngái ngủ.....đang đâu vậy?
- Đèo Cả, sương mù quá không đổ được...
Ảnh nghe vậy nên nằm xuống ngủ tiếp.....bất chợt......anh C cảm nhận được hình như.....có 1 bàn tay đang thò từ sau xe kéo phăng cái mền
- Ê.........ai vậy.....anh C vừa hét vừa thở hổn hển
- Cái gì vậy......em bật ngồi dậy hỏi to
- Anh......mới thấy.....mang máng.......có bàn tay kéo....cái mền
- Bớt giỡn....nha, đang trên đèo nha....anh
- Anh....nói thiệt........anh mới nằm xuống.......thấy rõ ràng...mà
Cả 2 anh em...không ai bảo ai....bung cửa bỏ chạy khỏi cái xe.......trời rất lạnh, nhưng em cảm giác được mồ hôi chảy ướt cả áo........chưa kịp định thần lại thì....xịt xà.......1 chiếc xe tải lù lù đậu lại kế bên, anh lơ xe nhảy xuống trên tay cầm 3 nén nhang đã đốt sẳn lui cui chạy lại bên hông xe...lúc này mới để ý.....trong màn sương mù..dần dần...1 cái miếu hiện ra.........ngay cạnh xe em đậu.....
- Thôi...hiểu rồi.....đổ đèo đi.....tiếng anh C nói
- Em cũng...nghĩ vậy.....anh chạy đi....em mệt rồi.....
- Ờ.....để anh.....cả 2 anh em giọng run run nói với nhau, khỏi phải hỏi, nhìn tay chân 2 anh em, da gà da cóc nổi đầy....
Đổ đèo xong....em quay qua hỏi....
- Nãy anh làm gì ngồi nhìn em ghê vậy
- Hồi nào đâu?
- Lúc gần tới đèo.....anh không nhớ hả?
- Anh ngủ say lắm......chắc em nhìn thấy....gì rồi......
- Chắc...là vậy......”nhìn nhầm” cái thứ nhìn em là anh rồi......
- Nay đi sớm thế chú?
- Oh, có ca đi Lộc Ninh.....sắp xếp đi được không? Bệnh nhân hấp hối rồi, bệnh truyền nhiễm nên cẩn thận nhé, qua Phạm Ngọc Thạch đi rồi chú nhắn số bệnh nhân cho
- Dạ vâng.....rồi thì lê thân béo ục ịch ra khỏi giường thay đồ không quên gọi cho bua.la và fanhungdatinh xem 2 ku có đi không.....babyheo8 thì bận làm nhà nên không đi được rồi....
- Alo, có ca Lộc Ninh, đi không?
- Bây giờ hả anh?datinh hỏi
- Oh
- 15’ em qua tới
Thay đồ xong thì gọi thử ku bua.la xem có muốn chiến thêm nửa không
- Có ca Lộc Ninh đi không ku?
- ......Lưỡng lự nhẹ cái.....ô sờ tê, đón ở cầu Bình Triệu nhé
- Oh
Sau khi datinh qua thì 2 ae qua bãi lấy xe dong thẳng xuống Phạm Ngọc Thạch, vào tới bệnh viện thì phải chờ cả buổi lâu mới đưa được bệnh nhân xuống
- Xe có oxy không bác tài – em điều dưỡng hỏi
- Đầy đủ đồ chơi, đẩy lên đi rồi mở.....wtf hết oxy, tđn?
- Alo anh C? Xe hết oxy hả?
- Oh, anh mới đi ca Phan Thiết về chưa kịp đổi em lấy xe đi rồi, dùng bình dự phòng đở đi, cũng được 4h đó
- Trời, không biết tới nơi không nửa
- Yên tâm, đủ mà
Sau khi ghim ống này nọ đầy đủ thì oằng mình để ra khỏi TP trong giờ cao điểm. Nói thật là không có ku datinh + bua.la thò đầu ra la phụ thì có lẻ cả tiếng chưa ra được TP. Miệng la có vẻ có tác dụng hơn là tiếng còi......chả buồn nói, mua xe chục triệu thậm chí trăm triệu nhưng không mua được cái LUẬT đi đường nửa.....thậm chí ra tới QL13 phải khó khăn lắm mới được 2 anh đi FZ BỐ THÍ cho làn đường để chạy.......đỉnh điểm xe đang gác tốc 90 địa kiếng hậu thấy 1 bé văn phòng đội nói full face chạy AB vượt cái vèo......!!????? Ghê mậy
- Đường vào nhà bệnh nhân phải nói cực kỳ khó đi, vào rừng cao su từ đường nhựa chuyển sang tới đường đất đỏ rồi qua tới đường bùn lầy luôn, đường bùn chỉ vừa đủ cái xe chạy, có lúc bị lún xe bị trượt vắt ngang đường luôn.....hầu như không thể bẻ lái được, xe muốn trượt đi đâu thì trượt......rất tiếc 1 điều là bệnh nhân không kịp về đến nhà......mất trên đường vì lý do vô cùng lãng nhách, bà vợ không biết nên........khoá bình oxy.....vãi cả khoá bình oxy.......
- Vào tới nhà bệnh nhân thì mới nhận ra là ở nhà đã chuẩn bị sẳn đồ rồi, đưa vào bắt đầu tháo ống........kinh khủng nhất là tháo băng keo đến đâu thì.......thịt + da dính theo băng keo lột tới đó.....lộ ra cả mảng thịt to đùng đã ngả màu bầm đen......sau khi trả bệnh xong lên xe rời đi bỏ lại tiếng khóc tức tưởi của cả gia đình phía sau.......
- Cả 3 oằng mình ra khỏi con đường trong rừng vì vừa ổ voi + bùn lầy....có những khúc quá sâu cạ gầm nghe rầm rầm mà đứt ruột
- Từ từ, có cái ngả ba nha........bua.la lên tiếng nhắc nhở
- Đang tìm cái ngã ba đó nè.....sao nãy giờ không thấy – fanhung nói vì ku đang cầm tài
- Nhớ là khúc này mà....sao giờ không thấy nửa ta
Cả 3 thò lỏ mắt vừa tìm vừa chạy từ từ thì.....ra tới QL....!!???? Không thấy ngả 3 đó đâu nửa nhưng bù lại......
- Ông thấy gì không T....? - bua.la hỏi
- Thấy sao không ba....
- Tưởng đâu mình tui thấy mới ghê chứ......
Cả 3 im lặng.......giọng em run run hỏi lại....
- Ông....thấy.....gì.....!!????
- Cái ông ngồi chồm hổm mặt áo 3 lỗ nhìn mặt hơi kỳ cục nhìn theo xe mình ở ngã 3 quẹo qua QL đó.......
- Làm....éo gì....có ông nào......tui thấy 2 cái vỏ xe...mà.....
- Gì...vậy....pa......đừng đùa....nha.....
Cả 2 đang nói chuyện thì chợt thấy datinh bỏ nhan tấp vào lề
- Gì vậy?
- Xe cấp cứu chạy......
Chưa dứt lời thì 1 cái xe tải 3t chạy sượt qua.......
- Cấp.....cứu....đâu????
- Rõ ràng mới nghe tiếng xe cấp cứu mà.......còn nhìn lại định hỏi sao không thấy xe đó mở đèn chớp nửa.......
Tiếng xe cấp cứu phía sau......người đàn ông nhìn theo xe cấp cứu ở đầu đường QL (chỉ 1 mình bua.la thấy) - cùng xâu chuổi lại mọi việc nhé.....cả 3 đứa không thấy ngả 3
- Thôi...về với gia đình nha.....đừng theo xe nửa.......tiếng em nói lớn trong cabin.........
Đừng nhìn vào góc phòng các bác nhé.....không chừng.....có người đàn ông nào....ngồi chồm hổm đang nhìn chăm chăm các bác lúc các bác đang đọc cái này.....
- Hôm nay rãnh, để con đi Đắc Lắc cho ạ...
- Đường hơi xa, con đi với tài xế hay đi một mình?
- Thôi, để tài xế ở nhà trực xe nhỏ đi chú, có gì con rủ bạn đi chạy phụ được rồi
- Tuỳ con, vậy qua CR đi rồi chú nhắn số điện thoại cho
Bắt đầu 1 buổi trưa thường là như thế....ít khi được 1 giấc ngủ trưa nào trọn vẹn, 1 là xe ới ơi....2 là chủ hàng gọi chửi....3 là đi chạy cấp cứu......đang ngồi vân vê cái điện thoại xem giờ rủ ai đi chung, từ lâu rồi không có bạn bè gì cả nên giờ chả biết phải rủ ai nửa.....đi ên thì phê thiệt, khó mà chạy xuyên suốt.....àh, nhớ rồi.....chap này sẽ có liên quan đến 1 mem của voz....GoldTrago......tuy không hoạt động nhiều chủ yếu là nằm vùng hóng chuyện.....lão là 1 sếp to của cty P.G.B vận tải về đầu kéo ở các cảng của TP, gốc người Hải Phòng, ăn nói hơi bố đời nhưng cực kỳ lành tính (lành ở đây là trong làm ăn nhé còn ngoài thì em không bàn tới) rất nhiệt tình với anh em. Em quen lão qua 1 lần xe tải em và xe lão tung nhau trong cảng.....
- Way, đang đâu đó?
- Nhà....mới bị ông T Bình Tân đổ bia xong...tới trễ có 5’ mà ổng đổ gần 3 chai bia...có gì không?
- Đi Đắc Lắc với em chuyến đi, đi mình ên sợ không lái nổi
- .....để xem, mày chạy trước nhé... anh sướng rồi đấy, mà đi với ai?
- Oh, lên nghỉ tý đi, chắc anh chạy ca về. Có con bé điều dưỡng nửa....bệnh nhân cũng hơi khoẻ rồi nên xuất viện, chắc không có vấn đề gì...
- Vậy qua đón t đi
2 anh em đèo nhau qua bãi rồi lấy xe trực chiến CR. Sau khi đón bệnh nhân thì mới biết, bệnh nhân người dân tộc, không biết tiếng Kinh, chỉ giao tiếp qua 1 người cũng là người dân tộc đang nuôi bệnh trong bệnh viện luôn....cái khó là đường vào bản, thằng nhóc con của bệnh nhân chỉ ra dấu chỉ đường sau khi đã lên tới Đắc Lắc.....nhà bệnh nhân nằm trong bản sâu trong rừng....chỉ nhớ nó tên Chư gì đó...từ QL chạy hướng lên núi, rồi vào đường rừng phải gần 70km.....đường đi không còn là đường đất đỏ nửa mà là đường sình lầy, rất khó khăn mới vào được tới nơi...còn cách làng khoảng 3- 5km thì.....soạt.......xe trượt trên đường sình nằm vắt ngang đường...không có cách nào quay lại được....lúc đó gần 4h sáng.....
- Chết mẹ....rồi sao ra khỏi chổ này?
- Giờ bảo thằng nhóc vào trong làng nhờ người ra giúp thôi
- Ông nói được tiếng dân tộc không?
- Không....ra dấu với nó đi....
Gần nửa tiếng để 2 anh em ra dấu với thằng nhóc để nó vào làng nhờ người ra giúp.....cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhàng vì ơn trời nó đã hiểu......
- Trong thời gian nằm chờ thì 2 anh em ngồi chém gió với con bé điều dưỡng, hù ma các kiểu chủ yếu là giỡn chơi....nhưng....cái giỡn chơi không đúng chổ, nhất là đang trong rừng.....
Gần 3h chiều thì người trong bản làng cũng ra tới, sau khi đẩy xe quay xuôi lại được thì chậm chạp từ từ bò vào trong bản....bản làng này có gốc view cũng đẹp tựa như cái làng ở chap trước.....khoảng chục các nhà sàn được dựng lên thành hình tròn, ở giữa là khoảng trống để dân làng tụ tập sinh hoạt..
- Các anh em miền xuôi lên đấy àh.....ông tộc trưởng hỏi
- Ủa, già nói được tiếng miền xuôi àh
- Chút...chút thôi.....mấy anh em tắm rửa nghĩ ngơi đi, để già cho người nấu đồ ăn cho.......với chất giọng lơ lớ, hơi khó nghe nhưng vui tai
- Dạ. Tắm ở đâu được ạh? Con bé điều dưỡng hỏi....
- Kìa....ra kia đi, ngoài bờ suối ấy.....
- Trời, lộ thiên hả anh? Con bé quay qua hỏi mình với vẻ mặt bồn chồn
- Ai biết, anh có lên đây bao giờ đâu mà biết...
- Anh dẫn em qua đó đi, chứ trời tối rồi......em sợ
- Thôi anh lạy em, chả lẽ em bắt anh đứng canh em tắm....em bảo lão L kìa......
- Thôi, nhìn ổng dữ quá em không dám nhờ.....đi anh.....plzzzzzzzzz
Con suối cách ngôi làng khoảng 100m, nhưng trong điều kiện trong rừng + chiều nên tin em đi hầu như chỉ là 1 màu đen, không thấy gì cả? Bản làng cũng không có điện đóm gì, sinh hoạt buổi tối chủ yếu dựa vào đuốc, nếu không có con xe để sạc pin điện thoại thì coi như thành người tiền sử luôn rồi.....
- Em xuống đó tắm, khi nào xong thì về theo đường củ...anh đi về trước...
- Thôi, anh đứng xích đằng kia đi....em sợ ma
- Thôi anh lạy em cái nửa, tha anh đi, anh không đứng đây đâu...nhỡ đâu..... hí hí
- Quỹ, đứng đây đó nha, tý em kêu mà không có thì chết với em àh
- Oh......nhưng ẻm vừa xuống tắm là em te te về bản chơi rồi...
Buổi tối ở bản cũng vui, vì trể rồi không ra được nên 2 anh em quyết định ngủ lại sáng về sớm, chứ giờ đi ra chắc chắn dính vào bãi sình ấy cũng như không....tối đó 2 anh em được bản làng thết đãi cho món thịt rừng...nhím và nai....chỉ có làm thịt xong rồi xiên vào cây và nướng chứ không làm gì khác được....2 anh em say sưa ăn và uống rượu mà quên béng vụ con bé điều dưỡng đang tắm dưới kia.....10’ – 15’ – 30’ chưa thấy nó quay lại....em sốt ruột nên đứng lên đi ra suối...
- Mày đi đâu đấy?
- Con bé điều dưỡng nó tắm chưa thấy lên
- Kệ đi, chắc mẫm anh dân tộc vạm vở nào dẫn đi chơi rồi...
- Đùa, để em ra đó xem...vừa nói em vừa lên xe lấy điện thoại bật đèn pin đi
Đi gần tới con suối, nhìn từ hơi xa em rọi đèn pin tới thì thấy....bộ đồ nó còn để trên mõm đá.....quái, tắm tđn mà lâu thế.....
- Ê, tắm xong chưa vậy? Lâu quá...
- ........1 bầu khong khí im lặng......không ai đáp lại ngoài tiếng róc rách....
- Ê, em tắm xong chưa? Anh xuống đó nghen
- .....vẫn im lặng......
Em hốt hoảng chạy xuống ven suối thì......không có ai.....nhìn xung quanh đó cũng không có ai.......xa xa có tiếng khóc thút thít......em men theo tiếng khóc thì thấy 1 tảng đá to nằm giữa con suối.....suối cũng không sâu lắm, nước lên tới đầu gối thôi, từ trên bờ em hỏi lớn xuống...
- Này, em tắm xong chưa? Làm gì ngoài đó vậy?
- Hu....hu.....hu......tiếng khóc thúc thít giữa rừng sâu......4 bề 1 màu đen ma quái...
- Anh qua đó nghen.....em có mặc đồ không vậy?
- Hu...hu....hu..........
Lội qua con suối, bước đến gần tảng đá.....em phát hiện nó ngồi quay lưng lại.....ôm mặt khóc thút thít.......bước tới gần đặt tay lên vai nó......chưa kịp đặt lên thì nó quay phắt lại........em giật mình la anh 1 tiếng lớn rồi trượt chân xuống suối.....hết hồn đứng bật dậy thì thấy nó đã đứng trước mặt mình......mắt nó trợn ngược tóc tai bù xù cả lên....miệng vừa phát ra tiếng khóc thúc thích xen lẫn với tiếng gì kỳ lạ lắm, như là tiếng dân tộc ấy....em vừa lết thụt lùi trong khi vẫn chưa đứng lên được, điện thoại thì rơi xuống nước nên tắt mất đèn pin.....chỉ còn thấy cái bóng đen đứng trước mặt.....
- Em làm gì vậy
- Hu...hu....hu.....tô ôi tà răng tèn ten(tiếng dân tộc, em méo biết nói gì nửa)
Em vừa thụt lù vừa la lớn lên
- Anh L, anh L ơi, cứu em với.....em càng hét to thì cái bóng đen càng bước tới nhanh hơn
- Ọi tăng tà răng lăn tăn(lại tiếng dân tộc, méo hiểu)
có vài tiếng bước chân chạy đến, em liếc nhìn thì thấy anh L cầm đuốc chạy đến với mấy người...quay qua thì thấy cái bóng đã đi qua bờ bên kia con suối.....
- Anh L, con bé điều dưỡng, nó bị gì lạ lắm, nó bên kia kìa......
- Ơ tà ren len ten.....(tiếng dân tộc, của ông gìa làng)
Quay qua thì thấy con bé nằm 1 đống bên bờ bên kia....anh L chạy lại ôm đồ nó rồi phóng qua đó, em bật ngồi dậy la ta
- Em về xe bật đèn....anh ẳm nó về xe
Sau khi bật đèn + máy trợ tim, trong tư thế sẳn sàng thì anh L ẳm nó về tới......hô hấp nhân tạo rồi làm mọi thứ nó không tỉnh......đa chuẩn bị dùng phương án cuối thì nó từ từ mở mắt....nó giật mình xô đẩy mọi người xung quanh, vừa la vừa thụt lui vào trong góc xe.....
- Đừng qua đây, em xin chị đừng hại em.......nó vừa khóc vừa nói
- Ổn rồi, ổn rồi.....em bình tỉnh lại đi.....
- Đừng....đừng hại em.....em không biết gì hết.....
Sau khi để con bé bình tĩnh lại thì em hỏi....
- Có chuyện gì vậy? Sao em đi ra đó làm gì?
- Em...đang tắm...thì có 1 người đứng sau lưng....em tưởng anh.....em định la lên thì chị đó đã đứng kế bên em....rồi chỉ dẫn em đi....tới đó thì em không biết gì nửa....cho đến khi biết mình ngồi trên xe......
- Ma rừng rồi mấy anh em ơi....con ma rừng rồi đó........nó chuyên bắt con nít trong làng.....
- Thôi được rồi già làng......anh L giơ tay lên ngăn lại......
- Giờ chỉ còn cách sáng về sớm, chứ bây giờ cũng không có đi đâu được. Tốt nhất bây giờ ngủ trên xe.....anh L nói tiếp..
- Chỉ có vậy thôi chứ không còn cách nào nửa cả...
5h sáng.....mặt trời vừa lú lên thì anh L phóng ra trước ca bin nổ máy bường đi trong màn sương sớm, cả bản làng chưa ai thức. Tiếng máy xe rú trong màn đêm vượt sình lầy từ từ....từ từ rời khỏi bản làng.......
em bật ngồi dậy nhìn ra trước xe đường, bất chợt nhìn bên hông xe....trong sương sớm, 1 bóng người đứng vẫy vẫy.........
- Thứ nhất: cuộc điện thoại đêm giao thừa
- Thứ hai: đêm giao thừa ở căn biệt thự Đà Lạt
- Thứ ba: 1 trong 2 xe cấp cứu đã bị tai nạn ở Bình Phước
...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ......
- Alo mẹ hả? Con đang cúng giao thừa, bố mẹ bên đó sao rồi?
- Bên đây còn đang trưa....giờ đang làm mâm cơm đón ông bà thôi, khuya mới cúng giao thừa được
- Dạ vâng, công việc ở đây vẫn ổn, tối nay con có ca trực nhưng trên Đà Lạt lận, sở y tế Tỉnh Lâm Đồng hụt xe trực cấp cứu, nên con phải lên đó
- Không bảo tài xế đi được sao?
- Thôi, họ làm cả năm rồi, cho họ về đón giao thừa với nhà. Với cả...bố mẹ có nhà đâu mà đón giao thừa với con. Con cúng xong chắc đi luôn....năm sau, bố mẹ về đón giao thừa với tụi con nha, 4- 5 năm nay bố mẹ không về rồi.....hix hix
- .......Thôi, mẹ hứa năm sau về đón giao thừa với nhà, mẹ hứa không về trong năm mà để dành tới Tết.....bố mẹ xin lỗi.....vì bố mẹ đã bỏ tụi con cù bất cù bơ mấy năm nay.......sau câu nói là tiếng oà khóc của mẹ......
- Thôi, mẹ đừng khóc nửa, năm sau về với tụi con là được rồi.....tiếng em nghẹn ngào nói...thôi, con cúng giao thừa nha, năm sau nhà mình lại đoàn tụ hĩ......
- Uhm, thôi coi tranh thủ rồi đi đi, nhớ cẩn thận.....
...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ......
Đêm 28 Tết:
- Alo, đêm 30 con lên Đà Lạt trực phụ với sở y tế Tỉnh Lâm Đồng được không? Nhân sự không đủ, nên họ nhờ bên mình phụ 1 tay
- Dạ vâng, vậy con cúng giao thừa xong được không? Chứ nhà không có người....
- Oh, vậy cũng được....tranh thủ lên sớm được rồi. Con đi với 2 bác sĩ + 2 y tá nhé...
- Dạ, có gì chú cho con số điện thoại của họ được rồi. Con đi với 1 người bạn nửa nhé...
- Sao cũng được, đông vui thôi
- “Vy là người bạn lâu năm của mình....2 đứa chơi với nhau cũng 12- 13 năm rồi.....đợt vừa rồi bạn có nói là hôm nào có kèo gì đi thì hú với, nào giờ chưa đi cấp cứu bao giờ nên muốn đi cho biết đấy mà.....”
- Alo.mình chuẩn bị cúng giao thừa, cúng xong mình qua đón bạn đó nha. Bạn chuẩn bị đi
- Ô sờ tê bạn. Gần tới gọi mình
- Sau khi đón tất cả gồm 2 bác sĩ – 2 y tá – bạn Vy thì lên đường. Trên đường cả 2 ôn lại kỹ niệm suốt quá trình chơi với nhau. Thoáng cái đã đến Đà Lạt lúc 7h sáng. Sau khi liên lạc với bên sở y tế thì được lệnh đậu ở Hồ Xuân Hương trực, khi nào có biến cố sẽ ứng cứu kịp thời...ngồi trong xe nhìn hàng người đi du xuân mà lòng buồn rười rượi.....
- Thế méo nào mà được lên vùng đất du lịch mà phải ngồi trong ngóc ở đây nhĩ, hay mình qua chợ du xuân với thiên hạ cho vui nhễ....tiếng mình nói
- Thôi cha, lở có biến chạy không kịp bị kỷ luật nửa......tiếng Vy đáp lời mình
- Oh, cũng phải, mà có vẻ.....sao ai đi ngang cũng nhìn đám mình thế nhĩ
- Không nhìn cũng lạ.tự dưng mở cửa xe bên hông cả đám ngồi trong ngóc ngó ra ngoài, ai lại không nhìn....tiếng Hưng bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đáp
- Hay giờ mấy anh ăn uống gì, em với Thuý đi mua về cả đám ăn....Yến, y tá bệnh viện Từ Dũ cất lên hỏi
- Chuẩn cmnr đấy Yến. Em với chị đi mua đi, cho mấy ổng ngồi canh xe đi.......Thuý tiếp lời của Yến ngay
- Oh, hơi đói rồi, đi gấp quá có ăn uống gì đâu......thế 2 vị cô nương đi mua đồ ăn nhé. Cho tại hạ 1 hộp bánh canh là được rồi....
- Còn lại 4 người trên xe, ngồi kể với nhau về công việc...những khó khăn trong cuộc sống. Bên ngoài dòng người đi du xuân càng ngày càng đông. Quái, sao năm này Đà Lạt dân chúng lên du xuân đông nhĩ.....mọi năm có đông thế đâu, thế thì khách sạn lại có dịp chặt chém.... khách sạn.... khách sạn...ơ cái dis, thế tối nay chúng mình ngủ đâu nhĩ....? Tiếng mình hỏi gọn ơ
- Ủa...? Em tưởng người ta bao mình chổ ở hết rồi chứ....đùa nhau àh....anh hỏi lại chú T xem, không có chổ ở thì được chứ còn tắm rửa thì sao
- Alo, chú....tối nay tụi con ở đâu?
- Ờ thì tìm khách sạn nào đó ở đi, chú đâu biết
- Trời trời, sao chú không nói sớm, giờ trưa rồi tụi con biết tìm chổ ở đâu.....
- Thôi thì tìm đi....có gì chú hổ trợ cho
- Dạ vâng. Mình cúp máy rồi quay qua hỏi Vy......rồi, bạn làm việc đi, Đà Lạt là đất của bạn đó, cả thế giới giờ thuộc về bạn, cứ thoả sức thể hiện
- Đùa chắc, hôm nay mùng 1, chắc gì giờ còn chổ chứa 6 đứa. Chưa tính cái con xế lạ lùng này nửa, đầu năm chạy này tới khách sạn chắc nó đuổi cổ cả đám...
- Oày....khó nửa rồi.....thì bạn tìm cách đi, chứ không là tối cả đám ngủ trên xe đấy.
- Chờ mình tý, để cầu cứu mấy ông anh mình cái.....
- Sau khi gọi lòng vòng thì cũng có được 1 chổ, nhưng đây là ngôi biệt thự. Họ cho thuê cả căn như thế là 6tr 1 ngày. Đồng ý thì tới đó, không thì thôi mình thua rồi. Không tìm được nửa
- Vị chi mỗi đứa 1tr, đúng là ăn cướp, đi không có lương còn phải ói tiền, chưa tính tiền ăn uống nửa....haizzz, xuân này thật là thảm hại...nhưng thôi, phải ở thôi chứ sao – tiếng Hưng nói
- Alo, anh ơi, em nhận căn biệt thự đó, chiều em ghé qua đó nha. Địa chỉ xxx Lê Hồng Phong (vì lý do người ta còn làm ăn, nên mình không tiện đưa số nhà, nhưng đây là căn biệt thự hơi bị nổi tiếng ở Đà Lạt, ai rành thì chắc chắn sẽ biết nó)
- Đây, đồ ăn mọi người đây. Đông quá nên em ghé mua bánh mì Liên Hoa nhé, chả còn chổ nào họ bán mua về đâu. Người đông như kiến ấy
- Kìa Vy, thần tượng Liên Hoa của bạn kìa...mình vừa nói vừa nhìn Vy
- Cả đám ăn uống xong lại ngồi nghếch mõm nhìn ra ngoài xem người khác đi du xuân mà thèm.....cứ thế cứ thế thì chiều cả đám dọn đồ để về bên cái biệt thự đấy
- Quái!!!! Đà Lạt cháy phòng, sao còn cái này lại không ai thuê nhĩ, giá cũng không mắc nếu là cả gia đình ở, sao không ai thuê nhĩ? Vy thắc mắc
- Chắc họ không biết, chứ bạn muốn cả đám mình ngủ trên xe àh
- Không, tại mình thắc mắc thế thôi, kìa, bạn quẹo trái đi, Lê Hồng Phong đấy. Chạy từ từ mình tìm địa chỉ
- 1 vòng 2 vòng.....bạn đùa mình àh, con đường này mình chạy 2 vòng rồi đấy. Cái biệt thự đâu.
- Từ từ...để mình xuống hỏi đã, bạn cứ xồn xồn lên.....tiếng Vy cáu gắc....
- Kìa, bạn hỏi chú đó đi, chắc họ biết.
- Chú ơi, cho con hỏi địa chỉ xxx là ở đâu chú?
- Tới đó làm gì?
- Dạ con thuê nhà, con bên chi hội NH trực cấp cứu ở đây.
- Sau khi nhìn khắp cái xe cấp cứu thì ổng dơ tay chỉ 1 đường dốc nằm khuất sau bụi cây, kèm theo câu nói.......không nên ở đó nhé....
- Dạ...vâng......sao thế nhĩ.....mình vừa thắc mắc nhưng vẫn cho xe chạy tới.....
- Sau khi dọn dẹp bụi cây sơ thì chạy vào, căn biêt thự tối om xuất hiện dưới cuối con dốc, lúc đó đồng hồ cũng điểm 7h kém......
- Alo anh ơi, em tới nơi rồi, chìa khoá vào nha đâu ạh? Dạ....dạ.....tiếng Vy nói qua điện thoại
- Khoảng 15’ sau.....1 xe 4 chổ đậu xịch lại, 1 thanh niên tầm 30 ngoài bước xuống đưa chìa khoá + lấy tiền rồi lên xe đi ngay.....không nói 1 câu gì ngoài cám ơn và không quên lời dạn không được lên tầng lầu, chỉ được ở tầng dưới thôi.....thặc là lạnh cmn lùng
- Vy đứng nhìn khắp ngôi nhà 1 lần rồi buộc miệng nói 1 câu.....nhà gì như mấy nhà trong phim kinh dị vãi......sau câu nói.....1 luồng khí lạnh thổi ngang làm cả đám chùn bước không ai dám bước đến
- Thôi nhanh xê xê ra cho vào nha, gió lạnh vãi....Hưng nói rồi chộp chìa khoá bước vào nhà
- Tả sơ ngôi nhà nhé. Nhìn đúng kiến trúc nhà mang hơi hướng của Pháp. Bước vào là gặp bộ bàn lớn dài xếp 10 ghế, bên trái là 1 căn phòng, bên phải 1 căn phòng, chính giữa trong cùng là nhà bếp, bên trái phải nhà bếp cũng là 2 phòng nửa. Tổng cộng có 4 phòng dưới đất, sát trong cùng có 1 cầu thang dẫn lên lầu....bước vào phòng đầu tiên bên trái là cửa sổ đóng kín nhìn xuống khu vườn, ngay cửa sổ là bàn nhỏ uống trà với bộ ấm trà + 2 ghế ngồi, bên phải căn phòng là giường ngủ, có vẻ lâu rồi không ai ở nên có bụi
- Nhà gì bẩn thế không biết, mắc công dọn dẹp nửa. Đã mệt gặp cái gì đâu không...tiếng Hưng cáu gắt
- Thì chịu thôi, còn không lên xe ngủ....Tiếng Yến dè bỉu
- Thôi, ra nấu đồ ăn ăn trước đi rồi tính, đói quá đói rồi......Mạnh, vị bác sĩ bệnh viện Nhiệt Đới đầu hôm đến giờ mới lên tiếng
- Oh, ăn trước đi rồi dọn, tắm rửa rồi cả đám mình đi du xuân với thiên hạ nhé
- Cả đám nhất trí thế rồi đóng cửa, cửa chưa đóng sát thì nghe......xoảng.........cái ấm trà trên bàn rớt xuống đất bể banh chành....
- Ai nãy không đóng cửa sổ àh.....tiếng Vy hỏi
- Có mở đâu đóng – Tếng mình nói vì mình là người duy nhất đi dạo khắp căn phòng đó....
- Vậy sao..........nó....rớt...được.......Yến lí nhí hỏi với giọng run run
- Thôi, không có gì, chắc gió đó mà.......Hưng lớn tiếng nói phá vỡ bầu không khi đang căng thẳng.......nhưng trong tâm ai cũng biết....căn phòng không 1 ngọn gió nào lọt được vào.....
- Sau khi cả đám nấu ăn uống no nê hết rồi, đang ngồi trên bàn chém gió các kiểu thì...xẹt xẹt xẹt.....nghe như tiếng kéo ghế trên lầu nhĩ....tiếng mình nói
- Nãy giờ cái nhà này lạ lắm rồi đấy......tiếng Mạnh nói.....
- Chợt phụt.....điện tắt ngóm.......cả đám giật mình hú hét đủ kiểu......thì điện có lại......
- Có...ai....thử lên....lầu xem...sao không.....tiếng Yến nói
- Thôi, đi thì đi ên đi....đây không đi nhé.....tiếng mình nói
- Nãy ông chủ nhà dặn không lên thì thôi đừng lên.....mắc công.....tiếng Vy nói
- Cả đám ngồi chưa hoàn hồn thì chợt....đùng....đùng....đùng......nghe như tiếng ai chọi đồ vào tường, vẫn tiếng động từ trên lầu....
- Cả đám ùa bung cửa chạy khỏi nhà......vừa chạy vừa la thất thanh, con bé Yến chạy sau cùng vấp bậc cửa té đập đầu ứa máu....
- Alo, anh ơi, cái nhà có......Vy gọi điện nói chưa dứt câu thì hưng giật điện thoại nói
- Alo, anh cho tụi em xin tiền lại, tụi em lấy lại phân nửa tiền cũng được, chứ tụi em.......(đầu dây bên kia nói).......bây giờ anh trả tiền lại tụi tui, căn nhà anh như ngôi nhà MA vậy, ai mà dám ở...tiếng Hưng hét vào điện thoại
- Rồi nó nói sao Hưng? - Tiếng Mạnh hỏi....
- Nó không trả tiền lại, ở tới sáng rồi nó qua....bây giờ chỉ còn cách là đi bỏ tiền thôi.....chứ ai dám vô nửa....
- Không.....được rồi......xe đề.....máy không được......mặt em xanh chành đứng phía sau nói...
- Ông đùa hả?tự dưng lúc này không đề được là sao......tiếng Hưng quát lớn...
- Không tin....lên đề....thử đi......tiếng mình nấc cục nói.....
- Bây giờ chỉ còn 1 cách....vào nhà rồi lên lầu xem trên đó có gì....rồi cả đám dồn vào 1 phòng ở, chứ bây giờ ra đường, lạnh thế này thì ai mà chịu nổi....tiếng Hưng dịu giọng nói
-Hay đợi mình lên voz cầu cứu ae Đà Lạt....tiếng mình hỏi
- Thôi, mình ên ông thì còn có thể có....chứ cả đám thế này....với cả cái xe....ai mà chứa...chưa tính cái xe không đề máy được.....tiếng Mạnh nói
Giờ chỉ có cách của Hưng thôi, giờ cả đám đi lên lầu, xem thế nào rồi tính tiếp.....
- Kéttttt.....tiếng cửa mở ra.....ngôi nhà vẫn thế, với vẻ lạnh lùng vốn có của nó như ban đầu, bây giờ còn hơn gấp bội.....
- Cầu thang đằng kia.....tiếng Hưng chưa nói dứt câu thì phụt.....đèn tắt......nhưng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên cả đám chỉ...aaaaaaaaaa.......ooooooo.......eeeeeeeeee.....rồi im....
- Lần bước từ từ lên trên cầu thang.....cả đám ngước nhìn lên........1 bóng người vụt chạy lên trên.....rất rõ ràng......chắc chắn là ai đó ở trên lầu.....
- Cả đám rầm rập chạy theo cái bóng vừa vụt đi vừa hô to...ai vậy? Cho hỏi thăm......đáp lại là tiếng im lặng vốn có.....ko ai trả lời.....chạy lên hết cầu thang thì.....ko có ai.....1 dãi hành lang trống quơ....độc nhất có 1 căn phòng mở cửa...ở cuối hành lang......có ánh đèn leo lét từ căn phòng hắc ra ngoài.....cả đám còn đang đứng chần chừ to nhỏ.......
- Vào đó xem....sao phòng đó có mở đèn......Hưng nói....
- Đi, tới đó xem sao...
- Cả đám vừa quây qua căn phòng....
.......ko phải nói phải ko......1 thân người với mái tóc dài xoả xuống đang đứng nhìn cả đám........aaaaaaaaaa.......aaaaaaaaaaaaa..........aaaaaaaaaaaaaa
- Trời ơi.....cứu chúng tôi với.....ai đó cứu với......cả đám hổn loạn xô nhau bỏ chạy......Mạnh chạy đầu tiên,bị cả đám xô té lộn xuống cầu thang.......ko 1 ai có thể ngoái đầu lại xem cái “thứ” gì đang đứng nhìn mình.......
- Vừa chạy vừa la thất thanh thì....đùng....mình thành người chạy đầu tiên va phải thân hình ai đó, chưa hoàn hồn thì nhận ra là a chủ nhà......
- Tại sao các người lên lầu?chẳng phải tôi đã bảo là ko đc lên àh...tiếng ông chủ nhà quát lớn.....
- Ơ...a.....cái.....tiếng con bé Yến nói ko thành lời.....
- Tất cả bình tĩnh....để tôi giải thích.......tiếng a chủ nhà dịu xuống
- Sau khi cả đám bình tĩnh thì anh chủ nhà nói
- Phòng đó của vợ tôi.sau khi cưới vợ.....gia đình tôi nhường căn biệt thự cho cả 2 vợ chồng ở.....nhưng không đc bao lâu...vợ tôi phát hiện mình bị phong cùi.....nên đã treo cổ chết trong căn phòng đó......tôi quay lại đây để trả lại tiền cho mọi người....vì tôi vừa biết được các bạn là người của hội từ thiện.....ăn tiền này tôi cũng không vui vẻ gì.....
- Anh có thể....dẫn bọn em lên căn phòng đó lại ko - Tiếng Vy lạnh lùng nói...
- Đùa....đùa chứ..........bạn đùa mình hả Vy? Bạn lên ên đi. Mình ko đi đâu nhé....tiếng màu gắt lên
- Vậy bạn ở đây đi, mình đi với a chủ nhà....mình đi chứ anh?????
- Vậy mình đi nửa....mình không muốn ở đây mình ên.....
- Bước vào căn phòng......đập vào mắt là bức hình của cô vợ....với mái tóc dài xoả xuốn bờ vai.....đôi mắt đượm vẻ buồn rất lạ....đến bây giờ mình vẫn còn ám ảnh về tấm hình đấy......
- Sau khi nhận lại tiền.....Vy chỉ lấy phân nửa là 3tr.....còn phân nửa Vy nói muốn tìm người lau dọn lại căn nhà......
- Sau chuyện đó...cả đám quyết định chỉ ở 1 phòng.......tiệt nhiên không còn bị bất cứ 1 cái gì làm phiền đến sáng......sáng hôm sau....cả đám thu dọn đồ đạc......lau dọn sơ căn phòng lại rồi ra xe về.....tự dưng sáng sớm mà cái xe đề được trơn tru, không gặp bất cứ trở ngại nào.....thêm 1 ca trực nửa......chiều lại cả đám tạm biệt Đà Lạt đang oằng mình cõng lượt du khách mới mà lòng nặng trỉu...bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng ko ai nói với ai lời nào cho đến khi về đến Sài Gòn.
................. ................. ................. ................. ................. .................
Cách đây ko lâu....trong 1 lần đưa bệnh về Bình Phước...mình vừa đến đèn xanh đỏ ở Bình Phước đã xảy ra tai nạn........nam thanh niên vì cố vượt đèn vàng đã tông vào bên hông xe,do đánh tay lái mình đã hút xe lên con lươn giữa...thiệt hại.....móp cửa phụ - cong bánh đầu – hư mâm trước sau – nổ lốp đầu......
- Dạ em nghe anh ơi
- Ờ. Chú đi Mỹ rồi nên giờ anh phải ở nhà lo trước sau cho Chi Hội. Có ca đi Đồng Tháp em qua chạy dùm anh nha
- Dạ vâng. Anh nhắn cho em số điện thoại bệnh nhân đi rồi em đi cho, em đang căng thẳng đầu óc – đi cho khoay khoả tý
- Em chạy lên Ung Bứu đi rồi anh nhắn số cho nha. Giờ anh đang kẹt tay rồi
- Dạ vâng....
Vác con xế nhiều đèn phóng thẳng ra Ung Bứu – Nơ Trang Long....sau khi thủ tục xong hết thì Cao Tốc trực chiến......trên xe im lặng, anh của bệnh nhân quyết định phá vỡ bầu không khí im lặng bằng vài câu hỏi linh tinh liên quan đến nghề nghiệp này nọ.......
- Bệnh nhân bị sao vậy anh?
- Nó bị Bứu, giờ di căn tùm lum, coi như bộ đồ lòng là xong rồi.....tiếng anh bệnh nhân buồn bả nói
- Anh là....?
- Tui anh em cột chèo với nó....
- Còn người ngồi sau...
- Cái đó vợ nó đó....
- Không còn người thân nào nửa sao anh?
- Àh.....uhm......nhà nó 6- 7 anh em lận.....nó con út......lúc đương thời bà già nó bán nhà được bao nhiêu không biết nhưng chia nó 200tr nhưng nó không lấy, bảo để cho mẹ là của hồi môn, cách đây 1 năm nó phát hiện bệnh, vợ nó gọi báo với anh chị em nó thì chỉ nhận được những câu hứa hẹn thôi chứ không ai lên, còn mẹ nó nghe nói thế thì tắt điện thoại luôn, cả năm nằm viện mà chả ai lên thăm cả, chỉ có tui với vợ nó thay phiên nhau nuôi bệnh thôi.....
- Trời....lần đầu tiên thấy cảnh này luôn
- Tui cũng vậy.nào giờ có đâu cậu ơi, tui không hiểu gia đình thằng này sao nửa
- Vậy viện phí này nọ thì sao?
- Ông chủ xưởng chổ nó làm cho cũng mấy chục triệu, còn nhiêu thì gia đình tui góp giúp nó, chứ không lẽ giờ bỏ phế.....
Bổng......đùng đùng đùng.....tiếng người la hét phía sau, tiếng đạp đồ rầm rầm.....chưa hiểu chuyện gì thì......
- Dừng xe lại....tao nói thằng tài xế dừng xe lại, không là tao nhảy xe....đmm chở tao đi đâu.....mày muốn cả xe này chết không....
- Anh ơi, ảnh quậy rồi....anh giúp em với.....tiếng chị vợ la lớn.....
Dừng xe lại, em và ông anh nhảy xuống mở cửa, vừa mở cửa thì bệnh nhân nhào tới như muốn bóp cổ mình, giật mình nhảy sang bên, ông anh ổng nhảy lên xe đè xuống, em lui cui lấy dây ra cột tay chân lại.........vừa cột mà nghe tiếng ổng la hét, chửi rủa đủ điều.......đồ đạc trên xe tang hoang cả, đồng hồ đo hơi – tủ kiếng bể hết cả....
xong đâu đó thì lên đường tiếp......
- Trên quãng đường còn lại thì lòng nặng trĩu lạ lùng, linh tính như mách bảo có cái gì đó rất lạ sau thùng xe nhưng không giải thích được.........khi xe về tới Sa Đéc thì vợ bệnh nhân đập cửa
- Anh ơi, ảnh bị co giật....
Thắng xe nhảy xuống kiểm tra, cảm thấy không ổn nên em qđ quẹo vào BV Sa Đéc......sau khi kiểm tra thì bác sĩ thông báo......
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng bệnh nhân không qua khỏi....chúng tôi rất lấy làm tiếc....
Tiếng oà khóc của chị vợ, đắng lòng........lại 1 người nửa....không về được đến nhà.......
sau khi thủ tục xong hết thì phủ khăn trắng rồi lầm lũi đưa xe ra khỏi bệnh viện.....
nhà bệnh nhân nằm ở phà Bắc An Hoà – Cao Lãnh, đường đi nhỏ, vừa lọt cái xe thôi, xe đi tới đâu dân chúng ùa ra xem tới đó, gần tới nhà bệnh nhân có cái đình rất to, trước đình có 4-5 bà đang ngồi 8 chuyện... sau khi lui xe vào nhà bệnh nhân thì em nhận ra 4- 5 bà khi nãy cũng vừa tới, không chú ý lắm nên em mở cửa đưa thi thể bệnh nhân xuống trong tiếng gào khóc của 2 đứa con nhỏ + anh chị em bên vợ của bệnh nhân....
1 trong 4- 5 bà khi nãy tò mò tới hỏi...
- Ủa, này là ai vậy N??? (N tên vợ bệnh nhân)
- Dạ chồng con.....không dứt câu thì 4- 5 bà nhìn nhau rồi la hét om sòm......bỏ chạy thục mạng.....
- Thằng T....nó về rồi.......trời ơi.....cứu tui với......
Tiếng la hét của 4- 5 bà làm náo loạn cả 1 đường làng, phải nói rất khó khăn mới tóm 4- 5 bà lại hỏi chuyện......anh vợ bệnh nhân hỏi
- Cái gì vậy? Tại sao lại la hét?
- Thằng T...lúc nãy tụi tui ngồi ở đình gặp nó.......nó mặc bộ pijama.........1 bà lên tiếng kể trong cơn hoảng loạng
- Tui....còn hỏi....nó hết bệnh....rồi hả.....nó còn kêu...."Dạ, hết rồi.....về thăm bà con" rồi lầm lũi hướng về nhà.......1 bà lên tiếng nói tiếp.......
- Nghe tới đây thì mình hiểu chuyện gì rồi......nên thôi.......đưa thi thể vào nhà rồi lui xe ra trong tiếng gào khóc của gia đình........
- Alo, có 1 ca bệnh viện trả về do bị bỏng quá nặng, giờ con đem xe lên Chợ Rẫy cho họ khử trùng xe lại lần nửa rồi chở bệnh về Nha Trang nha
- Dạ vâng, cái này con có đi với ai nửa không?hay đi 1 mình?
- Có điều dưỡng theo, do bệnh nhân còn sống, trên đường có gì còn xoay sở kịp. Thôi đi nhanh đi để người ta chờ nữa con
- Dạ vâng, để con tắm rồi qua
Đánh xe chạy vào Chợ Rẫy, vào khu vực cách ly để khử trùng xe lần nửa. Đang đứng chờ khử trùng thì......
- Alo, anh ơi, chú bảo em qua đi chung với anh, có bệnh nhân bị bỏng nặng phải không anh?
- Oh, anh đang ở khu vực cách ly chờ khử trung xe. Em đứng ở cầu vượt chờ tý anh qua đón
- Vâng ạh
Sau khi thủ tục xong hết. Bệnh nhân được đưa lên băng ca xe, bệnh nhân nam – không xác định được khuôn mặt cũng như tất cả, tay chân co rút lại hết, phần mặt hầu như biến dạng hoàn toàn, không thể tự thở được mà phải nhờ máy chạy bơm oxy. Nói chung các bác nướng con cá lóc thế nào thì như thế đấy ạ, diễn đạt em kém quá nên không thể diễn tả hết được, cũng như không dám nhìn kỹ để diễn tả hết
- Sau khi yên vị lên xe thì lên đường, trên đường cũng chém gió với em điều dưỡng các kiểu như mọi khi để không bị buồn ngủ...
- Em sn nhiêu?
- Dạ 90, em đang thực tập tại viện bỏng quốc gia Hà Nội, đang vào Sài Gòn trực tại Chợ Rẫy để đi thực tế nhưng đây là lần đầu tiên em thấy ca bỏng nặng đến vậy.....
- Anh cũng vậy, nào giờ chưa chở ca bỏng lần nào.....nghỉ ăn món nướng luôn rồi.....
8h tối, xe ghé quán ăn cơm tại quán Ta- zon.......sau khi cơm nước xong hết thì lên đường.....cạch...cạch........
- Chết mẹ, nãy đậu xe lâu quá mà quên cúp bình......hết bình rồi.......dàn đèn nó nuốt hết bình rồi
- Rồi sao anh? Chả nhẽ đậu đây luôn...
- Để anh gọi cứu hộ xuống hổ trợ.....alo....em thuộc trung tâm bảo trợ bệnh nhân nghèo đang có ca chuyển bệnh về Nha Trang, giữa đường bị sự cố về bình xin anh cho xe xuống hổ trợ, em đang ở abc xyz.....
- Anh vui lòng chờ em xác minh thông tin sẽ cho xe xuống hổ trợ ngay...
- Dạ vâng, em cám ơn ạh
30’ sau....
- Em bên đội cứu hộ thuộc TP Phan Thiết...anh vui lòng chờ trong 1- 2h nửa sẽ có xe xuống hổ trợ kỷ thuật...
- Dạ, em cám ơn anh. Anh tranh thủ vì bệnh nhân khó qua khỏi
1h sau tiếp....
- Xe gì mà xài đèn kinh vậy....em phải xạc bình của anh lại thì anh mới đi được, chứ giờ giúp anh đề máy rồi thì anh cũng không xài đèn nổi đâu, đèn gì mà lắm thế
- Dạ vâng, nhờ các anh giúp ạh
2h sáng........
- Xong rồi đó, anh đi đi. Cần hổ trợ gì thêm xin vui lòng liên lạc đường dây nóng trung tâm cứu trợ tỉnh
- Dạ, không dám phiền các anh
Vừa ra khỏi quán ăn, gió mát....ăn no........đêm khuya.....buồn ngủ vãi......trong cơn buồn ngủ, mắt lim dim........
- Làm ơn, chú ơi.......chú làm ơn chặt chân con dùm.......lôi con ra xe đi chú........nóng quá........
Tiếng hổn loạn.......tiếng người la hét...tiếng người dập lửa.......tiếng kêu gào trong màn đêm.........
- Nó kìa, xô xe nó đi........mọi người ra chặn xô xe nó té đi....nó về kìa........
- Ê, anh ơi.......anh ơi anh......tiếng con bé điều dưỡng hét lên
Kéttttttt............tiếng rầm rầm ngoài sau thùng xe, con bé điều dưỡng nhào người tới trước đánh bịch 1 tiếng.....
- Cái gì vậy....anh sao vậy chứ...
- Anh ngủ gục...em có sao không........ngoài sau có ai bị gì không....tiếng em gấp gáp hỏi
- Không sao, bác tài ngủ gục hả?
- Dạ.....buồn ngủ quá.....em vừa trả lời vừa cho xe vào lề......
Sau khi chỉnh đốn lại mọi chuyện.....trước mặt em là....1 cái xe khách cháy đen......mùi tử khí còn xộc ra nồng nặc.....
- Ủa, chổ này...là chổ.....tai nạn........tiếng người nhà bệnh nhân nói
- Đùa chứ......sao lại là ở đây chứ - Em nghỉ thầm
- Thôi lên xe đi tiếp đi - tiếng em nói lớn.....
Vừa lên xe bỏ nhan ra chạy chưa qua khỏi chổ tai nạn ấy......trong màn sương......con bé điều dưỡng nói giọng run run.......
- Anh ơi......sao....nhiều người đứng....ngay đầu.....xe khách.....nhìn mình.....vậy.......
- Gì vậy má........ai đâu........tiếng em nói.....
- Kìa......người ta.......chạy.....ra đẩy xe.....mình kìa..........tiếng nó hét lớn.....
Em mất hồn dậm mạnh chân ga....tiếng máy xe rú lên....xe chồm lên phía trước........như đang cố gắng...bốc đầu.....vãi bốc đầu.....tiếng nó càng la hét lớn hơn nửa........xe phóng đi trong màn đêm + với tiếng còi xé toang cả màn đêm tĩnh lặng.....trên xe không ai nói với ai câu nào.....vì ai cũng biết......cái mình nhìn thấy.....là cái gì...
- Để con đi Bạc Liêu cho chú.....
- Rồi, vậy con qua BV Phục Hồi Chức Năng Q8 rước bệnh nhé, chú sẽ nhắn số điện thoại bệnh nhân cho con
- Dạ vâng
Sau khi thu dọn đồ đạc thì lên đường như mọi khi....tâm bất an, tim đập nhanh hơn bình thường...chắc chắn có chuyện nhưng không biết lành dữ thế nào....
- Alo cô ơi, con qua đón bệnh về Bạc Liêu, cô mang giấy xuất viện ra cổng dùm con, con đang đậu xe trước cổng số xe 51B- xxx.xx
- Chờ cô chút nha con trai, để cô xuống liền
Sau khi lấy giấy cho xe vào đón bệnh như thường lệ thì lên đường......vẫn như mọi khi lên Cao Tốc thì tắt còi đi vì nghe riết ám ảnh quá....
- Em bị gì vậy cô?
- Àh....nó đua xe....bị té nên giờ thành ra vậy?nó sinh năm 89
- Vậy bằng tuổi con rồi, bị lâu chưa cô....
- Mới hồi tuần trước thôi.....khổ với nó quá trời
Bệnh nhân sinh năm 89, đua xe không làm chủ tốc độ nên xoè, giờ não bị dập ngơ ngơ như con nít, không nói được, chỉ nằm 1 chổ mở mắt ngó linh tinh, không ăn được chỉ truyền dịch qua mũi.....cả gia đình phải bán nhà để chạy chửa.....
Huyện Hồng Dân, em nhớ là thế không rõ lắm...phải nói rất xa, nằm sâu phía trong, chỉ loe lói vài ngôi nhà ở khu đó, nhưng được cái dân ở đó rất nhiệt tình....xe vào gần tới nhà thì bị tuông lốp do vừa mưa xong, phải huy động hơn chục người mới đẩy cái xe lên được.....
- Giờ cũng trễ lắm rồi....hay bác tài ở lại đây đi, sáng đường khô rồi về...nhỡ ra tới kia bị nửa thì sợ không có người phụ - 1 người hàng sớm lên tiếng
- Chắc phải vậy thôi chứ con biết làm sao giờ - Em gượng gạo nói vì...không khí ở đây ma quái vãi ra, gần đó còn đang có cái đám ma nửa.....èo, sợ vãi
- Thôi thì giờ con tắm đi, rồi cô dọn cơm ăn – mẹ bệnh nhân nói
- Dạ vâng
Nhà tắm nằm phải băng qua 1 cái đồng nửa, không có điện đớm gì, mình phải bật flash của điện thoại lên để tắm...
- Ạ à ời, ạ à ơi.....tiếng ru con cất lên nhỏ nhẹ....xa mà gần, gần mà xa.....
- Quái....giờ này còn ru con....gần 12h đêm rồi – em thầm nghĩ
Sau khi tắm rửa xong, quẳng đồ lên xe quay lưng vào nhà để ăn cơm...tò...tò....tiếng còi ưu tiên vang lên xé tan màn đêm tĩnh lặng làm em giật bắn người, cả gia đình nháo nhào chạy ra xem....
- Tắt công tắt tổng rồi mà....sao còn chạm....nào giờ có vụ này đâu
Sau khi lên kiểm tra để chắc chắn là công tắt đã tắt, vừa đóng cửa xe thì đèn flash ưu tiên chớp....
- What the f***, xe này điên rồi, mai lên cho mày vào xưởng dưỡng thương – em thầm nghĩ rồi quay vào nhà ăn cơm bỏ mặt nó nằm chổng chơ ngoài sân
- Này bác tài, sao lại ở đây, qua đám ma chút đi, đốt cho chị gái 1 nén nhang đi chứ
Sau 1 hồi lưỡng lự...
- Dạ vâng, sáng được không anh? Giờ cũng trễ rồi....lý do là thế nhưng nói thẳng là em sợ qua xong tối về khỏi ngủ, nên thôi để sáng qua đốt thì tốt hơn
- Ờ....vậy hen, có gì sáng mai em ghé qua nha
- Dạ vâng ạh
Sau khi ăn uống xong thì chắc do đồ ăn không quen......đau bụng.....má ơi....gần 2h sáng.....chịu hết nổi rồi
- Cô ơi, nhà vệ sinh ở đâu ạh? Con đau bụng.....
- Phía bên kia cánh đồng, có cái cầu cá....con đi được không?
- Dạ được, xa không cô?
- Đó...đằng đó đó
Nhìn theo hướng tay chỉ, xa quá không thấy được, nhưng cách nhà hơn trăm mét, cũng phải đi thôi không lẽ....ra quần....
Yên vị trong “bàn cầu” không nhìn lung tung, mắt hướng thẳng, nếu có gì xuất hiện cũng kệ cmn, quyết tâm là thế......
- Ạ à ời, ạ àh ơi....
- Đm, giờ này còn ru con, thằng/con nhóc nào mà giờ chưa ngủ còn hành má nó nửa – em thầm nghĩ thế.....
Sau khi xã hết mọi thứ ra rồi thì lên giường, giường nằm sát cửa sổ hướng ra bờ ao bên hông nhà, nói cửa sổ thế thôi chứ không có cửa mà chỉ có mấy cây tre dọc xuống cho có thôi. Tối gió luồng vào lạnh tê cửa người, không dám ra xe nằm vì sợ gia đình nghĩ mình chê này nọ.....ráng nhắm mắt để ngủ thì bất chợt.......1 luồng khí lạnh hơn “bình thường” thổi vào nhà...kèm theo....tiếng ru àh ơi.......
- Ạ àh ời.....ạ à ơi....con ơi...con ngủ cho ngoan.....
Lần mò ngồi dậy nhìn xung quanh nhà, chả có ai có con trong nhà.....sao âm thanh thì dữ vậy.....giương đôi mắt nheo nheo nhìn khắp nhà dưới ánh đèn cà na của bàn thờ nhìn khắp nhà vẫn thế....bất chợt liếc mắt ra cửa sổ hướng bờ ao......1 bóng người phụ nửa.....đang ẳm con.....
- Ạ àh ời......ạh àh ơi......
Rồi....rồi......hí hí......hó hó.......tới rồi......vâng......gần 3h sáng.....ngồi ru con ở bờ ao luôn....bờ ao đấy ạh.....
Tiếng ru con vẫn đều đều.....em nằm đắp mền qua khỏi đầu run cầm cập.......tiếng ru im bặt.....rón ren, từ từ kéo mền ra.....ngóc đầu nhìn ra cửa sổ......len lén.....1 khuôn mặt bị che phân nửa bởi mái tóc dài.....mắt trợn ngược lên trên, miệng nở 1 nụ cười ma quái đang nhìn em chằm chằm.....trên tay ẳm đứa con đỏ hỏn đang khóc oe oe......
- Aaaaaaa......aaaaaa.....trời ơi......cứu tôi với......em vừa la vừa bật nhả khỏi giường chạy lung tung trong nhà.....
- Chuyện gì vậy......mẹ bệnh nhân tất tả lên tiếng rồi bật chạy ra đốt đèn dầu.....
- Có.....người.......nhìn....kìa......em mếu máo nói trong tiếng nấc.....
- Thì chắc người ta đi soi ếch......
- Không......khóc.......ru con.......đứa bé.......cười.......mắt......không....phải người....
Bà mẹ bệnh nhân lặng người........
- Con nói sao? Đang ru con hả......
- Dạ......đang ru con.....nghe mấy lần rồi.....tắm.....đi vệ sinh.....rồi hồi nãy.....sợ quá cô ơi....con về Sài Gòn đây...không ở đây nửa...đâu...hu.....hu....
- Bình...tĩnh....giờ con đi cũng đâu được đâu.....hay giờ con vô nằm với thằng con cô đi, cô ra đây....nằm cho....
- Dạ thôi, hay cô ngồi nc với con tới sáng đi....sáng con đi sớm....con không dám ngủ đâu cô ơi.....
Cả 2 cô cháu ngồi nói chuyện trên trời dưới đất trong cơn buồn ngủ.....biết sợ...nhưng lâu lâu vẫn giương mắt liếc liếc ra cửa sổ...hòng tìm gặp......
5h sáng.....bắt đầu 1 ngày mới với dân làng ở đó....em mở cửa bước ra ngoài thì bắt gặp vài người đi qua lại trước cửa nhà......
- Sớm vậy bác tài.....sao không ngủ tý nửa rồi lên đường sớm
Em thuật lại toàn bộ câu chuyện vừa rồi cho mọi người nghe.....cả thảy đều im lặng
- Em đi theo anh qua đây.....
- Đi đâu anh?
- Thì đi đây chút với anh
Lẽo đẽo theo sau thì nhận ra......anh ấy dắt mình qua nhà đang có đám tang.......trong nhà để 2 quan tài....1 lớn....1 nhỏ......tới đây thì thật sự teo hẳn 1 bên....không đứng vững.....hiểu gần hết mọi chuyện.....nhưng vẫn giả đò hỏi...
- Ai đây anh.....
- Em đốt nhang đi rồi gia đình kể em nghe....
Vừa lúc đó thì có tiếng nói sau lưng em
- Con Út.....nó mới sanh.....vừa sanh xong thì nghe tin trong thời gian nó sanh chồng nó ngoại tình với con nhỏ bán bia tay vịn ngoài xã.......nó nghĩ quẫn rồi ném con xuống ao rồi tự vẫn......chồng nó hay tin rồi cũng bặt vô âm tín, không còn về đây nửa......
- Sao lại có chuyện như vậy xảy ra....đứa bé có tội tình gì mà phải như vậy....em lên tiếng hỏi
- Sao mà biết được, chuyện đã vậy rồi.....không chừng tối qua cậu không qua đốt nhang nên nó ghẹo cậu đó, có gì cậu bỏ qua cho nó đi, tôi tin nó sẽ phù hộ cho công việc từ thiện của cậu và chi hội của cậu....
- Dạ, cám ơn bác....thôi trể rồi, con về Sài Gòn đây.....chào cả gia đình ạh
em từ biệt gia đình bên đám xong đốt mấy cây nhang rồi về lấy xe làm 1 mạch về Sài Gòn.....câu chuyện đến giờ em ngồi gõ phím mà vẫn còn run......trong đầu vẫn loáng thoáng tiếng ngân nga....ạ àh ời.....ạh àh ơiiiii.......
"Chúng tôi đang cố gắng giành giật sự sống trên xe – nhưng các bạn giành giật đường của chúng tôi"
..............................................................
4h sáng....cái giờ đáng lý ra thì có lẻ là giờ ngon giấc nhất, mình cũng không ngoại lệ, nhưng đôi khi phải gác lại giấc ngủ của mình để giúp đỡ những người cần mình hơn là mình cần giấc ngủ
- Alo...anh ơi, anh làm ơn cho em hợp đồng xe về Long Xuyên với...ba em hấp hối rồi...hu hu hu
- Dạ chị ơi, em sẽ tới bệnh viện ngay...nhưng chúng em không kinh doanh, nên chị chỉ cần nói là chị cần chuyển bệnh về được rồi...đừng nói hợp đồng nửa nha chị
- Em xin lỗi, anh cho em 1 xe lên CR với
Lê cái thân đang ngáy ngủ tắm rửa vệ sinh cá nhân rồi lên đường....sáng sớm, lạnh quá......chào đón 1 buổi sáng là đèn chớp và còi ưu tiên....tò....tò.....chớp sáng xanh đỏ trong màn đêm....
- Mình về đâu chị?
- Thành phố Long Xuyên nha anh, anh về tới nơi đi rồi em chỉ đường tiếp
- Mình có cần oxy không chị?
- Có, ba em yếu lắm rồi...anh làm ơn.....nhanh dùm em...
- Em sẽ cố hết sức.....
Từ từ....vẫn đèn flash chớp xanh chớp đỏ, tiếng còi hụuuuuu.........oá............từ từ rời thành phố trong màn đêm...........
- Tới phà rồi chị ơi...có cần em phụ giúp gì không?
- Anh ơi.....ba em........thở yếu lắm...giờ làm sao đây anh?
- Tăng oxy lên.....để em lên gắn máy đo nhịp tim....
Sau 1 thời gian thao tác máy móc các kiểu trong tiếng khóc thút thít của chị gái........còn anh chồng thì liên tục để tay lên lồng ngực ông cụ để xem tim còn đập không...bất chợt.....ông cụ nắm cổ tay mình lắc lắc
- Chú ơi...con gái...út....tôi mới.....sanh....chú làm ơn.......cho tôi về...được ẳm....cháu........
Không nói được hết câu......ông cụ....nhắm mắt xuôi tay......cả xe oà lên khóc nức nở......chị gái thì ôm ông cụ khóc...còn anh chồng thì liên tục hết đè tay lên ngực rồi xem mạch.....nhưng chuyện gì đến đã đến.....ông cụ đã ra đi vĩnh viễn khi chưa được gặp cháu lần cuối......mình quay lưng đi với cặp mắt cay xè....không vì mất ngủ.....vì ấy náy...vì vô dụng......vì không thể nhanh hơn được nửa........cuối đời thường là thế....ai cũng muốn được gặp gia đình lần cuối.....cái cuối cùng của cuộc đời 1 con người có lẽ cũng là 2 chữ....gia đình......nhưng mấy ai hiểu được mà thông cảm cho những người như mình đâu......cho dù là gì đi nửa xe cấp cứu không giành đường.....nó chỉ đang cố gắng giành giật 1 sự sống đang loe lói trên nó thôi.......
Lời khuyên trước khi đọc:
1. Tránh uống chất lỏng như nước, sữa...
2. Đi tè.
xe cấp cứu voz
Trước tiên là giới thiệu sơ về bản thân đã. Mình thì lúc trước làm tài xế xe tải cho gia đình, nhưng lúc sau thì bị béo phì nên về thay bố mẹ quản lý cty vận tải. Sau 1 thời gian gom góp thì cũng sắm sửa được 1 xe cấp cứu để chạy từ thiện dành phước đức cho bố mẹ.
Từ thiện ở đây có nghĩa là :
- Ko tính tiền vận chuyển + tiền tài
- Chỉ xin bệnh nhân đóng góp tiền dầu cho ca chuyển bệnh tiếp theo
Rãnh rỗi ngoài công việc cty thì mình cũng có cầm xe chạy vài chuyến cho biết như thế nào gọi là giành giật sự sống.hôm nay chỉ review lại chuyến mình đi Cà Mau hôm qua là 6/9/2016 xuất phát từ Chợ Rẫy về Cà Mau nhé
Trước khi vào câu chuyện thì trình bày sơ cho mấy bạn như thế nào gọi là xe cấp cứu,quyền hạn nó như thế nào, trên xe nó có những gì....có hình ảnh do mình chụp hẳn hoi chứ không copy trên mạng
Quyền hạn xe cấp cứu được gì:
- Là xe ưu tiên trên mọi cung đường (vượt đèn, ngược chiều, vượt tốc độ trong khu vực có biển cấm) NHƯNG với điều kiện là phải có bệnh nhân đang trên xe, còn không có thì cũng như xe thường nếu vi phạm lỗi nào thì lập biên bản lỗi đó
Trên xe cấp cứu có những gì:
- Cấp cứu thì phải có băng-ca chứ, đây là bàn kê băng-ca, có khoá hẳn hoi, băng-ca mình mới đem xuống rửa rồi

- Kế đến là bình o-xy đủ cung cấp cho bệnh nhân suốt chuyến đi và được thay mới mỗi chuyến

- Bộ lều dã chiến để dựng trại khám nghiệm tử thi khi ko đưa về bệnh viện được

- Băng-ca di động dùng thay thế băng-ca lớn khi vào khu vực khó khăn

- Sau lưng cửa trắng đó là bộ kích tim + lò hấp dụng cụ mổ + linh tinh

Đó là về phần của bệnh nhân.trên ca-bin thì như thế này:
- Bộ còi ưu tiên 5 chế độ còi,radio dùng để sử dụng bộ đàm ví dụ gặp xe nào hú còi ko vào thì alo alo đề nghị xe 51A-xxx.xx nhường đường cho xe cấp cứu làm nhiệm vụ....công tắc đỏ kế bên để bật chế độ dùng 5 loại còi 1 lúc

- Bộ đèn ưu tiên,bao gồm flash + đèn xoay trước xoáy sau,đèn flash hông,flash mũi,đèn dùng vào đường hẹp...nói chung bật hết là sáng rực cả con đường


- Ngoài giấy tờ xe gồm đăng kiếm + bảo hiểm + giấy đăng ký thì thêm giấy được phép dùng tín hiệu đèn còi ưu tiên,e xin giấu tên Cty e nhé

Trang bị trên xe cơ bản như 1 bệnh viện thu nhỏ, đầy đủ dụng cụ để đáp ứng hầu hết các vụ tai nạn hoặc sự cố trên đường
Có 1 điều làm mình không hài lòng lắm là thái độ của người dân mình đối với các xe ưu tiên, dửng dưng không quan tâm hoặc không nhường đường, ví dụ điển hình nhé
- Tiếng hú còi quay lại thấy cấp cứu nhưng không có người nằm trên xe thì 99% “Đm,không có bệnh nhân mà chạy cho cố”. Xin thưa đó có thể đang trên đường đi đón bệnh nhân, các bác thử nghĩ khi gọi cấp cứu đến chuyển người nhà đi mà xe đến trể thì các bác có hối nó chạy nhanh hơn không? Hay là kêu nó từ từ cũng được
- Xe chuyển bệnh nhân từ bệnh viện về nhà chạy nhanh cũng chửi. Thế mấy bác có bao giờ nghĩ là bác sĩ chê rồi đang mong chờ được về nhà gặp lại người thân lần cuối. Em nhớ có 1 lần em chở bệnh nhân hấp hối về nhà gặp gia đình lần cuối, bà vợ ngoài sau cứ vỗ xe ầm ầm cầu xin mình nhanh lên vì ổng sắp đi rồi, rốt cuộc xe chưa tới nhà thì bệnh nhân mất, lương tâm ray rức – khó chịu trổi lên, nằm trong hoàn cảnh thì các bác sẽ hiểu ý em
- Giới thiệu sơ nhiêu đó được rồi, vào vấn đề chính đã, số là hôm qua em nhận được cuộc gọi của trung tâm báo xe sẽ chuyển bệnh Cà Mau, bệnh nhân đang hấp hối. Em bảo tài xế nghĩ 1 hôm đi em sẽ chuyển bệnh thay vì công việc Cty em hôm nay cơ bản cũng đã giải quyết xong
- Đi chung ekip hôm nay thì có 1 nử y tá + 1 nam điều dưỡng thay phiên nhau chăm sóc bệnh nhân.bỏ qua nam điều dưỡng đi. Nữ y tá thì mấy bác cũng biết rồi, xinh, trắng, tóc dài, cao tầm 1m6x, giọng miền Tây ngọt như mía lùi.....(đm lại tổ lái, next y tá đi,tập trung đã)
- Phía nhà bệnh nhân thì gồm 5 người, mấu chốt là đây, em hỏi chuyển về Cà Mau ở đâu, cả 5 đều nói từ Tp Cà Mau chạy vô tầm 10 mấy cây nữa. Nghe thế thì triển thôi, tranh thủ đạp về cho gặp mặt bà con lần cuối đã.
- 5h30 xuất viện từ Chợ Rẫy về (đáng lý ra sớm hơn nhưng do bị bọn cò cấp cứu + bảo vệ khó dễ, mấy bác đọc báo nhiều sẽ hiểu vấn đề này)
- Từ Sài Gòn về không thành vấn đề, tới khu gì vừa qua ngã 7 Phụng Hiệp em quên rồi, thì chuyện lạ bắt đầu
- Sao bác tài đi đường này vậy?
- Ơ, cô kêu con về Cà Mau thì con đi đường này
- Tự dưng cả xe im lặng nhìn nhau không hiểu chuyện gì, mình thắng xe lại xuống mở cửa hỏi rõ là về đâu, thì cả xe lại nói là Cà Mau nữa.thấy là không êm rồi đó, có biến rồi mà chưa biết chuyện gì thôi.
- Về tới khu Ngã Năm gì đó thì bắt đầu có chuyện nữa. Đang ngồi chém gió với y tá thì khoản 1-200m em nó lại kêu anh ơi từ từ. Da gà bắt đầu nổi, từ khúc đó là mình mở còi ưu tiên khi chuẩn bị vào cua. Đến khúc cua hơi gắt thì biến tới thiệt, nhìn xa tầm 3-400m khoản đó rõ ràng khi có xe chạy đối diện lại là hắt lên bóng người phụ nữ đứng cầm gì đó. Mình cẩn thận mở còi to hết mức náy đèn báo hiệu nhưng khi gần đến người người phụ nữ băng qua đường
- Y tá hét lên: Anh ơi coi chừng
- Mình thì giật hết lái qua trái đạp thắng hết cỡ, người ngoài sau chồm tới trước va vào vách ngăn đùng đùng. Tiếng còi hú giữa đêm + tiếng thắng xé toạt cả màn đêm. Mấy nhà xung quanh mở đèn chạy ùa ra xem chuyện gì. Em tắt còi tay chân run không bước xuống xe nổi luôn. Sau khi dân bu xung quanh em còn nghe rõ tiếng người nói
- Xe cấp cứu nữa kìa bà 6?
- Tới xe cấp cứu nữa kìa ông ơi?
Chưa rõ chuyện gì nhưng xuống xe xem tình hình đã, vết thắng kéo dài gần 5m đường (em đoán vậy) nhưng tuyệt nhiên... không có người phụ nữ nào như em với y tá thấy...
- Sau khi cho xe sát vào lề đường thì có ông già râu hơi dài, lúng phúng bạc rồi ra vỗ vai
- Không ai bị gì là được rồi, lần sau tới khúc này đừng mở đèn với hú còi nữa nha cậu....!?
- Có chuyện gì hả bác?
- Im lặng... cách đây 6-7 năm có thai phụ chờ xe cứu thương tới chuyển xuống Cà Mau đẻ nhưng xe chưa tới thì vỡ ối chết cả mẹ lẫn con. Nên sau này mỗi khi có xe cấp cứu chạy ngang đây thì xe nào cũng bị. Vừa nói ổng vừa chỉ vào cái miếu khất trong đống bụi rậm.
- WTF, nghe xong là hết muốn lên ôm vô-lăng, em quay qua nhìn gia đình bệnh nhân thì ông anh của bệnh nhân nói
- Cưng ơi! Nhà anh ở bên Vĩnh Thuận – Kiên Giang, nhưng không biết sao tự dưng anh kêu em về Cà Mau rồi vòng Xuyên Á qua Vĩnh Thuận nữa
- Đm, choáng lần 2, lần này thật sự choáng, đéo hiểu dính vào cái chuyện vớ vẫn gì nữa. Nhưng thôi lỡ rồi thì đốt bó nhang rồi dong cho lẹ.
- Suốt quãng đường còn lại là xe có bao nhiêu đèn em mở hết, còi hú còi ưu tiên rền vang cả TP Cà Mau tối hôm đó cuối cùng thì cũng trả bệnh xong, xin tiền dầu rồi biến liền. Ông điều dưỡng chắc thốn nên leo lên trên cabin ngồi chung luôn, em y tá ngồi giữa, cả 3 im lặng không nói tiếng nào cho đến khi lên tới Cao Tốc Trung Lương mới dám mở miệng nói chuyện với nhau.
- Đây là chuyện mình vừa dính phải không gió máy, không hư cấu, còn bác nào nghĩ sao nghĩ coi như đọc truyện giải trí cũng được. Còn vài chuyến đi chở người đã mất, quan tài... nhưng để khi rãnh rồi mình review tiếp. Xin chào thân ái và quyết thắng
P/s: àh quên, các bác thấy ai khó khăn thì có thể chỉ giúp mình sẽ vận chuyển tận nơi (cái này không PR nhé,chỉ muốn là từ thiện thôi)
Phần 1: Chuyến đi An Giang
Chuyến chở quan tài từ Bình Hưng Hoà về An Giang nhé. Có 1 tấm hình thôi do em không dám đứng trong chụp các bác thông cảm11h đêm,sau khi tắm rửa chuẩn bị ngủ thì đt reo
- Alo
- Giọng thều thào. Cậu ơi, cậu làm ơn chở giúp con trai tôi về với, gia đình tôi khổ quá rồi. Sau câu nói là tiếng khóc ré lên rùng rợn. Thề các bác em són mẹ ra quần. 11h đêm ạ, vâng 11h đêm, gặp các bác thì các bác thấy như thế nào
- Dạ cô ơi bình tĩnh cô ơi, cô ở đâu con cho xe qua
- Nó chết tức tưởi quá cậu ơi, nó hiền lắm, nó chưa xích mích với ai bao giờ cả, cậu làm ơn...chở nó...về gặp nhà...đi cậu ơi, vẫn tiếng khóc ấy, tiếng khóc đứt quãng pha trộn với tiếng nói tạo nên âm thanh cực kỳ rùng rợn
- Có người khác giật máy. Anh ơi, anh cho xe qua chở anh 2 em về An Giang được không anh? Nhà em khổ quá không có tiền thuê dịch vụ
- Mình nói yên tâm, 15’ nữa xe có mặt ở bệnh viện
- Alo? Anh Thương hả? Anh gọi số này qua chở bệnh nhân hấp hối về An Giang nhé
- Anh kẹt công việc bên từ thiện ráp phòng lạnh chưa xong em ơi
- Dạ, vậy em đi
Gọi lại số máy khi nãy thì giọng con gái
- Alo,anh đi chưa anh?
- Chị cho em xin tên bệnh viện + mang giấy xuất viện xuống cổng chờ em tới
- Không anh ơi, anh 2 em không có ở bệnh viện, anh cho xe qua... Bình Hưng Hoà được không anh?
- WTF? 11h mấy gần 12h đêm cho xe qua BHH, tiếng dạ nhẹ re của em.
Qua bãi đánh xe, mở hết đèn ưu tiên, đèn flash, đèn hông, vẫn không làm em hết sợ được.
- Chị ơi, em đang ở cổng, chị ở đâu
- Anh làm ơn vòng xe qua chổ khám nghiệm tử thi đi anh
- Dạ vâng ạ
Chạy vào trong thì đập vào mắt là hình ảnh bà mẹ đang ôm đầu quan tài lăn lộn khóc lóc, xung quanh là người bên nhà đồ (tiếng lóng gọi những người làm bên dịch vụ mai táng). Bước xuống xe em hỏi
- Mình chở gì vậy chị?
- Quan tài anh ơi, em gọi xe bên bệnh viện nhưng họ đòi 10tr, nhà em không có khả năng, anh làm ơn giúp dùm em, gia đình em khổ lắm
Trong khu tẩm liệm độc nhất 1 bóng đèn le lói, gió thổi đung đưa đèn làm không khí càng thêm ma quái (bác nào ở khu BHH có thể xác nhận hộ em là nó ghê rợn thế nào không ạ)
- Người bên nhà đồ bắt đầu làm công việc, mặc áo cho xác chết, đeo bao tay, đổ trà, bỏ kỷ vật theo, nạn nhân hưởng dương 39 tuổi.
Bắt đầu khiêng quan tài lên xe, lăn bánh hướng về Miền Tây. Khúc này mới đáng kể. Do chở quan tài, em không chạy lạng lách được mà chỉ nhanh thôi, ai ở khúc này có thể ra kiểm chứng
Cầu Cái Bường – Lấp Vò, xe em đóng 80 chỉ mở đèn không còi, trong QL hướng từ Cao Lãnh 2 vợ chồng trung niên phóng xe ra qua đường,em mở còi hết cở, dậm thắng lết bánh xe. Tiếng va chạm đùng bên mạn phải, người dân ùa ra xem, nhưng quan trọng 2 vợ chồng không bị gì luôn mới kinh, chỉ bị hư xe, còn người không 1 vết trầy. Xin thưa em đóng 80km/h – 2 vợ chồng tung ngang hông xe em đấy ạ. Bác nào ở khu này ra hỏi là biết ngay vì người dân bu ra la 2 vợ chồng đó dữ lắm
- Con lạy bác, con đã mở đèn + còi ưu tiên xin đường cho kịp giờ về để chôn cất
- Thôi đi đi chú ơi, không có ai bị gì là được rồi - Tiếng của ông chủ quán nước ngay hiện trường lên tiếng
Em lên xe tiếp tục hành trình về phà Bắc Năng Gù qua phà vô khu gì em không biết tên, trên phà em hỏi
- Anh bị sao vậy chị
- Bị đâm chết anh ơi, ảnh thiếu người ta 56.000đ mà bị vậy, trước đó là thằng kia đã nhắn tin hăm doạ lấy tay hoặc đâm rồi, chưa gì thì....
Vâng, 56.000đ tước mạng sống của nạn nhân, để lại thằng con trai 12 tuổi + con gái 6 tuổi. Đau lòng lắm, không thể tin được lại có chuyện đó. Khu vực quận 12 nhé, cách đây 3-4 ngày, bác nào trên Q12 thì xác nhận hộ em có hay không nhé
- Chạy vào đường làng tầm 20km thì tới nhà đã dựng rạp sẵn chờ khiêng quan tài vào. Vợ nạn nhân mặt thất thần bước ra, ôm quan tài khóc nức nở cùng với mẹ chồng + 2 đứa con. Cảnh tượng thật là tang thương
- Anh ơi cho em gửi tiền xăng bao nhiêu vậy em
- Dạ chị gửi bao nhiêu thì gửi, em không xin
Cô em quay qua quay lại mượn người này người kia, gom góp được 1tr đưa. Mấy bác cầm không? Em không cầm, thật là tội nghiệp, em vừa xoay đi vừa nói cố giấu nước mắt thương cảm
- Trung tâm không nhận tiền ca này, chị cất lo đám cho anh đi. Rồi lên xe đi thẳng
trên đường về lòng nghĩ mong lung. Sống nay chết mai, không biết trước được khi nào. Phải cố gắng giúp những người như vậy. Đời là bể khổ

Phần 2: Trực đêm 2/9 cùng các tay to bên 115
- Trung tâm.....2/9 có kế hoạch trực song song với bên 115, em có tham gia được không?- Bình thường chú,con rãnh mà........thật sự thì có hẹn đi Nha Trang với bạn gái nhưng trung tâm gọi thế thì sao mà không nhận được :( phải hồi kèo lại em nó thôi chứ biết sao giờ
3h rạng sáng ngày 1/9 sửa soạn đồ đạc đầy đủ xách xe lên trung tâm 115 trực sẵn
- Sắp xếp chung ekip của em gồm 2 bác sĩ 1 nam 1 nữ(xinh-trắng-dễ thương:beaty: ) và 1 nữ y tá nữalại là y tá nữ,số em tốt vãi cả ra
- Trực cả ngày 1/9 thì cũng chạy loanh quanh nhưng đến đêm 2/9 thì đúng kinh, toàn tai nạn xe máy những ca nặng không (chiều tối 2/9 cho đến sáng 3/9 sơ sơ cũng gần 40 ca cấp cứu nội và ngoại thành của TP, đa số là say xĩn)
- Vừa có va chạm 2 xe máy tại vòng xoay ngã 6 Dân Chủ xe chi hội Nhơn Hoà chuẩn bị lên đường – tiếng bộ đàm vang lên
Ra đến hiện trường thì thấy 2 xe máy nằm chồng lên nhau,CSGT cũng đã có mặt, 3 người gồm 1 trung niên – 1 phụ nữ - 1 sữu nhi đang nằm trên đường,nam thanh niên mùi rượu nồng nặc gãy 1 tay xương trỗi cả ra ngoài,người phụ nữ thì gẫy 1 chân, ông trung niên chỉ bị trầy sơ. Hiện trường cho thấy năm thanh niên đi từ Võ Thị Sáu ra với tốc độ bốc mã nện vào xe của đôi vợ chồng trung niên đi từ hướng CMT8 ra. Sơ cứu xong đem lên băng-ca chở thẳng vào Chợ Rẫy
- Về tới chưa ngồi lướt được thớt voz nào thì bộ đàm lại báo – Chi hội Nhơn Hoà ra đường Tô Hiến Thành có tai nạn xe máy
Tại hiện trường thì xe máy tông thẳng vào đít chiếc Ỉn bể kiếng sau, xe máy gặp cổ lại gãy làm đôi, năm thanh niên cắm đầu vào đít taxi 7 chổ, khi phá kiếng lôi được ra ngoài thì không cần phải đo nồng độ cồn vì sợ cao quá hư máy sở cứu xong thì Chợ Rẫy thẳng tiến
Cao điểm nhất là 2-3h sáng, 5 xe cấp cứu của 115 không chạy kịp, với xe của em là 6 mà không tài nào làm kịp với ca ca tai nạn. Toàn bộ 100% tai nạn đêm 2/9 đều có nồng độ cồn rất cao trong máu. Cá biệt có 1 ca gần 2h sáng nam thanh niên va chạm với xe máy cùng chiều ở Võ Văn Kiệt té xuống đập mặt vô gác chân sau xe bên kia lòi 1 mắt ra ngoài
D9êm đó Chợ Rẫy khoa cấp cứu hầu như full giường do quá tải phải luân chuyển qua 115 vớt cả chục trường hợp
Lễ,tết vui thì vui nhưng đừng quá chén để xảy ra tai nạn đáng tiếc,gì chứ tính mạng là trên hết nhé mấy bác
Phần 3: Chuyến Ninh Thuận kinh hoàng........
Cách đây gần nữa tháng em có lãnh chạy 1 chuyến đi Ninh Thuận,em thì do thần hồn nát thần tính nên con bé y tá đi chung với em như thế,vụ này thiệt hại làm đầu xe em móp 1 góc bằng cái tô trên đầu xe,em sẽ chụp hình cái đó sau nhé- Có chuyến hấp hối 1 bà cụ đi Ninh Thuận,em cho xe qua bệnh viện phục hồi chức năng Q8 đón bệnh nhân nhé – tiếng gọi của trung tâm
Tắm rửa chuẩn bị xong thì lên đường qua Q8.đến cổng thì gọi người nhà cầm giấy xuất viện ra thì đẩy lên xe em là bà cụ 8x tuổi rồi,đang trong tình trạng hôn mê sâu và có thể mất bất cứ lúc nào.theo ca em có 1 bé điều dưỡng để chăm sóc bà cụ
Trên đường đi vẫn bình thường không vấn đề gì, em vẫn chém gió với em y tá như mọi khi review về các chuyến đi từ xe tải qua đến xe cấp cứu.
- Giữa đường còn ghé quán Tazon (bác nào ở khu vực Phan Thiết chắc biết quán này, chủ quán này là bạn thân của bố em)
- Em y tá bổng kêu......anh ơi, có bà kia vẫy kìa
- Có ai đâu em, em nguy hiểm vừa thôi đừng làm anh sợ vừa nói em vừa nhìn con bé y tá
Bổng tiếng xe trước kétttttttt........xe em đang bám đít hết hồn đạp thắng theo.......kétttttttttttt, tiếng va chạm bốp vang lên, xe em táng sượt vào đít chiếc Sprinter bể cả đèn hậu phía trước. Tiếng còi vẫn còn đang hú rền vang em nhảy xuống lên đập cửa tài xế xe trước – nhìn vào thì thấy tài xế xe trước đang thất thần ôm vô lăng cứng ngắc không động đậy
- Y tá,lên xem tài xế bị tai biến hay sao không nhúc nhích – tiếng em hét lên. Các xe ngoài sau đậu lại theo do cả 2 xe đậu giữa đường bít cả phần đường không xe nào qua được
- Không sao không sao – tiếng tài xế xe trước nói.
- Anh có biết xe em ngoài sau đã hú còi + nháy đèn xin đường xin vượt tại sao anh còn cố tính thắng gấp, anh định chơi tôi hả?
- Không có, tôi thấy.........tôi thấy có bà cụ đứng vẫy xe bên đường rồi đột nhiên bả phóng ra giữa đường, nhanh lắm, chưa bao giờ tôi thấy ai chạy nhanh như vậy......tôi xin lỗi
- Bác tài, bệnh nhân có dấu hiệu bị sốc – tiếng người nhà chạy xuống kêu
- Em y tá chạy lên trên còn em mở điện cao áp, bật máy trợ tim lên, khi kéo cái chăn ra thì em y tá giật mình nhảy sang 1 bên mặt tái mét, em thấy vậy giật máy trợ tim đếm to 1.....2.....3 xạch, người bệnh nhân nãy lên, em hét dầu đâu, em y tá lấy chai dầu đổ lên máy mắt không rời bà cụ, 1...2.....3 xạch......không ăn thua, nhìn máy đo nhịp tim thì tim đã mất nhịp tim, mạch mất, em liền dùng tay để ép lồng ngực để kích tim nhưng......không ăn thua
- Xin lỗi gia đình, em đã cố hết sức,nhưng do tuổi già bà cụ đã đi rồi.em xin lỗi.....người thân ôm thi thể bà cụ khóc thảm thiết
- Em lôi y tá xuống hét vào mặt nó – em làm cái trò gì vậy?em có giấy phép hành nghề không?không làm được thì lần sau em đừng đăng ký theo xe cấp cứu nữa
- Em y tá oà khóc nắm cánh tay em....anh ơi.....nãy em thấy......bà cụ đang nằm trên xe.....bả vẫy xe mình đó.......oà oà.....tiếng nó hét lớn lên....
- Em đứng hình liếc mắt nhìn ông tài xế xe bên kia rồi nhìn bà cụ.....
- Ông tài xế rón rén đến nhìn vào băng-ca thì ổng ôm đầu hét lên rồi bỏ chạy thục mạng, những xe xung quanh đang bị kẹt chạy dí theo chụp ổng lại
- Áo bông, bà cụ áo bông đó......bả.....bả.....bả phóng....vào....xe tôi.......tiếng hét đứt quãng của ông tài xế.....thả tôi ra....bả phóng vào xe tôi kìa......làm ơn buông tôi ra đi........làm ơn thả tôi ra điiiii
- Em nhờ những tài xế khác dời xe bên kia vào lề,còn em thì dời xe em sát lề trả lại phần đường cho xe khác lưu thông,vẫn còn 1 vài xe du lịch hiếu kỳ ở lại hóng chuyện
- Em thấy gì nói anh nghe – em hỏi y tá
- Em thấy bà cụ mặt áo bông đang vãy xe mình rồi em nói với anh,xong thì xe trước thắng lại
- Sau khi ông tài xế bên kia bình tĩnh thì em cũng hỏi câu tương tự
- Tôi đang chạy thấy xe anh nháy đèn, tôi chuẩn bị bỏ nhan nhường đường thì bất chợt thấy bà cụ đang đứng vãy xe, chưa chuẩn bị tâm lý để làm gì thì bà cụ bất ngờ phóng vô đầu xe tôi, tôi hết hồn đạp thắng thì nghe tiếng xe anh tung vào đít xe tôi.
- Sau khi giải quyết mọi chuyện êm đềm hết thì em phủ khăn trắng cho bà cụ, lên xe tiếp tục lên đường
Nhà bà cụ nằm trong đường hướng lên núi, cả con đường gần 30km toàn là đồng ruộng, em y tá cứ ngồi trên xe khóc lóc vì đường vắng + chuyện khi nãy làm em cũng sợ theo
- Trả bệnh xong hết thì vẫn như cũ,xin tiền dầu rồi đi về
- Hồi sáng tụi tôi có hỏi xe dịch vụ chuyển về 14tr,may mắn sao tìm được số của anh nên chỉ tốn 1tr8 tiền dầu.xin cám ơn anh,tôi không có gì quý để tặng anh nên tặng anh cặp ngỗng này đem về làm thịt ăn....!?
- Thôi,giúp được gia đình là tốt rồi,nhưng bà cụ đi sớm quá, chuyện khi nãy cũng mong bác đừng nói gì ra ngoài không tốt nhé. Có lẽ thần hồn nát thần tính thôi không có gì đâu ạ
- Về tới nhà gần 9h sáng em uể oải lên giường ngủ, vẫn không thể nào giải thích được vụ việc vừa xãy ra đêm qua......
Phần 4: Chuyện lạ đêm gần Trung Thu
Thật sự mà nói,em không nghĩ topic review của em lại được các bác ủng hộ đến thế,xin cám ơn những lời chúc của các bác.do nhiều câu hỏi trong topic em không rep lại được nên em tổng hợp các câu hỏi trong phần này luôn nhé.-kinh phí hoạt động của xe ntn : xe được tài trợ ½ từ ông chú em là chi hội trưởng chi hội Nhơn Hoà,em chỉ chi tra ½ cho giá trị xe,xe do Cty em đứng tên nhưng chịu giám sát + điều hành từ chú em.dầu xe được bệnh nhân chuyến trước đổ lại để vận hành cho chuyến sau,trường hợp gia đình khó khăn không đủ điều kiện thanh toán tiền dầu thì em sẽ thanh toán khoản đó,nếu đổ dầu còn dư ra thì tiền đó làm gì?tiền dư ra sẽ cho vào 1 cái quỹ để xe có đi bảo trì hay sửa chửa gì thì quỹ đó sẽ giúp em đở tốn tiền hơn.
-có tổng cộng bao nhiêu xe cấp cứu bên em : 2 xe Hyundai Starex của chi hội + 1 xe toyota đầu búa của em + 1 xe bán tải giao cơm và 1 xe Ford 16 chổ giao cơm luôn
-hoạt động của chi hội ntn : chú em đứng ra lập hội mạnh thường quân gom góp gạo,rau củ.....tất cả các thứ,không đủ thì chú em bù vô.mỗi ngày phát 2000 suất ăn từ thiện đến các bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình,Chợ Rẫy,Nhiệt Đới.ngoài ra còn khám bệnh và bốc thuốc miễn phí cho các bệnh nhân không phân biệt.vận chuyển bệnh miễn phí.cùng các công tác từ thiện khác nếu có yêu cầu
-tiền đâu em trang trải : em sẽ trích 1 phần trong lợi nhuận của Cty em là Cty vận tải hàng hoá ra để phục vụ cho công việc này
-lái xe liên tục có mệt hay ảnh hưởng đến công việc Cty không : 1 tháng em cầm xe chạy khoảng 3-4 chuyến trong mấy trăm chuyến 1 tháng.cá biệt có ngày chạy 5 ca(nếu đi gần)tài xế thì em thuê ở ngoài vừa chạy cho em vừa làm bên chi hội luôn
-địa điểm của câu chuyện 1 là : vừa qua bảng báo vào địa phận Ngã Năm,bỏ 2-3 cua có cái cua bên tay trái gắt nhất
-số đt dán trên xe các bác cứ việc public tự nhiên,đó là số điện thoại ông chú để tiếp nhận các ca chuyển bệnh.còn số di động của em thì không public được vì số đt làm ăn của Cty,em sợ bị phá lắm nên em không tiện up lên đây
-mấy chuyện kể có gió máy không : xin thưa là không.em thần kinh thép không tin lắm vào chuyện ma cỏ nhưng đây là những chuyện em bắt gặp,có thể do làm việc quá sức + thức đêm nhiều nên sinh ảo giác.chỉ có chuyện ở Ninh Thuận em không gặp nhưng có 2 người thấy(bác tài + y tá) thì em bó tay không giải thích được
trên đó là những câu hỏi em đọc được trong topic của.còn bây giờ là review chuyến Đắc Nông tối hôm qua,hơi kỳ lạ tý thôi
-giấy ra viện bị trục trặc nên hôm nay có lẽ đi trể nha em.câu nói từ nhân viên trung tâm
-không sao anh,em vừa giải quyết công việc xong,để em đi rồi em nghĩ vài chuyến,sau chuyến Cà Mau em cũng hơi phê rồi....
-9h20 đánh xe vào bệnh viện phục hồi chức năng q8.đẩy lên xe là bệnh nhân nam tầm 9x tuổi đang bóp bóng tay.sau khi đẩy bệnh nhân lên xe xong mở van oxy chụp vào mũi thì......thấy lạ lạ.người nhà bệnh nhân không nói 1 lời nào hay hỏi câu hỏi gì ngoại trừ nsoi về Đắc Nông
-qua Ngã Tư Sở Sao thì bất chợt nghe tiếng nói từ khoang bệnh nhân(vì phía sau có cái mic nối với buồng cabin để giao tiếp)
-sao nãy không nói với người ta luôn......để mở oxy chi vậy ông.....
-nói người ta nghe người ta không chở nữa bây giờ.....bà kệ đi.....tiếng 2 vợ chồng nói chuyện với nhau
qua thêm 1 đoạn thì ông chồng xin ghé vào cây xăng cho đi vệ sinh.em tranh thủ chạy vào tắm cái vì nãy đang lên hàng xe nhà chưa kịp tắm.đang tắm thì nghe tiếng ở ngoài tiếng đàn bà + con nít giỡn rất nhiều
-rồi chưa,15-16-17-18 sau tiếng đếm là tiếng người khanh khách
-em nghĩ là chắc cây xăng có người nhà xuống chơi nên bày tiệc vì lúc ghé em có thấy xe du lịch 7 chổ biển số tp đậu trong sân,chắc có bánh bèo tươi,tý ra xem mặt mới được(em thầm nghĩ)
-bác tài.....(tiếng ho khụ khụ)........xong chưa........(lại ho).......trễ lắm rồi.......không kịp giờ bị đánh chết.......(tiếng ho).....người ta tới kêu rồi cậu ơi.....(khụ khụ)......
-dạ,chờ tý,gần xong rồi.....tiếng em la to lên
xong xuôi bước ra thì ở ngoài không có ai......chỉ có xe cấp cứu đang đậu kế chiếc du lịch 7 chổ....bình thường thôi,lên đường tiếp.đường vào nhà bệnh nhân hơi vắng,lưa thưa cách nhau vài cái nhà.nhà nằm sâu trong núi kiểu nhà sàn.vừa đến nơi thì da gà nổi lên....
-chú ghé vào chổ đang dựng rạp đám ma đi chú....
-sao không về nhà luôn còn ghé chi bác?
-.......nhà tui đó chú.......
-vậy đám ma của ai!?????........
-nói thiệt,ông cụ mất từ trên bệnh viện rồi.......tụi tui sợ chú không chở nên không dám nói.....chú thông cảm dùm tui.giờ chở ông cụ về đến nơi là liệm luôn rồi.....người nhà đồ đang tới
-giọng nói.......giọng ông bác đang nói không phải là giọng em nghe trong lúc tắm.......tới nữa rồi.....1 luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng
-nãy ai ở ngoài mà giỡn dữ vậy chú...
-có ai đâu mà giỡn....có mình ên tui với bà vợ ngồi trên xe,còn dưới thì có thằng nhỏ bán xăng thôi mà
-chắc ổng bả ngồi trên xe nên không để ý,chứ tiếng giỡn lớn vậy mà sao nhầm lẫn được chứ
-dạ cám ơn...thôi con về
tranh thủ đạp về gần tới cây xăng thì 1 lần nữa,1 luồng gió lạnh thổi vào sóng lưng.cây xăng nằm giữa đồng trống,xung quanh không 1 ngôi nhà,phía sau tắt đèn hết,chiếc du lịch vẫn đậu đó nhưng tuyệt nhiên không 1 dấu hiệu gì đang có tiệc tùng.......
ca vu vơ vài câu rồi đạp lút ga để biến khỏi khu vực này........
Phần 5: Một ngày theo chân xe phát cơm của Trung Tâm nhé....
Nay không review xe cấp cứu. Làm 1 chuyến đi phát cơm từ thiện đi nha.mỗi ngày trung tâm phân phát trên dưới 2000 suất ăn/chuyến(ngày 3 chuyến) đến 3 bv chính là Chợ Rẫy - Chấn Thương Chỉnh Hình và Nhiệt Đới,hoàn toàn miễn phí. Sáng 5h là đồ ăn sáng gồm cháo trắng - hủ tíu hoặc bánh canh(thay đổi liên tục),trưa 11h cơm - canh - đồ mặn,chiều 4h vẫn cơm - canh - đồ mặn để giúp đỡ những người khó khăn và bị hạn chế điều kiện ăn uống.tuy nhiên điều đáng buồn là VẪN có tình trạng giám hộ bệnh viện làm KHÓ trong vấn đề này nhé.ngoài ra thì hàng tuần sẽ lựa chọn ngẫu nhiên 1 ngày để phân phát quà thêm cho thân nhân bệnh nhân.dạo 1 vòng xem mỗi chuyến đi như thế nào nhé :
-chất đồ lên xe đã,toàn bộ thùng đựng đồ ăn đều bằng inox,rửa sạch và hấp khử trùng mỗi chuyến đi


- Những anh hùng thật sự của cộng đồng là đây,bỏ công không mỗi ngày để cho ra những suất cơm đến tay bệnh nhân

- Khu vực nấu ăn

-Đội ngũ phát cơm

Phần 6: Bệnh nhân kỳ lạ
Thật ra chuyện này em chưa định kể nhưng vì nó ám ảnh em quá nhiều,trong chuyện có 1 phần em hơi hư cấu chút nhưng không ảnh hưởng đến chuyện gốc nhé-có ca bệnh nhân đã khoẻ,em chỉ chuyển về nhà thôi,cho xe lên Chợ Rẫy đón nhé
-anh nhắn em số bệnh nhân đi
chuyến xe bình thường nhất em từng đi về Tắc Cậu – Kiên Giang.lâu rồi không nhớ là từ lúc nào mà đây là chuyến bệnh nhân xuất viện về trong niềm vui chào đón của gia đình
-như thường lệ thì trả bệnh,ngồi nc chơi với gia đình bệnh nhân,uống chén trà rồi trãi lòng về những chuyến đi – những khó khăn trên những cung đường – sự ghẻ lạnh của đại đa số của mọi người về cánh xe tải.......sau khi 8 chán thì lên xe về.nhà bệnh nhân nằm phía bên kia phà Tắc Cậu,bây giờ có cầu rồi thì khoẻ chứ xưa đi phà mệt lắm
-qua phà đang thả ten ten về hướng Minh Lương gần đến bệnh viện Minh Lương thì tự dưng không mở máy lạnh mà óc ác nổi lên,lông tay lông chân dựng đứng lên hết(do đi ban đêm em không mở máy lạnh,bấm kiếng xuống cho mát với hút thuốc)sau đó thì nghe loáng thoáng tiếng nam không ra nam nữ không ra nữ,tiếng nói nghe như từ xa xôi lắm....!?
-về luôn đi,đừng có đón nó nghe chưa.......tới số rồi đó – giọng nói như thế kèm theo tiếng gì u u kì cục lắm
chưa suy nghĩ xong hết tiếng nói ở đâu ra,chắc là bà mẹ nào đang đét đít thằng con vì đi chơi về trể - em thầm nghĩ.bỏ nhan quẹo trái ở ngã ba Minh Lương hướng ra Rạch Sỏi thì từ trong bệnh viện Minh Lương 2-3 y tá + bác sĩ chạy ra vẫy vẫy xe lại
-xe có bệnh nhân không?
-dạ không,em mới trả bệnh.có gì hả anh?
-anh làm ơn giúp dùm bệnh nhân về Sài Gòn với,xe bên em tự dưng vừa ra tới cổng thì tự nhiên mất hết điện,đang chờ taxi vô thì may mắn quá vì gặp anh ở đây
lùi xe vào cửa cấp cứu,kéo băng-ca ra thì bệnh nhân đẩy ra tới.bệnh nhân là nữ trung niên được trói chặt vào băng-ca nhưng lúc nào cũng giẫy giụa như chực chờ xé xác ai nếu thoát ra được,mắt đỏ ngầu nhìn em như rất căm thù từ đời nào,miệng thì chảy nước dãi lòng thòng phát ra âm thanh kỳ quái(gừ không phải gừ mà gào không phải gào)đủ để làm ai nghe thấy cũng rùng mình.
Bải vệ - y tá – bác sĩ ít gì cũng chục người vật nhau với bả mới có thể tháo dây trói chuyển qua băng-ca xe.
-bệnh nhân bị gì vậy anh
-không biết nữa,người nhà đem vô trong tình trạng hôn mê sâu.sau khi tỉnh thì như vậy,lúc mê lúc tỉnh,mê thì thôi tỉnh là vậy
linh tính điềm không lành với vị bệnh nhân lạ mà em vừa đưa lên xe,nhưng thôi lỡ phóng lao thì theo lao
còi ưu tiên cất lên + với đèn flash được bật lên lầm lủi phóng ra khỏi bệnh viện trực chỉ Sài Gò mang theo bệnh nhân lạ cùng với 1 nữ y tá và nam y tá.tới đây thì chắc hẳn sẽ có vài người hỏi tại sao không chích thuốc mê thì em trả lời luôn,chưa biết bệnh nhân ntn,bệnh tình ra sao,thuốc mê không dùng bừa bãi được ạ
ra tới Kênh B thì bổng dưng bệnh nhân quằn quại,la hét
-mày chở nó đi đâu....gừ....gừ.....mày không nghe tao nói hả.........mày muốn sống nữa không
-cái gì vậy?tiếng em hỏi
-bệnh nhân tới cơn rồi anh ơi,không sao đâu,anh chạy tiếp đi – tiếng nam điều dưỡng nói
bỗng rầm rầm rầm,bệnh nhân thoát được 1 tay ra cào cấu y tá rách cả miếng da tay,chân đạp tứ tung,miệng thì luôn gào lên
-mày thả tao ra,chúng bây muốn tao nhận chìm cả chuyến phà sắp tới không......kèm theo đó là tiếng cười mang rợ nhất em từng nghe,dám cá anh mà nghe tiếng cười đó thì dù có chết cũng không thể nào quên được
xe dừng lại,em phóng xuống chạy ra sau mở cửa lớn để ứng cứu,vừa mở cửa thì bả cào móng tay vào thành của xe tạo ra âm thanh.......két....két......vô cùng dễ sợ.
-thằng này,tao nói không đón mày có nghe không hả - giọng bả gào lên làm em bổng dưng sực nhớ đến câu nói khi nãy.....wtf,em nói thành tiếng
-tôi đang chở cái gì trên xe thế này
-anh làm ơn phụ em tay,đè bả xuống,em làm không lại
câu nói của nữ y tá làm em giật mình leo lên đè bả xuống cột dây lại,sau khi cột dây thì bả im,mặt bình thường lại,mắt láo liên nhìn mọi người.em lấy bông băng rửa vết thương cho y tá rồi băng lại.trong thời gian đó thì bả nằm tỉ tê hát
-mẹ mua em con heo đất,cháu lên ba,khu vườn nhà em......nhìn bả đầu tóc rủ rượi mắt bắt đầu đỏ lừ lên.vừa tỉ tê vừa hát như thế.hiện tại đến bây giờ ngồi gõ lại những dòng này,em vẫn còn nổi da gà,cứ như là những bộ film ma của Hồng Công ấy
-tao nói rồi,mày đón nó chi,mày chở nó về đó đi – tiếng bả thốt lên,nhưng nguyên câu nói.....là của 2 người!!!???có nghĩa là như của nam và như của nữ - bả gằng từng tiếng một.......thả ra đi.....trả về đó lại đi.....nghe chưa.....
xong xuôi mọi việc thì em lên xe,có bao nhiêu ga đạp hết,mong sao lên tới Sài Gòn cho nhanh để thoát khỏi chuyện quái dị này.trên đường bắt đầu bình thường lại cho đến khi gần hết cao tốc Trung Lương.một lần nữa bả lại oàng mình lên cất tiếng hét ầm ĩ
-chú ơi,chú thả con ra được không,siết tay chặt quá làm con đau...!!!???tiếng bả nói như tiếng con nít.....đm cái gì đang xảy ra vậy
-chú ơi,gần tới chổ bạn con nhiều lắm,chú đừng làm con khó xử.......tiếng bả vẫn đều đều như thế.....nhưng.....câu nói nó....là em đứng hình.....vì còn cách khảong chục cây số nữa là đến nơi từng xảy ra tai nạn thảm khốc trên đường cao tốc tước đi sinh mạng của 20 mấy người........
em liền thắng xe lại tấp sát vào lề do dự.một là gọi cảnh sát đến hộ tống xuống cao tốc,2 là te xuống Gò Đen ra khỏi khu vực này
-chú có dừng lại cũng vậy thôi,không ai tới được đâu
wtf,cái gì đang diễn ra ở đây vậy,em vừa nghĩ vừa quay lại nhìn bả.khỏi phải nói 2 đứa y tá chết trân mặt cắt không còn hột máu nhìn em,vừa nhìn em xong cả 2 đứa tung cửa chạy lên cabin ngồi nhất quyết không chịu ngồi đó nữa.
E bấm máy gọi đường dây nóng cao tốc
-em lái xe cấp cứu đang trong lúc thi hành nhiệm vụ và đang trong tình trạng nguy hiểm,yêu cầu phía bên tổng đài điều xe cảnh sát đến đầu cầu vượt tuyến xuống của Gò Đen hộ tống em xuống cao tốc
-tình trạng anh ntn,vui lòng chờ trong nữa tiếng nữa sẽ xe cảnh sát tuần tra đến
-em đang chở bệnh nhân từ Kiên Giang lên cấp cứu nhưng có chuyện em có nói mấy anh cũng không tin,làm ơn cho xe đến hộ tống hoặc em sẽ gọi lên đường dây nóng bộ Công An
-anh bình tĩnh,sẽ có xe cứu hộ đường cao tốc vào cảnh sát đến anh ngay
gần nữa tiếng sau thì từ xa tiếng còi xe ưu tiên cảnh sát đến + xe cứu hộ
-chuyện gì mà giờ này anh gọi chúng tôi ra
-em chỉ yêu cầu anh hộ tống xe em xuống hết đường cao tốc,em muốn xung quanh em bán kính 1km không có xe nào gần em
-khó mậy,đang làm ăn ngon gặp mày,tuần gặp mày 1 lần thôi chắc tao xin nghĩ...!!!???
xe cảnh sát đi trước dẫn đường em đi,nhưng nói thiệt em không dám chạy quá 50 nữa,cứ rề rề ngoài sau.ngang điểm đen thì như có cơn gió lạnh thổi ngang sóng lưng vậy,bầu không khí cực kỳ quái đảng...
sau khi xuống hết cao tốc chạy thẳng đến Chợ Rẫy,đẩy bệnh nhân vào khoa cấp cứu sau khi nghe 2 điều dưỡng bên em trình bày dấu hiệu xong thì trưởng khoa nghĩ ngợi tý rồi nói
-chuyển thẳng qua 192 Hàm Tử củ đi,bên anh không tiếp nhận bệnh nhân được.mấy ae thông cảm
1 lần nữa trân mình chở vị bệnh nhân quái gở đi tiếp mà trong lòng thật sự không muốn chút nào.rồi thì cũng đến bệnh viện tâm thần,trả bệnh xong em phắn cmn về nhà ngay,không nghĩ ngợi,gạt bỏ mọi chuyện vừa xảy ra khi nãy
1 thời gian sau khi đi phát cơm ở Nhiệt Đới em có ghé qua hỏi thăm thì được biết sau khi xét nghiệm xong hết thì mới biết bả bị tâm thần nặng,người nhà cũng đã lên làm thủ tục rồi.gia đình nghèo nên lúc đó không dám ở lại vì chưa có tiền đóng tiền viện phí.trước khi phát bệnh bả có đứa con nhưng do tắm sông bị đuối nước nên chết lúc chưa được 10 tuổi,người cha sau chuyện đó thì buồn bả say xỉn tối ngày rồi mất trong 1 vụ tai nạn xe máy vì nhậu say,bả ở chung với gia đình thằng em cho đến khi phát bệnh không lâu sau đó.sau khi nhập viện được gần 1 năm để điều trị thì chết luôn trên bệnh viện mà không có lý do
Phần 7: Nỗi bất hạnh của cả gia đình
4h chiều,cái giờ mà lúc nào em cũng đang bù đầu với công việc thường ngày,lựa hàng,ra phơi cho xe,tính toán sổ sách,tính tiền từng món hàng được đưa lên xe,điều động nhân công lên hàng thì đt thoại reo,liếc nhìn màn hình thì hiện số của Trung Tâm-có ca hấp hối rồi em ơi,về An Giang,bên anh đang full xe,em giúp được không?
-em đang lu bu công việc nhà quá,bên đó còn tài không anh?tài em về quê có việc nhà rồi,qua đây lấy xe em đi nè
-bên anh cũng đang kẹt tài.....vậy không được hả em?vậy thôi để anh hồi lại bệnh nhân
-thôi được rồi,để em qua
tạm gác lại công việc,bảo nhân công chờ khuya em về rồi lên hàng tiếp
-trời ơi,suốt ngày mày bỏ nhà đi hoài,hàng hoá ai lo?tiếng ông tài xế nói
-đang kẹt rồi,tối về tính.vừa nói em vừa đề máy xe phóng thẳng qua bãi giữ xe để lấy xe
4h30 có mặt tại Chợ Rẫy,bệnh nhân được đưa ra trong tình trạng hôn mê sâu,sau gáy có vế mổ ngay hộp sọ,vậy là nuôi não ở ngoài rồi – em thầm nghĩ
trong thời gian lái xe,em chỉ lo tập trung chạy với nghĩ ngợi về 3 chiếc xe nhà đang nằm chờ em về lên hàng mà bức rức trong lòng,chuyến này bố mẹ bất chợt gọi về thì chỉ có ăn chửi
-bệnh nhân bị sao vậy chị?
-gia đình tôi hết thời rồi cậu ơi,trong 1 tuần 3 người bị nạn.đó là ba tui,ổng lái xuồng máy ra mộ thắp nhanh bị thằng kia đụng rồi bỏ chạy,đầu ổng đập xuống mạn xuồng tràn dịch não,bà chị lớn tôi nghe báo về lên cơn tai biến chuyển lên Chợ Rẫy chung với ổng luôn,anh 2 tui thì đang ngồi nhậu trúng gió bật ra giờ liệt nữa người không biết có qua được không nữa.....cả 3 cha con nằm trên Chợ Rẫy hết....không chừng ít bửa nữa chú chở 2 người kia về luôn giờ,nghe phong phanh là bác sĩ bó tay rồi,nằm thì nằm đó chứ không chữa được nữa....nhà bán hết ruộng vườn để chạy chửa,vay thêm của hội xoá đói giãm nghèo được 30tr nữa đều đưa vào hết.giờ gia đình không có chổ ở,người thì ké chổ này,người ké chổ kia....thật sự mà nói...hôm nay tui không có tiền trả tiền dầu cậu nữa,cậu cho tui nợ khi nào có tui trả nghen....
đời....còn bao nhiêu là gia đình sẽ như thế nữa.....trăm tỷ kia...ngàn tỷ kia trích 1 phần nhỏ ra để giúp đỡ được cho những mãnh đời bất hạnh này được phần nào đó cũng quá tốt rồi.....
sau khi về lại Sài Gòn mình có đề nghị ông chú thì ổng đích thân xuống trích tiền quỹ của chi hội mua lại 1 miếng đất nhỏ cất lên căn nhà cấp 4 cho cả gia đình của cô đó ngót nghét cũng 300tr,nhìn những giọt nước mắt vì vui mừng,mang ơn của họ mà lòng nặng trĩu...haizzzz......
Phần 8: Trên đường về gặp đoàn xe khủng
Trung Tâm gọi báo có ca về Gò Dầu. Bệnh nhân hấp hối rồi, em buông bàn phím thay đồ phóng ra bãi lấy xe chạy qua Chợ RẫyBệnh nhân tuổi già 9x tuổi, đang bóp bóng hơi, có thể đứt bất cứ lúc nào nên người nhà có hối tranh thủ về nhanh để gặp mặt vì con cháu đã tụ họp đủ
Phóng xe bay thẳng ra HL2 hướng về QL1, bổng từ đâu có 1 ông hổ báo chở hàng chạy ngược chiều,em đang bị kẹt con du lịch bên trái mạn xe nên không vượt được nên thắng đứng xe lại
-đ* m* c** c** gì, cấp cứu là ngon hảđá chết m* mày giờ
Thôi, gặp dân không ra gì rồi, ngậm mồm kệ đi
ra QL1 rồi thì đấm thẳng xuống An Sương rẽ trái hướng về Củ Chi,vừa qua cầu vượt Củ Chi thì mấy bác biết rồi,đường 3 len nhưng có vẻ mấy sát thủ (combo phụ nữ + áo chống nắng) không quan tâm lắm đến còi xe ưu tiên thì phải nên đường chị chị chạy liên quan gì, ít nhất đoạn đường này cũng tầm hơn 20 sát thủ như vậy
Trả bệnh xong thì tranh thủ chạy về, vừa qua cầu vượt Củ Chi thì phía sau em cũng phải 4-5 chiếc xe con nữa, từ xe địa kiếng hậu em thấy 1 đoàn xe chạy lên, cơ man nào là Fz16, cb150, ex150, winner áo phản quang, khăn gằng ri, nón 3/4 vượt lên. Có 1 bé cb150 lạng trước đầu xe em ra hiệu chậm lại cho đoàn xe qua em không hiểu bọn này đang làm gì nữa, suýt tý nữa là em quên em đang chạy cấp cứu ấy chứ, nhưng thôi, để đảm bảo an toàn cho đoàn xe chính phủ em cũng phải rà thắng lại cho qua hết, sau khi qua hết thì bé cb có ra dấu hiệu kiểu như good job. Đến ạ với các anh chị,
đi phượt thì cũng tốt, mở mang kiến thức về các vùng miền cho các bạn thôi, nhưng cũng nên lưu ý là mấy bạn đang đi ngoài len ô tô, và cũng đừng chặn xe như thế sẽ gây nguy hiểm cho chính các bạn và các phương tiện lưu thông theo sau
Phần 9: Chuyến tai nạn kinh hoàng
Chắc ở đây ai cũng từng chứng kiến tai nạn xe không nặng cũng nhẹ nhỉ. Đây là tai nạn thật sự mà nói thì mới đúng chính xác là phản thắng của xe tải- Cách đây bao lâu thì em không nhớ rõ lắm,vì cũng lâu rồi, hình như cũng năm 2012-2013 gì đó. Lúc đó chỉ mới sắm xe thôi, chưa có kinh nghiệm chạy cấp cứu nhiều. Hôm đó là em đi với tài xế chở bệnh nhân về Củ Chi. Trên đường về thì do xe không em chạy về, tài xế ngồi kế bên. Gần tới Bến Xe An Sương cách khoảng 3-4 chốt đèn gì đó, lúc đó em đang hút thuốc nên không có mở máy lạnh, đậu đèn xanh đèn đỏ thì nghe ngoài sau
-ê....ê.....ê....ê – tiếng 1 người nhoài ra khỏi cửa sổ xe la lên
Bổng dưng 1 chiếc xe tải 8 tấn sượt qua xe vèo 1 phát,nhanh đến mức em nghĩ đáng lý ra nó phải quẹt kiếng hậu em rồi chứ
Xe vừa xẹt qua là trong đầu em nghĩ đến ngay
- Thằng điên vượt đèn đỏ.... nhưng không, lúc đó đang có chiếc Container đang quay đầu, nếu nó vượt đèn thì nó ăn nguyên con vào hông con Con ngay
Bổng dưng nó đâm hết lề bên kia,chạy vào làn xe máy luôn
- Thằng này nó bị Cảnh Sát dí hay sao mà chạy dữ vậy...nhưng không, các bác nghĩ đậu đèn đỏ dàn xe máy ít nhất cũng trên 20 chiếc. Từng xe....từng xe bị hất lên kiếng trước hết. Rầm....rầm...rầm, tiếng của chiếc xe bường lên con lươn ngăn làn xe máy và ô tô bên đường bên kia, 1 ông may mắn vứt xe bỏ chạy. Em nhìn rõ từng khoảng khắc 1 cô gái bị hất lên kiếng trước văng ra xa, 1 cô gái bị cày dưới gầm xe, 1 người đàn ông bị chèn dưới bánh xe sau
Nhanh lắm, chưa đến 10s mọi chuyện xãy ra như vậy
- Tiếng người khóc, người la thất thanh, bầu không khí cực kỳ hỗn loạn.người bỏ chạy vì sảng,người chạy lại cố lôi 2 người dưới gầm xe ra
- Nhanh lên, bật còi chạy qua đó nhanh lên – tiếng ông tài xế hét làm em giật mình vì đang mãi định hình lại chuyện gì vừa xãy ra
- Hụuuuuuu........oáaaaaaa.....tiếng còi cấp cứu vang lên, em phóng thẳng xe qua bãi “chiến trường” bên đấy
Còn đang lớ ngớ chưa biết làm gì thì tài xế đã phóng xuống xe kéo băng-ca ra sẳn sàng sơ cứu.
- Tại hiện trường thấy thấy rất rõ, in đậm sâu vào trí nhớ em đến hiện bây giờ. Người phụ nữ bị hất lên kiếng trước văng ra xa, đứt lìa 1 chân, đau đớn thay là cô đang có thai, đứa bé chết ngay trong bụng mẹ. Cô gái bị cuốn xuống gầm thì ngồi duỗi chân gập thẳng người về phía trước, tay lọi ra sau lòi cả xương ra ngoài. Người đàn ông bị chèn dưới bánh xe thì nát hết phần lồng ngực, nội tạng bên trong lòi hết cả ra ngoài, 1 tay + 1 chân đứt kìa vương vãi trên đường. Còn xung quanh thì cơ man nào là người bất tỉnh, ngồi dật dựa cũng có, sảng lên chạy lòng vòng cũng có
- Cảm thấy không kham nổi tài xế nói.....ai bị thương nặng nhất lên xe đi trước, tiếng anh nói rồi đẩy băng-ca qua 1 bên, có lẽ nó không hữu dụng trong trường hợp này nữa
dồn cứng 1 xe gần cả chục người rời khỏi hiện trường để đến bệnh viện gần đó.số còn lại nhẹ hơn nên tập trung lại 1 chổ chờ xe quay lại đón. Tầm 10’ sau thì xe quay trở lại đón tiếp những nạn nhân nhẹ hơn. Còn 3 xác người nằm lại hiện trường thì thông báo người nhà xong chuyển xuống Chợ Rẫy khám nghiệm tử thi rồi chia ra xe đang nằm ở nhà để chở về quê hương của họ chôn cất
Hồi xưa chứ đâu như giờ, em chở thẳng xác của ông bị cán nát người về quê. Rời khỏi khu khám nghiệm tử thi cũng đã tối rồi, chỉ có mình em với tài xế Luông (người trong clip) đưa xác đó về, 2 ae vừa đi mà cứ lâu lâu địa kiếng hậu xem có gì không. Do đi cả ngày đã mệt nên chạy có phần hơi xe, sốc mạnh cái dốc cầu thì nghe cái bịch phía sau......cái xác rớt khỏi băng-ca nằm vắt nữa trên nữa dưới(
- Mày thương anh thì mày ra sau đở lên đi Luông – em mếu máo nói với tài xế
- Thôi anh đi đi,nào giờ em không làm chuyện này – mặt nó méo xẹo trả lời em
- Vậy 2 thằng xuống làm chứ mình ên sao tao làm được
- Anh xuống trước đi
Mở cửa xe ra thì đập vào mắt là nguyên..... bộ ruột nằm dưới sàn xe đm thằng bác sĩ nào mổ xong không may lại kỹ gì hết vậy
- Anh ơi máu đổ xuống sàn xe kìa – tay nó chỉ mà mặt cắt nó không còn hột máu
Không biết là nhiều không nhưng cũng phải nữa sàn xe nhuộm đỏ 1 màu máu
- Bật bằng ghế lấy bao tay đi,không lẽ mày định hốt bằng tay không hả
Thằng ku rón rén mở băng ghế lên rồi quay qua nói câu xanh rờn
- Hồi sớm rửa xe em quên bỏ vô rồi anh ơi
- Đm, mày giết tao ở đây luôn đi, chứ mày bảo tao làm sao mà bê ổng dậy rồi hốt đống xà bần đó vô được – mặt em mếu máo nói với nó
- Anh ráng đi, xong chuyến này anh ở nhà coi kho tiếp đi để em đi cho
Bất đắt dĩ lắm em mới thò tay bê các xác lên băng-ca rồi dùm 2 tay bụm lại hốt từng khúc ruột bỏ lên bụngmềm mềm, nhớt nhớt, mùi tanh tưởi xộc lên trên mũi làm ephari bỏ ăn mấy ngày kế tiếp. Xong đâu đó ròi thì lấy 1 bình nước biển để rửa tay.em thề chỉ 1 lần duy nhất làm xong chuyện đó là tới bây giờ không bao giờ em đụng đến món cháo lòng nữa. Thề trong lòng là như thế
Cuối cùng rồi thì cũng đem được cái xác về tới quê nhà giao cho gia đình. Xong đâu đó em giao xe cho nó để ngã lưng tý. Đang bon bon về thì...
- Anh ơi, anh ơi......anh có nghe tiếng gì không?
- Mày có thấy ai ngủ mà nghe gì không? Giọng em ngái ngủ đáp
- Trong...thùng xe mình.....có cái gì đó anh ơi.....em nghe 3 lần rồi......giọng nó run run nói
- Em nhắm mắt nhưng vẫn ngóng tai nghe
- Xẹt....xẹt....xẹt......nghe như tiếng ai chà tay vào vách ngăn giữa tài xế và bệnh nhân ấy
- Em bắt đầu sởn gai óc......đm cái gì vậy....rõ ràng đâu còn gì trên xe....
- Mày chạy chậm hơn tý nữa xem.....
- Em chạy có 30 từ nãy giờ,giờ anh muốn em chạy sao nữa.....
- Khò khè....khò khè....nghe như tiếng người thở oxy ấy. Đúng chính xác 100% là tiếng ấy. Em và nó cả 2 đều liếc nhìn kiếng hậu rọi ra sau thùng thì bổng dưng
- Két.......cả em và nó cả 2 đều tung cửa bỏ chạy mà không thằng nào nói với nhau tiếng nào.
Vừa chạy vừa la làng cứu tôi với........chó bắt đầu sủa inh ỏi. Đèn những nhà gần đó mở lên, dân 2 bên đường ùa ra kéo 2 thằng lại
- Có gì vậy?tiếng 1 ông chú hỏi
em mất bình tĩnh chỉ chỏ về phía cái xe đang đậu giữa đường 2 cửa xe 2 bên đang mở tang hoang ra mà không thể nói được lời nào
Sau bình tĩnh tý thì em hỏi nó. Mày thấy gì?
- Nó khóc nấc ra tiếng. Em thấy rõ ràng có người đàn ông máu me đầy mặt đang nhìn chằm chằm vào 2 ae mình thông qua cái kiếng giữa.
- Tao không thấy mà chỉ thấy có 1 cái bóng đang ngồi bổng dưng thụp xuống như chơi trốn tìm
- Anh ơi, thôi mình đậu đây kêu chú sáng cho người xuống chạy xe về đi, em không dám lên xe nữa đâu.
- Thì mày cũng phải chạy về Sài Gòn đã. Giờ cũng gần sáng rồi.không lẽ mày vất xe tao giữa đường
- Vậy anh chạy đi, em không chạy đâu nữa đâu
- Hồi nãy chính mày nói là tao hốt đống của nợ kia rồi là mày chạy
Nó im lặng rồi nói
- Có chuyện gì nữa là em bỏ xe luôn đó nha
- Oh, chạy đi, tao buồn ngủ quá.chắc do ám ảnh nên thấy bậy bạ thôi,không có gì đâu
Cả 2 thằng xin lỗi người dân rồi lên đường đi tiếp. Đi chưa được bao xa thì thằng nhóc bổng dưng lên cơn tiếp. Hơi thiêu thiêu chập chờn thì
- Trời ơi, tự nhiên ở đâu mà có bánh bèo đẹp dữ vậy trời.nó vừa nói vừa hơi ôm cua vào mõm đá to hơn cái xe ven đường.
-Luôngggggggg – tiếng em hét lên
nó giật mình giật tay lái ra ngoài rồi thắng lại
- Mày làm cái gì vậy
- Em thấy có nhỏ con gái đẹp lắm đang ngoắc 2 mình kìa
Em lôi nó ra khỏi xe chỉ
- Lúc nãy tao không la lên là mày phi mẹ cái xe vào tảng đá tổ mẹ này rồi. Tiếng em vừa nói vừa run run vì sợ
Nó giật mình rồi khóc oà lên
- Anh chạy đi anh ơi, em sợ quá. Đi chuyến này về em bỏ nghề luôn – nó vừa khóc vừa quệt nước mắt
Bất đắc dĩ em phải lên cầm lái phóng về Sài Gòn. Nhưng trên đường cứ mỗi lần có xe ngược chiều hất pha là em thấy rõ ràng 1 dáng người đàn ông đang bò trong lề đường. Ít nhất em thấy cảnh đó cũng phải 3-4 lần
Đây là lần đầu tiên em gặp “biến” trong đời, dù tin hay không thì nên nhớ câu CÓ KIÊNG CÓ LÀNH
Phần 9 Bonus: Chuyến đi Lai Vung qua lời kể của nhân vật trải nghiệm bua.la
Chủ thớt review xong rồi, giờ tới lượt mình với tư cách khách quan từ góc nhìn thứ 3 – mình sẽ ráng viết chi tiết và sinh động nhứt.Đêm qua đọc review mới nhứt xong thì mất ngủ, dậy pm cho bác thớt với ý định đu bám theo xe vài chuyến để sâu cmn sát hơn, tưởng bác thớt ngại mình vướng tay vướng chân, ai dè bác ý ok cái rụp! Yêu thớt ở khoản thân thiện này!
Sáng nay, đang ngáp ngắn ngáp dài ở công ty vì thứ 2 uể oải thì thấy thớt gọi. Giật mình nghĩ: “Gì mà có kèo nhanh dữ zậy nè?”… 2 anh em alo í ới xong thì chốt hẹn bên nhà thớt, vì thớt muốn cho mình thấy 1 ngày làm việc của thớt bắt đầu từ đâu, có điều kẹt xe dễ sợ quá nên mình phi thẳng sang bệnh viện chờ thớt luôn! Được cỡ 15p thì xe thớt tới, mình tót lên liền, cái xe dễ nhận biết vô cùng vì không có giống với chiếc cấp cứu nào khác hết
Mới đầu nghe là chở người bệnh hấp hối về quê, ai dè lên xe mới nghe người nhà nói là “đi” từ chiều qua rồi, giờ chở xác về mần đám ma thôi (mới tua đầu mà nặng đô thấy sợ)
! Vậy là 2 anh em cùng người nhà nạn nhân phi thẳng sang nhà Vĩnh Biệt (nghe hoành tráng lệ vậy chớ nói mộc mạc là nhà Xác nha các bác). Khúc này là khúc 2 thằng ức chế nhứt. Vừa mới trờ tới trước cổng, 1 thằng ất ơ nào đó cập sát cửa sổ bên phía thớt, hất hàm: “Xe này xe nào? Lộn rồi, hông phải đâu, hông có đúng đâu, đừng có zô!” rồi vọt đi. Chưa kịp hiểu gì thì thớt giải thích đó là tụi Cò Xác, chuyên chèo kéo nhũng nhiễu gia đình nạn nhân để làm dịch vụ thủ tục lấy xác ra khỏi nhà Vĩnh Biệt và đưa xác về, đặng ăn tiền cò. Mà vô lương tâm ở chỗ, tụi này lại lợi dụng lúc gia đình nạn nhân đang bối rối, không biết quy trình thủ tục ra sao, để tụi nó “vẽ” thêm nhiều chi phí, thất đức là ở chỗ đó – ăn tiền trên cả xác chết!
Tụi này ghét thớt lắm, vì có xe thớt thì tụi nó không có kêu xe dịch vụ để cắt cò được. Vậy nên, thằng cò trên mới tới tung thông tin ảo để xe thớt đi về là vậy! Thớt chắc thấy cảnh này nhiều rồi, nên vẫn de đuôi xe vô cổng. Ai dè đâu ra thêm 1 thằng Cò Xác chết bầm nữa ra cản lại, cương quyết không cho xe vô. Lúc này thớt nói là không làm căng với tụi này được, nên cho xe qua bên kia đường chờ (kiếng trước xe thớt còn nguyên vết nứt vì ăn gạch từ tụi này – các bác coi hình), 2 thằng xuống xe café với anh trai nạn nhân luôn, còn ba nạn nhân thì đang ở trong lo thủ tục với tụi cò. Ngồi nói chuyện thì mới biết nạn nhân 30 tuổi, con trai út, chết vì bỏng xăng sau khi chữa trị được cỡ 3 tuần, nguyên nhân là do giận người yêu nên đổ xăng châm lửa tự thiêu! Nghe tới đây 2 thằng mới choáng, không nghĩ 30 tuổi rồi lại có người hành động nông nổi và “sửu nhi” như vậy. Nhìn cảnh người cha hơn 60 tuổi đi đưa xác con mình về quê mà 2 thằng chạnh lòng xót xa… Mà thôi, người mất cũng đã mất rồi, không nói lại nữa, cũng là tấm gương cho các thím lụy tình soi vào.Cỡ nửa tiếng sau thì xong, lúc này thớt mới de xe vào bên trong được. Mình thì lần đầu tiên vào nhà Vĩnh Biệt, không khỏi thấy không thoải mái, chỉ tiện chụp mé ngoài cho các bác coi thôi, phía trong mình không dám chụp vì lý do kiêng kỵ tâm linh nha! Tả sơ phía trong như vầy: có 1 bàn thờ chính giữa nghi ngút khói nhang, bên phải là 1 bồn xi măng & kiếng - nuôi cá chép Nhựt và Tai Tượng rất nhiều (mình thấy lạ là sao tự dưng lại có bồn cá ở chỗ này, không biết có phải bố cục phong thủy gì không nữa), bên trái là phòng lạnh chứa xác. Trong lúc ba nạn nhân đang thắp nhang khấn vái thì thớt lôi băng ca xuống, đưa vào cửa phòng lạnh để chuyển xác qua. Ôi má ơi, đây là khoảnh khắc kinh cmn hoàng nhứt! Mặc dù đã được báo trươc là nạn nhân bị phỏng từ đầu tới chân, nhưng mình vẫn khá bất ngờ khi cái xác được đưa ra. Tả sao ta? Khuôn mặt bị cháy gần như toàn bộ, chỗ thì đen sạm, chỗ thì trắng lộ cả xương ra, nhứt là chỗ má và mí mắt đã cháy hết, làm cho 1 mắt và răng nạn nhân lộ hẳn ra ngoài, phần từ cổ tới bụng thì toàn băng gạc đỏ thẫm máu (hệ quả sót lại sau phẫu thuật đắp da mấy lần), riêng “cây hàng” thì bao thảm: nám đen và ngoẹo hẳn sang một bên, phần chân thì có vẻ như bị nhẹ hơn 1 chút (1 chút thôi).
Mình chỉ kịp nhìn lướt từ trên xuống dưới 1 lần rồi 1 lần từ dưới lên trên trước khi trùm mền lên nạn nhân, mà cho dù có đủ thời gian thì mình cũng méo chụp đâu, có kiêng có lành mà! 2 thằng và người nhà đưa băng ca lên xe, vừa đi người nhà vừa “nói chuyện” với nạn nhân: “Mày về dưới đó nghen mậy, về nhà mình nghen mậy” (Lai Vung, Đồng Tháp) – kiểu như sợ hồn nạn nhân không biết đường về mà cứ quanh quẩn trên này như thớt đã đề cập. Mình thì từ nhỏ tới lớn đã coi xử bắn tử hình không biết bao nhiêu lần, cũng chứng kiến nhiều tai nạn và tự bản thân cũng trải qua vô số chuyện tâm linh (có dịp rảnh sẽ review hầu các bác), nhưng mà chứng kiến 1 cái xác chết cháy như vậy thì chưa bao giờ… 
Thôi, tới giờ cho cái clip rồi, đây là clip mình quay từ lúc xe rời nhà xác cho tới khi thớt ra được đường cao tốc, khoảng 13 phút thôi, nhưng các bác có thể thấy tay lái bác thớt lụa lạ lùng như thế nào (bác thớt cầm tài được mười mấy năm rồi). 13 phút tập trung cao độ để vượt qua nào là cơ man các thể loại xe rác, xe cont, các mẹ bỉm sữa Ninja với combo Lead vàng gương zin + 2 gác chân sau + váy chống nắng trùm kín mít, chưa kể 1 số thành phần bị điếc siêu nặng khi thấy xe cấp cứu mà chỉ quay lại nhìn (như kiểu nhỏ lớn chưa thấy xe cấp cứu bao giờ), xong rồi lại đường ta ta đi như méo có gì xảy ra!
Nhìn cảnh bác thớt phải bất lực dừng đèn đỏ và tắt còi ưu tiên ở ngã tư cuối trước khi ra cao tốc mà chua chát, chỉ vì 1 cặp ất ơ mặc áo mưa cánh dơi xanh nước biển sau khi quay lại dòm 1 cách tò mò thì tiếp tục đứng như trời trồng trước đầu xe! Cái đậu xanh ra máu nhà mày (sorry mod, cho chửi tục cái, ức chế lắm)! 
https://youtu.be/FaDekiNEh4A
Xong rồi, trên đường đi thì 2 anh em mới có thời gian hàn huyên (người nhà nạn nhân ngồi thùng xe phía sau). Chủ thớt tâm sự nhiều về việc đang làm lắm. Mà đúng thiệt, dân mình cứ thấy xe cấp cứu là quay sang dòm 1 cái, rồi éo né ra mà lại đi tiếp 1 cách bình thường. Chỉ khổ cho thớt, vừa chạy vừa hú còi inh ỏi, vừa đá pha xin vượt liên tục trong sự dửng dưng của dân tình… Tua này đếm chắc thớt cũng phải nghe trên 20 cuộc điện thoại, chủ yếu là điều hành công việc của công ty vận tải nhà thớt! Vậy mới thấy thớt bận rộn như vậy mà vẫn “bắn” tua đều đều, nể vãi các bác ơi…Công nhận, muốn làm từ thiện như thớt cũng phải có “máu mặt” dữ lắm…

Rồi, tới nhà nạn nhân rồi, rạp riếc đèn đóm lên hết rồi. 2 thằng khiêng nạn nhân vô giường, mình khiêng mà éo dám hít thở luôn, sợ khí lạnh tử thi zô phổi… Thớt nhận tiền dầu xong thì 2 thằng dông thẳng về Sài Gòn (vì nghe nói còn tua Tân An đang chờ nữa), đúng là thớt chỉ lấy tiền dầu thôi (chỉ cỡ 1/7 so với kêu xe dịch vụ ngoài), còn khấu hao và sửa chữa thì thớt tự chịu, cao cả và éo le cây me vãi…
Rồi, tới khúc zui rồi… Trên đường về thì cũng nói chuyện tiếp, có điều méo hiểu sao được khoảng 2 /3 đường rồi thì nghe tiếng đập bình bình phía sau, cứ như có người đang gõ vào thùng xe vậy! Thớt nghe đủ 3 lần, mình do ham nói chuyện quá nên nghe được 1 lần sau cuối (cả 2 thằng cùng nghe nha), mà rõ kinh khủng luôn, sát đằng sau lưng mình! Ôi cái đinh-công-mạnh, mới tua đầu mà, mới hơn 5h chiều mà, trời còn sáng lắm mà, sao lại “gặp” nhanh như vậy chớ…
Tóc tai ốc ác nổi hết trơn, từ khúc này lưng và gáy mình lạnh liên tục trong khoảng 20 phút, quay sang hỏi thớt có giảm độ máy lạnh không, thớt nói để có 1 nấc sáng giờ hà… Bà nội cha ơi, mới “lần đầu tiên làm chuyện ấy” mà, bộ tui “gợi đòn” dữ zậy hả??? Lầy rồi, lội luôn, quay lại thiệt nhanh liếc cái thùng xe phía sau, mấy lần luôn, cơ mà không thấy 1 cái gì bất thường hết! 1 hồi sau nghĩ, lỡ có “gì đó” áp cái mặt zô “hù” 1 cái chắc mình lao ra khỏi xe luôn quá…
May là về gần tới Sài Gòn thì cảm giác ớn lạnh đó cũng hết, mình bạo dạn mở tấm ngăn ra, đánh Flash lên 1 pô làm tư liệu (xe lắc nên hình hơi nhòe nha các bác), không biết đêm nay có ngủ được ngon không nữa… Tới rồi, xui sao tua Tân An delay, thớt hẹn mình dịp khác bào đêm ^^ Sài Gòn đón 2 đứa trong cơn mưa lắc rắc, đêm phố thị não nề như thể vừa đưa tiễn 1 linh hồn về miền cực lạc… Thớt chu đáo lắm, cất xe cấp cứu xong, lấy xe máy chở mình về Chợ Rẫy lấy xe, không quên hẹn tua bào đêm kế tiếp! Tiếc là chưa kịp giao thông kết hợp gì với thớt cả
Thôi hẹn lần sau nha, bác tài dễ mến ^^ 
Mình viết bài này cực kỳ khách quan, trên góc độ của 1 người thứ 3, không nhằm mục đích PR hay nâng bi cho thớt gì cả (mấy cái đó không có ăn được, với lại thớt làm từ thiện). Chỉ mong mọi người có cái nhìn công bằng hơn với cánh xe cấp cứu, họ hú còi không phải cố giành giật đường, họ chỉ đang cố gắng giành giật từng mạng sống đang le lói mà thôi. Thời buổi này, người hào hiệp như bác thớt chẳng còn nhiều đâu! Vậy nên, hãy giúp họ bằng cách né sang 1 bên khi nghe còi ưu tiên, hoặc nếu không làm được gì tử tế thì hãy im lặng, vì nặng nhứt trên đời chính là từ khẩu nghiệp mà ra (gửi các cmt tiêu cực bên Otofun). Một lần nữa, chúc bác thớt lúc nào cũng khỏe mạnh như bây giờ để tiếp tục cho đời những cuốc xe ấm áp và ý nghĩa…


P/S: viết xong bài này thì chó xung quanh đang tru lên, mấy năm nay tụi nó không tru, không biết có biến gì nữa đây… Em ngủ đây ạ, thách cả nhà ngủ ngon!

Phía ngoài nhà xác
Đánh flash lên nào, ai thấy gì không?
Về bãi!
Phần 10: Tiếng động lạ sau thùng xe và trãi nghiệm thức chiến của 1 mem voz
Trước khi vào câu chuyện mới,mình xin nói rõ những thắc mắc các ae đã ib cũng như rep thẳng trên top
Thứ 1 : xe dơ là do mỗi ngày mình vận chuyển từ 5-7 ca cấp cứu,có khi các ca cắn đuôi nhau(có nghĩa là xe chưa chuyển xong bệnh nhân 1 thì bệnh nhân 2 đã gọi đặt xe)nên sẽ có những trường hợp không kịp vệ sinh xe ngay.hình ảnh các bạn đang xem ở topic 1 là hình mình vừa đi chuyến đã review là chở quan tài về An Giang,cát đổ trên sàn xe là cát trong lư hương người nhà bệnh nhân mang theo
Thứ 2 : mình không PR cho Chi Hội cũng như yêu cầu các bạn đóng góp cho mình hay gì cả.những Mạnh Thường Quân nào có lòng hảo tâm thì xin đến trực tiếp Chi Hội,còn mình thì xin không nhận bất cứ gì trong mọi trường hợp
Thứ 3 : về vấn đề bản quyền mình xin nói rõ mình không quan trọng chuyện này,mình chỉ hứng lên làm 1 bài review cho các bạn đọc giải trí trong những lúc căng thẳng.nhưng mình cũng bất ngờ vì được mọi người ủng hộ quá nhiệt tình nên mình cho ra các chap liên tục.những ai muốn share chuyện của mình review thì các bạn cứ share,mình không ý kiến gì cả.cái cốt chủ yếu là để mọi người có cái nhìn thiện cảm hơn về cánh lái xe cấp cứu nói riêng và cánh tài xế nói chung
Vào vấn đề chính là chap mới.bài này liên quan đến 1 bài báo mình đã đọc cách đây gần tháng rồi,tuy không phải báo chính thống nhưng ít ra thì họ cũng viết đúng.trong loạt review lần này có sự tham gia của bác bua.la 1 thành viên của voz chúng ta,bác đã có ib xin em 1 chuyến theo xe để thực chiến. Sau đây là đoạn chat của em và bác ấy:
bua.la: Chào bác, sdt em là “xoá rồi”, em tên Quang. Khi nào có dịp cho em đu theo với nha bác! Bác cho em xin sdt luôn nha, cám ơn bác nhiều.
Mình: Bác ở đâu?chổ bác qua em gần không?em bên Q6 chổ đường Đặng Nguyên Cẩn
bua.la: Em ở gần "xoá luôn rồi", bác alo cái là em bắn sang liền (cỡ 20p)! À mà bác cho em xin cái tên để tiện xưng hô nha bác
Mình: Trong topic có ông nói rồi đấy. Chắc hôm nay có ca, hôm qua nghe điều dưỡng nói có ca sắp tiêu rồi
bua.la: Ok bác, có gì hú em liền nha! Tks bác nhiều!
-11h trưa...bác ơi,có ca đi Lai Vung,bác có đi theo không ợ
-bác chờ tý em phi qua liền
trong thời gian đó em tắm rửa,sửa soạn rồi ra trước đứng chờ.5’-10’-15’ chưa thấy bóng dáng thiên thần đâu.sốt ruột quá em gọi hối vì người nhà hối quá trời.
-bác chờ tý em đang ở Hồng Bàng kẹt xe quá trời
-thôi bác chạy vào Chợ Rẫy cổng số 3 luôn đi,em chạy qua đó luôn khỏi mắc công bác qua nhà em
-ô sờ tê bác
em phi qua bãi vác con cấp cứu thần thánh cắm đầu chạy qua cổng số 3 đón bệnh nhân,nhưng được thông báo là qua Nhà Vĩnh Biệt luôn vì....chở xác về.xin nói thêm là nếu ca này em không chở thì không xe nào dám chở về cả,bên bệnh viện có nói là 3-4 xe vô rồi nhưng ai cũng từ chối chuyển về
1 thực trạng đáng báo động là nạn cò hoành hành ở BV vẫn hoạt động rất mạnh mẽ,vẫn chưa thấy cơ quan chức năng nào ra tay xử lý.bằng chứng là xe em vừa tới là có con “cò” áp sát bảo về đi,và không cho em vào nhà xác.phải 3-4 lần em de xe vào rồi bị đuổi ra hăm doạ các kiểu,phần vì không muốn dính rắc rối,phần vì sợ bị phá hoại tài sản nên em gọi về hỏi ý kiến ông chú
-chú ơi,giờ lên tới nơi nhưng đang bị đám”cò” vây không cho chở người,chú tính sao?
-con gọi thẳng lên đường dây nóng của cục bảo trợ bệnh nhân rồi trình bày tình hình cho họ.bảo họ phải giải quyết ngay để mình còn làm nhiệm vụ.....mà thôi,con cho xe ra chổ trống đậu chờ chút,để chú giải quyết
em đánh xe qua đường hẻm bên đường rồi vào quán cafe với “điều dưỡng bất đắt dĩ”,ngồi cũng với 2 đứa em là ông anh của nạn nhân
-bệnh nhân bị sao mất anh?tiếng của “điều dưỡng”(sau này viết tắt dd nhé
-ngâp ngừng.....bị phỏng
-phỏng nặng lắm hay sao mà mất anh?em xen ngang
-àh thì......nó cãi nhau với người yêu nên tưới xăng tự thiêu
lúc đó em thế này còn đd thì thế này
ngồi chém gió luyên thuyên 1 hồi thì bên nhà xác báo đánh xe qua chở người
de xe vào xong xuôi em quay qua nói đùa với đd
-nhắm chịu nổi thì xuống nha
-có gì mà không dám
2 thằng lót tót chạy xuống kéo băng ca ra đứng chờ nhân viên đem xác ra thì em buồn tiểu quá đi tiểu,đd cũng ham vui lót tót chạy theo(cũng hên 2 thằng đi trước chứ nếu không chắc phải ghé nhà đóng bỉm)
điều đầu tiên sau khi em ra khỏi toilet đập vào mắt em là........1 cái xác cháy đen,toàn bộ từ lưng quần trở lên là đen thui,ngực biến dạng,mặt méo mó,cả gò má bên phải hầu như không còn để lộ cả hàm răng ra ngoài,mắt mở trừng trừng vì không thể nhắm lại được....chân tay hầu như đã bị cắt gân hết vì nếu không cắt nó sẽ co biến dạng.......2 nhân viên bê xác từ băng-ca họ qua băng-ca xe em,khi khiêng lên thì có....vài miếng thịt lòng thòng nhiẽu nhão rớt xuống.....kinh dị,đây là lý do tại sao không thể up hình lên được.....
-H ơi,theo cha đi với anh theo xe về nhà con,theo xe này nè,về nhà mình ở Lai Vung đó con
-H ơi,đi theo anh nha mày,đi chung với 2 anh này về nữa nha mậy...đm wtf,đi theo làm gì ba – em thầm nghĩ
-H ơi,nhớ theo xe về nha con,đừng đi vất vưởng nha con,về nhà gia đình đang chờ ở nhà đó con
cả 2 cha con đều đều giọng vừa đẩy băng-ca ra xe vừa khấn.......sau khi lên xe đóng cửa hết thì bật đèn + còi rồi phóng thôi.các bác sau khi xe clip thì khoan hãy trách em vì sao em phóng như thế.xác đã nằm lại 2 ngày rồi,đang trong thời gian phân huỷ,em phải tranh thủ chạy về trước khi nó thành 1 đống bầy nhày nằm trên băng-ca
chuyến về không có trở ngại gì,vì cơ bản trời mưa nên đường cũng thoáng,vẫn có 1 vài anh hùng lướt trước đầu xe.hình như xe em có 1 sức hấp dẫn lạ lùng thì phải,ai cũng phải chặn đầu mới vừa lòng nhau ấy.
Trên đường đi thì 2 ae kể chuyện nhau nghe các kiểu,về công việc,về cuộc sống và về các cua-rơ nổi tiếng của F33cả về các bài em đã review ở các chap trước
Sau khi trả bệnh xong thì tranh thủ đạp về vì khi đang trên đường xuống Lai Vung em nhận được 1 cuộc gọi từ Trung Tâm báo có 1 ca về Tân An nữa.......em nhận ca đó luôn nhưng trên đường lên thì được thông báo là giấy tờ xuất viện chưa xong nên có thể ngày mai mới đi
Tiền Giang,chính xác là Cái Bè
-1 luồng không khí lạnh chạy dọc sóng lưng......à...ờ......em quay qua định hỏi đd nhưng nghĩ lại nên thôi
-lần thứ 2 cũng như thế nên em quay qua hỏi thẳng......có nghe gì không?
-không,đang nc nên có nghe gì đâu
-àh......ờh......trong thùng xe........ờ.....có......tiếng....đập thùng...2 lần rồi...em nói
rất can đảm,vâng – anh đd của chúng ta rất can đảm,anh quay cái ét ra đằng sau nhìn.không phải 1 lần mà 3-4 lần,có lúc đang ngồi anh bất thình lình quay lại kiểu như cố gắng thật nhanh để “nó”không chạy thoát...
-cầu Phú Nhuận,chính xác là cây cầu này,gần tới cầu thì đd quay qua nhìn em mặt tái nhợt
1 luồng không khí lạnh thổi vào sóng lưng và sau gáy em rất rõ,không phải lạnh của máy lạnh......mà lạnh của cảm giác như ai đang nhìn mình chằm chằm từ sau lưng
-cái....tiếng......đó...phải không......đd lên tiếng giọng run run
-ờ....nó đó.rất rõ ràng,không thể nhầm lẫn được tiếng xe chạy và cái tiếng vỗ vào thùng xe đó.......thùng....thùng......âm thanh rất khác biệt.và nó đang ngay ngoài sau 2 đứa em
-quay ra sau nhìn nữa đi – em nói
-thôi,không hứng thú nữa – đd nói mà mắt nhìn thẳng phái trước không liếc trái liếc phải gì cả
-tới giờ quậy rồi đó,lần nào chở xác về cũng quậy như thế,nhưng thôi hết vui rồi,về nhà đi – em cố tình nói lớn như thế
tiếng thùng thùng im bặt trả lại bầu không khí bình thường như chứ có cuộc chia ly
bắt đầu luyên thuyên coi như chưa có chuyện đó xãy ra,nhưng có lẽ trong thâm tâm 2 thằng thì biết đang có chuyện gì trên cái xe này rồi.em bấm kiếng xuống để hút điếu thuốc lấy lại tinh thần,nhỡ có tới nữa thì còn bình tĩnh hoặc em quẳng mẹ cái xe giữa lộ như thằng Luông làm lần trước.cũng may,nhỡ đâu ông đd quay ra sau chạm mặt với cái khuôn mặt đen thui biến dạng mất cả gò má 1 bên thì có lẽ ổng phóng mẹ xuống xe lúc đó rồi
sau khi về tới Sài Gòn thì mọi chuyện lại như cũ,em chở chạy xe về bãi cất để sáng mai bên hội cho người qua rữa + vệ sinh + khử trùng lại xe,vì mùi tử thi nồng nặc ngoài sau xe khiến xe khó chịu phải bấm kiếng xuống lúc gần tới nhà nạn nhân
sau khi lấy xe máy chở đd trả về bãi giữ xe của ẻm thì có nhận lời hứa hẹn sẽ có dịp sau ae lại trực chiến trên chiếc xe kỳ lạ
Phần 11: Cô gái tóc dài mang gùi trong rừng sâu
Trong bài viết này mình sẽ cố gắng dùng theo ngôn ngữ của dân tộc theo trí nhớ của mình,sẽ phát sinh những lỗi vì mình không nhớ chính xác được tất cả các tình tiết trong câu chuyện nên các bác đừng soi kỹ quá nhé
-khi vừa đi chuyến chở “bộ đồ lòng” về thì qua 2-3 tuần sau em nhận được thông tin của ông chú
-đợt này con theo hội chử thập đỏ thành phố lên Buôn Mê Thuộc để khám chửa bệnh cho các dân tộc vùng sâu vùng xa nhé
-dạ vâng,khi nào mình đi vậy chú?
-khuya ngày mốt,chắc cở 3-4h gì đó,con đi chung với con bé y tá thực tập và 1 bác sĩ ở đại học y dược nữa nhé
-dạ vâng,để con sắp xếp công việc ở nhà rồi đi
3h sáng lọ mọ thức dậy để chuẩn bị hành lý đi thì nhận được cuộc gọi của con bé thực tập sinh
-anh ơi,chú Thoại cho em số đt anh để đi chung xe với anh,bây giờ em phải đi đâu?anh ghé đón em hay em lên thẳng HCTĐ(hội chử thập đỏ)
-em lên đó đi,anh chạy thẳng lên đó luôn,chứ anh biết em ở đâu mà đón
-dạ,vậy hẹn lát nữa gặp anh
cúp máy thì mình xuống nhà lấy xe,biết là đi sớm nên mang xe về nhà đậu luôn chứ không để ngoài bãi nữa.3h sáng,cái giờ lạnh teo trym của mùa mưa,mưa phùn lất phất se lạnh như trên Đà Lạt ấy,cứ thế thả ten ten lên HCTĐ,theo đoàn chuyến này gồm 1 xe cấp cứu,1 xe 15 chổ và 1 xe 4 chổ của tay to.các y bác sĩ từ khắp các bệnh viện có tiếng trên địa bàn thành phố
-chào em,chuyến này anh sẽ theo xe em để đi phục vụ bà con vùng xa,anh tên P...(xin được giấu tên)công tác tại đại học y dược,còn em?
-em tên ....rất vui vì chung xe với anh ạ,em mới đi chuyến đầu,có gì anh chỉ bảo thêm ạ
-xin lỗi,anh là cháu chú Thoại ở chi hội Nhơn Hoà?
-dạ vâng,chị là?xưng chị vậy chứ chắc chắn nhỏ tuổi hơn mình rồi
-em là thực tập sinh,lúc nãy có gọi cho anh
-àh,chào chị,chuyến này em mới đi lần đầu,có gì chỉ bảo thêm cho em ạ
-em cũng mới chuyến đầu,nên sơ sót gì mong anh đừng buồn
đứng 8 cũng gần nữa tiếng thì nhận được thông báo lên đường.tua nhanh mọi chuyện trên đường đi nhé.vào thẳng luôn cho nhanh
nói là Buôn Mê Thuộc nhưng nó là cái bản,từ QL1A đi lên rừng phải 50-60km nữa,đường đất đỏ gặp mưa nên cực kỳ khó đi,lên đến nơi cũng gần 5h chiều rồi.bản làng nằm khuất trong khu rừng cách ly hoàn toàn với bên ngoài,điện hầu như chưa có nữa là
-xin chào ae miền xuôi lên,cái bụng của ae miền xuôi tốt quá,già đợi ae từ lâu lắm rồi.lời chào của trưởng tộc sau các bắt tay với 1 tay to.nói thêm là cũng hên em là cháu chủa chi hội trưởng nên được dự hầu hết các câu chuyện của tay to với tộc trưởng
sau khi dựng lều dã chiến để chuẩn bị qua đêm(vì số lượng người lên đông quá nên không thu xếp được chổ ngủ,các chị em thì lên khu nhà sàn ở,còn mấy ae thì dựng lều,khoảng gần 10 cái lều dựng sát với mé rừng)
-sau khi dựng trại xong hết thì trời cũng tối.vì ở trong rừng nên lạnh dã man.tộc trưởng cho mấy trai làng đốt 1 lửa trại thiệt bự ở giữa khu đất,mọi người ngồi xung quanh đống lửa để sưởi ấm + nc.
-sáng 5h là em bị đánh thức bởi tiếng động bên ngoài,thò đầu ra thì em thấy các trai làng chuẩn bị vô rừng rồi,còn phụ nử thì thổi cơm chuẩn bị cho ngày mới
-7h sáng là các y bác sĩ bắt tay vào công việc khám chửa bệnh,cấp phát thuốc cho những người bệnh......trưa 11h thì bắt đầu nghỉ.lúc đó con bé thực tập sinh chạy tới chổ em đang ngồi bắt đầu hỏi chuyện anh làm gì....ở đâu...tên tuổi...bla...bla......trò chuyện cũng khoảng 15’ thì nó nheo mắt nhìn vào phía trong bìa rừng rồi hỏi
-sao nãy giờ em không thấy chị đó vô khám,ở bản này có nhiêu người đâu nên nhớ mặt từng người
-phần do mắt em cận nên nhìn xa không rõ cũng nheo mắt nhìn theo hướng tay chỉ.1 cô gái tóc dài mặc đồ dân tộc đeo gùi trên lưng đang từ từ quay vào phía trong rừng rồi đi mất
-chắc chưa tới lượt chỉ,lát nữa tới lượt thì người ta mới vô.sau lần nói chuyện đó thì em để ý con bé đó đi theo em suốt,lúc bận thì thôi chứ lúc rãnh là te te đi theo bảo em kể chuyện lái xe cho nghe
sau buổi cơm chiều nói lại quay qua hỏi
-anh ơi,nãy em cũng không gặp chị đó.giờ hết người khám rồi.ngày mai mình liên hoan rồi mốt lên xe về Sài Gòn rồi còn đâu
-thì chắc mai chỉ vô chứ có gì đâu...
trời tối,lúc đó cũng khoảng 9-10h gì đó,em đang ngồi chém gió với mấy bác sĩ thì con bé đó te te lại
-em thấy chị đó đứng chổ xe anh kìa.......ngoài sau đít xe ấy,chỉ dòm vô trong.em mới tắm ra đi ngang thấy
-thì chắc chỉ thấy xe anh đẹp đó,cả nhóm người phá lên cười
sau khi nc chán chê thì ai về lều nấy,con bé ấy chưa ngủ được nên rủ em đi dạo lòng vòng chơi,vừa đi vừa nói chuyện.phải công nhận cái bản biết lựa chổ ghe,góc view nhì rất đẹp.trước mặt bản làng là rừng,sau lưng là 1 thung lũng trãi dài khủng khiếp.chỉ có 1 con đường duy nhất vào làng mà thôi
-anh ơi......phía trong đó có ai nhìn mình kìa......giọng nó run run không biết vì lạnh hay do nó đang sợ
-đâu,ai cũng ngủ hết rồi,còn ên em với anh đi ngoài đây thôi đó
-không,anh nhìn kìa,phía sau cái cây đó........hình như chị đó đó anh
-ánh trăng hắc vào trong với cặp mắt cận thị của em thì đúng là có người.....đang nhìn 2 đứa....
-thôi về ngủ,về ngủ đi,em sởn gai óc nói.phần là sợ + nhớ lại chuyện của thằng Luông nên qđ về ngủ
em vừa vào chưa kịp thay đồ thì con bé đứng ngoài kêu
-mấy chị ngủ hết khoá cửa rồi........anh làm ơn...nó cúi đầu nói
-gì....đừng nói em đòi vô đây nha,rồi anh ngủ đâu?không lẽ anh ra xe nằm,bớt giỡn đi em...
-không...nó ngập ngừng......thì giờ anh ngăn ra đi,cái lều đâu có nhỏ,giờ em mà kêu cửa là thế nào cũng ăn chửi
-thấy vậy nên em bỏ cái gối ra giữa rồi bảo nó vào.lều em không kéo sát mà để hở 1 khoảng đủ để thò đầu vô.....
sau khi yên vị thì em xoay ngược lưng lại ngủ......nữa đêm chính xác là gần 3h sáng,em không thể nào quên được cái thời khắc đó
-anh ơi.....anh nghe gì không?nó vừa lay vai em vừa hỏi
-nghe gi?
-đó....anh nghe không?
Lắng lổ tai lên nghe thì rõ ràng có......tiếng hát.....la la la.....la la la(sr vì tiếng dân tộc em éo biết viết sao)tiếng hát từ xa vọng tới,không rõ là giờ này ai lại đi hát hò nữa
-chắc là mấy cô trong bản dậy chuẩn bị đó mà
-không anh ơi........em nhìn ra ngoài xem........
em thò đầu ra ngoài thì thấy tối như mực,chỉ có ánh trăng rọi xuống bản làng thôi.......liếc nhìn qua bãi xe thì 1 luồng gió thổi vào sóng lưng........da gà bắt đầu nổi lên....lông gì cũng dựng lên hết......1 cô gái đeo gùi đang đứng sau lưng xe em.......không thấy rõ dáng người,nhưng chắc chắn là có
-ai vậy?tiếng em hỏi lớn
nhưng đáp lại em là sự im lặng
-ai đứng đó vậy?em hỏi lớn hơn nữa thì từ từ mắt em nhoè đi,dụi mắt nhìn lại thì.....không thấy ai nữa
đm,tới nữa rồi hoặc là ánh trăng hắc bóng cây.em quay vô trong thì thấy con bé ngồi co ro trùm kín mít từ đầu đến đuôi
-ai vậy anh.......nó run run giọng hỏi
-không có ai,ngủ đi
em nằm xuống rồi nhắm mắt,đang thiêu thiêu chập chờ thì.....con bé hét to lên
-cái gì vậy?em hỏi
-có......ai.......vừa....nhìn vào lều mình....anh ơi......giọng nó mếu máo như chuẩn bị khóc tới nơi
em đừng đùa nha,không vui đâu đấy......
tiếng hét của nó làm những lều xung quanh thức dậy hết.làm khổ em phải ra sức thanh minh thanh nga là nó không vô nhà sàn được.sau vụ đó cả đoàn thức luôn tới sáng.không ai ngủ nghê gì được
-tối qua đồng bào cãi nhau àh...tộc trưởng hỏi
-không có,con bé nó nằm mơ rồi la sảng ấy mà
-không có,em thấy rõ ràng có bóng người đứng ngoài nhìn vô chổ em nằm
-nghe đến đây thì ông tộc trưởng tái mặt....đánh trống lãng qua chuyện khác
cả ngày hôm đó em lui cui dọn dẹp đồ đạc để chuẩn bị sáng hôm sau là về,con bé ấy lại lót tót đến xin lỗi vì chuyện tối qua.em nói không có gì rồi tiếp tục công việc
-khi xong xuôi hết mọi việc thì em thấy nó đi bộ 1 mình vào rừng,nhưng em không đi theo mà ngồi chém gió với 2 anh tài xế bên kia.khoảng độ nữa tiếng sau em không thấy nó ra nên mon men tới bìa rừng tìm nó.không thấy nó đâu,em đi sâu vào tý nữa thì thấy nó đứng nắm chặt tay đứng như trời trồng nhìn vào trong rừng,em tiến tới lay lay nó
-có trai đẹp hả?
-nó không trả lời....im lặng
-em bước tới trước mặt nó thì thấy nước mắt giàn giụa,mặt trắng bệch,người run lên bần bật
-em bị sao vậy,ê.....ê......em bị gì vậy,
-em thấy......cô....gái đó........cổ nhìn em.............anh ơi,anh chở em về liền đi,em không ở đây nữa
-cổ nhìn em thôi mà,có gì mà em lại như vậy
-trên lưng cổ đeo cái gùi có đứa bé trong đó nữa.cổ kỳ lắm,mặt cổ trắng bệch àh,cổ nhìn em bằng nữa khuôn mặt với nụ cười ghê rợn lắm.
-rồi cổ đâu,anh thấy em đứng đây có ên mà.
-cổ mới quay lưng đi rồi
em cõng nó ra khỏi khu rừng,rồi đi thẳng tới nhà sàn ông trưởng tộc hỏi
-ở đây có cô gái nào đeo gùi có đứa trẻ mới sinh không
-oq àh...tôi không có biết đâu.......giọng ổng cà lăm khi em hỏi như vậy
-con thấy cô đó 2 lần rồi.con chưa gặp cổ trong làng này
ổng bỏ ra ngoai không trả lời.em thấy vậy nên thôi không hỏi nữa.
Đêm đó đúng là ác mộng.trời mưa lắc rắc,cả đoàn đã về trước chỉ còn lại xe em + chiếc 4 chổ,em lên nhà sàn nơi mà mấy chị em ngủ để ở,vì mưa đất nhảo hết không dựng lều được.trong nhà lúc đó có em,anh bác sĩ,và con bé đó.nó nằm ở góc bên kia,em với bs nằm ở góc bên đây......nữa đêm,mưa vẫn lắc rắc như thế bỗng con bé chạy ầm ầm qua chổ em
-anh ơi........cứu em với.....
-cái gì vậy.em hỏi nhưng chợt hiểu ra lời nó nói.......tiếng trẻ con khóc + với tiếng ca như ngày đầu em nghe.....la la la....la la la.....rất rợn người...tiếng ca như từ đâu vọng tới xa xôi hoà với tiếng trẻ con khóc thì đcm đúng là thảm hoạ,nói thật lúc đó em son mẹ ra quần thật sự luôn.....”nó thiệt rồi”em nói thầm thế rồi lay ông bác sĩ dậy
-anh nghe gì không?giọng em run run hỏi
-mưa.......bs đáp gọn ơ
-không,nghe kỹ hơn đi
-mưa.....thêm 1 lần nữa.không thêm được chử nào luôn
-tiếng ca với tiếng trẻ con khóc anh không nghe thiệt hả?
-không....tiếng mưa.ơn trời là có thêm được chữ tiếng.
ổng nói xong thì đứng lên hé nhẹ cửa sổ ra........vừa hé nhẹ bất chợt ổng hét lên
-aaaaaaaaa........rồi bật ngửa ra sau buông cánh cửa sổ sập xuống rầm
em chạy lại đở ổng thì nhìn thấy vẻ mặt thất thần của ổng,tay chỉ chỉ về phía cửa sổ
-cái gì......cái gì vậy anh
-khuôn mặt........có cái mặt ở đó......em hết hồn nép sát vô ổng,khỏi hỏi cũng biết,con bé đó bay và giữa 2 ae rồi khóc thét lên....
-mặt ai,mặt gì
-khuôn mặt.......con mắt nó bị....móc ra rồi...máu chảy..........tóc xoã nữa khuôn mặt......ổng vừa nói vừa nuốt nước miếng đánh ực......
-em thất kinh hồn vía nhìn ổng trân trân.cả 3 ae ngồi ôm nhau thức tới sáng không ai dám ngủ nữa.....
lần này qđ chơi lớn.cả 3 sáng sớm tới hỏi ông tộc trưởng.cảm thấy không giấu được nữa nên ổng nói
-cách đây mười mấy năm,trong làng có con bé đã tới tuổi lấy chồng,nhưng nó không ưng trai làng này mà ưng trai làng bên.nó ăn nằm với người ta rồi mang bầu.......dân làng nổi giận nên qđ xử nó theo luật làng là treo cổ nó,sau đó móc mắt nó cho nó không thấy đường để nó qua làng bên kia......khi đó nó sắp sinh....giọng ổng run run kể lại......đã có nhiều người thấy nó quay lại đây chứ không riêng gì các anh chị,đoàn trước cũng đã thấy nó và qđ về luôn không khám bệnh nữa.....mộ nó trong rừng nằm phía sau bụi cây.....ổng nói rồi ra hiệu cho đi theo
-cả 3 đi theo ổng vào khoảng gần 200m,có 1 ngôi mộ nằm khuất trong mấy bụi cây dại,không tên tuổi nhưng có 1 khúc cây lớn cắm kế bên ghi
-ở tà răng(sr tên em chế vì lâu qúa không nhớ tên )
cả 3 qđ đi về luôn sau khi thấy ngôi mộ đó.cả bản làng kéo nhau ra đứng nhìn xe em chớp đèn dần dần khuất vào rừng sâu men theo đường đất đỏ ra QL1A.cả đoạn đường âm u vì nằm trong rừng,lái xe mà lạnh cả sóng lưng.loáng thoáng nghe tiếng.....la la la.....la la la........hoà với tiếng chim hót
sau trận đó con bé đó không theo ngành y nữa mà chuyển qua buôn bán.sau này thành 1 bà chủ lớn có tiếng ở Chợ Lớn.lâu lâu em vẫn hẹn nó với anh bác sĩ đi cafe rồi ngồi kể lại câu chuyện kinh dị trong bản làng đó
đến tận bây giờ em vẫn còn ám ảnh tiếng la....la.....la la....la....la cũng với tiếng trẻ con khóc hoà với tiếng mưa đêm đó.......
Phần 12: Hai người lạ trước cửa phòng
3h chiều.....
-giờ này không gọi chắc không có kèo đi rồi,đi tập thể dục thôi...em thầm nghĩ
-alo,qua Chợ Rẫy đón bệnh về Bình Long – An Giang đi con – ông chú gọi nói
-trời,sao trễ vậy,con mới thay đồ đi tập – em trả lời
-bên BV...hành quá,sáng giờ mới ra được giấy,vậy nha...tút....tút....tút
uể oải đi về tắm rửa thay đồ rồi dzông xe lên Chợ Rẫy
-bệnh nhân đang bóp bóng,có vẻ không qua nổi chuyến phà sắp đến rồi
-cậu ơi,bên cậu có điều dưỡng không?tôi muốn thuê 1 người đi theo để có gì còn lo được
-dạ vâng,để con gọi......alo chú hả,sắp xếp 1 điều dưỡng theo xe nhá,người nhà có yêu cầu
-rồi,nó mới về tới,ghé Chi Hội đón đi con
-dạ vâng ạ
sau khi đón điều dưỡng thì tranh thủ đạp về trong đêm để sáng còn lo công việc của Cty nữa.....
xuống phà,bệnh nhân có dấu hiệu sắp “đi”,điều dưỡng lên làm công tác kéo dài sự sống đang loe lói,cuối cùng cũng được,đưa được nạn nhân về đến nhà an toàn......sau khi chuyển băng-ca đưa nạn nhân vào phòng riêng thì em kéo băng-ca ra xe
-đm,xuôi vcđ,bể lốp rồi,trong khu khỉ ho cò gáy này thì chổ đâu àm làm....
-anh có bánh sơ-cua không?có thì đội lên đi em làm tiếp cho – tiếng nam điều dưỡng nói
-có,vậy anh phụ em tay nhé,làm ên hơi phê àh
sau khi đội xe lên,tháo được bánh xe ra thì người nhà bệnh nhân gọi vào ăn cơm vì trời đã tối lắm rồi.em dọn đồ qua bên cùng với điều dưỡng vào ăn cơm.....cơm nước xong ngồi chém gió,anh điều dưỡng vào thăm bệnh nhân xem tình hình như thế nào rồi...bất chợt....
-bác tài ơi.....vào đây phụ em chút
-ô sờ tê,chuyện gì vậy...
-anh ra xe lấy hộ em thêm bình nước biển,hết rồi
-chờ tý nhé...
sau khi ghim bình mới cả 2 quay lưng đi ra
-anh ơi....tiếng bệnh nhân yếu ớt nói
-sao?có chuyện gì vậy anh?
-em.....sắp chết.......phải không anh?
-bậy bạ,làm gì có chuyện đó......anh còn khoẻ mà,cố gắng giữ gìn sức khoẻ để sống với gia đình nhé....
-anh ơi......anh kêu họ ra đi........đứng đó làm gì vậy......
-kêu ai?điều dưỡng hả?
-không........2 người....đi chung với.....anh....vô....kìa....áo trắng với áo đen đó
1 luồng không khí lạnh thổi dọc sống lưng......
-anh....nói.....ai?
-2 người.....đó....đứng ngay cửa....kìa.....
em từ từ quay lại nhìn.....không có ai.......
-đâu...có....ai đâu anh.....em nói xong đi ra khỏi phòng ngay lập tức.....không nói thêm tiếng nào
-mẹ ơi........người ta rủ con đi kìa.......con đi với họ nha mẹ.....tiếng bệnh nhân nói
-đừng con ơi.....ở lại với mẹ....con ơi – bà mẹ tất tả chạy vào nước mắt giàn giụa....
chưa vào đến nơi thì bệnh nhân ưỡng ngực lên aaaaa 1 tiếng rồi im bặt
-xin lỗi gia đình....anh ấy đi rồi.anh điều dưỡng nói sau khi xem xét tình hình
cả gia đình ôm xác nạn nhân oà khóc nức nở.....
cảm thấy không chịu nổi cảnh đó em tiếp tục ra xe thay lốp......còn anh điều dưỡng ở lại để chăm lo cho gia đình họ.vừa làm lâu lâu lại quay lại vì...sợ câu nói khi nãy.....đôi khi giật bắn người vì tiếng cá ục dưới sông(nhà bệnh nhân đối diện con sông lớn)11h đêm,cái giờ không khí lạnh lẽo + chứng kiến cảnh kinh khủng khi nãy cũng đủ làm cho ai thần kinh thép cũng phải......mềm nhũng ra.
-sau khi thấy êm chuyện thì anh điều dưỡng đi ra xem xong chưa
-xong chưa anh?
-xong rồi anh,lên đường thôi....em ớn lắm rồi
-dong lẹ đi,anh cũng teo lắm rồi,nãy nghe ông đó hỏi anh muốn ra quần
cả 2 lên xe quay đầu rồi chạy nhanh khỏi “khu vực nguy hiểm” ấy,sau lưng vẫn còn tiếng khóc nức nở của bà mẹ già........đau lòng
Phần 13: 1 chuyến câu cá đêm ở Trà Vinh cùng em của bệnh nhân
ở đây có ai hay câu cá đêm không ạ?nếu có thì đưng đọc chap này nhé,còn ráng đọc xong không câu đêm nữa thì đừng có em đấy ạ
-bệnh nhân ổn rồi,con qua Sùng Chín (Chấn Thương Chỉnh Hình) đón bệnh về nhé,mà hơi xa,có gì rủ thêm anh.Chương đi nữa nha
-dạ vâng,mà ở đâu lận chú?
-hình như là Trà Vinh.để chú nhắn số qua rồi con liên lạc đi cho rõ
tắm rửa,thay đồ rồi đi lấy xe thôi
-alo,chị ơi,em xe bên từ thiện,em đón chị ở đâu được ạ
-em bên Chấn Thương Chỉnh Hình,anh tới cổng đi rồi em ra đón
sau khi đón bệnh nhân xong thì được biết là đưa về Trà Vinh,bệnh nhân là công nhân cho 1 công trường ở Q7,trong lúc đang thi công không may trượt chân rơi khỏi giàn giáo gẫy mất 1 chân với 1 tay
sau khi trả bệnh xong thì cũng trễ lắm rồi
-thôi chào gia đình em về,cũng trễ lắm rồi,sáng mai em còn đi phát cơm cho bv nữa – anh Chương nói
-2 anh ở lại dùng bửa cơm đã,tụi nhỏ nấu gần xong rồi – tiếng ba bệnh nhân nói
sau 1 hồi lưỡng lự thì anh Chương nói
-dạ,vậy phiền gia đình quá
sau khi ăn uống xong thì em thấy em của bệnh nhân xách cần đi câu cá.máu mê chơi nổi lên vì em cũng thích môn thể thao hên xui này lắm
-bé ơi,câu cá gì vậy?
-cá tra dầu anh,ở đây nhiều lắm,tối nào em cũng đi câu về làm bửa ăn cho gia đình
-anh.....đi theo 1 chút nha.....anh cũng mê kéo cá này lắm
-thôi,trể rồi em,tranh thủ về nữa....anh Chương nói
-1 chút thôi,làm ơn đi mà.....plzzzzz
-vậy 1 chút thôi nha,anh đi nữa
cả 3 đi men theo con kênh lên trên,cách nhà khoảng độ hơn 1km....để tả sơ ngôi nhà nhé
nhà nằm cặp với 1 con đê,vừa đủ cho 1 xe ô tô chạy,đối diện là con sông lớn lắm,xung quanh nhà là ruộng không àh,dọc theo bờ đê là mấy rặng dừa nước vươn ra ngoài mé sông.ở đây còn hoang vu nên xa lắm mới có 1 căn nhà.....
-nữa đêm với khung cảnh như thế....4 bề im lặng đáng sợ......chỉ có ánh trăng lúc ẩn lúc hiện khuất sau những áng mây,mỗi lần mây bay đi lộ ánh trăng ra rọi lên những rặng dừa nước càng cộng với gió lạnh thổi nhè nhẹ càng làm cho khung cảnh thêm quái dị....mà lỡ mê rồi,theo luôn chứ sao giờ....
-ở đây nè anh,em hay ngồi câu ở đây.có 2 cái cần thôi nên 2 anh cái,còn em cái nha
-oh,rồi em đi đâu?
-em xuống xích dưới kia tý,không thôi rối dây sao
-oh.....đừng đi xa quá nha.....anh sợ
-chạy cấp cứu mà sợ ma àh.....coi chừng lát.......biết bị hớ nên nói tới đây nó ngưng rồi te te đi
-lát sao?ê,lát sao vậy nhỏ....
-không có gì đâu,anh ngồi đó câu đi,nhớ quăng cần ngược nước lên trên nha
-..........thằng này nó làm em teo quá anh Chương
-ma cỏ gì,xê qua bên,để anh
tủm.......tiếng cục mồi bay ra ngoài xa rơi xuống
-1h mấy sáng ngồi câu cá.....giống bệnh quá không anh
-có gì đâu,hồi chưa lên làm cho chú anh cũng toàn đi soi ếch giờ này...
-anh không sợ ma hả
-mày nghĩ sao không......mà vì miếng cơm cũng phải đi thôi,riết rồi quen àh
tọc....tọc....tọc
-wtf,tiếng....gì vậy....anh...
-cá nó ục chứ gì,mày xê ra tý coi,ngồi sát như pê-đê vậy mày
-em sợ.....lạnh quá......gió gì mà lạnh nổi cả da gà vậy trời
bủm.......
-dính rồi nè.mày kéo đi,đóng mạnh lên,miệng nó cứng lắm,không đóng mạnh vuột lưỡi giờ
-đang đóng.......nè.......rè rè rè,tiếng kéo của cần câu
-ê nhỏ,dính cá rồi nè,qua đây đi
1 sự im lặng.......
vật lộn 1 hồi lâu mới lôi được con cá lên bờ,anh Chương phải lội xuống mé sông để kéo nó vô vì sợ nó lủi vào bụi dừa nước là mất toi công sức nãy giờ
-dính cá rồi hả?sao hay vậy,em ngồi nãy giờ không có con nào rĩa mồi nữa.mà sao ướt mem vậy anh
-ổng xuống kéo con cá vô,sựo nó lủi vô bụi dừa nước
-trời...sao....dại vậy......đừng lội xuống đó nữa nha – giọng nó nữa lấp lửng,nữa run run
-sao vậy?
-không có gì,anh câu tý nữa đi
-thằng này nó ma quái vậy anh.....nó càng nói em càng teo
-có gì đâu,nó sợ anh không biết bơi hay gì ấy mà,đưa cần đây
tủm.....tiếng cục mồi bay ra ngoài sông
đang ngồi chờ thời thì......
-anh Chương ơi.....hình như thằng nhóc đứng nhìn mình kìa
-gì vậy nhỏ?tiếng anh Chương hỏi lớn
nó im lặng,không nói tiếng nào(đoán là nó thôi,vì xa + trời tối không nhìn thấy mặt)
-thằng này nó làm mấy trò ma quái thiệt,tự dưng đứng giữa đường nhìn mình – anh Chương vừa nói vừa quay mặt ra con sông
-không...phải anh ơi.......hình như nó.......ngoắc mình kìa.....
-có gì không nhỏ?anh Chương hỏi lớn thêm lần nữa
nó vẫn lặng lẻ đứng đó nhìn,từ từ đưa tay lên vẫy vẫy......
-qua đó....xem....sao anh......tự nhiên em thấy hồi hộp quá......
-đi
cả 2 ae từ từ đi lại hướng nó,vừa đi vừa khum khum xem có chuyện gì ở đó.....đột nhiên,nó quay qua rồi......từ từ đi xuống sông
-ê,nó đi xuống bờ sông rồi kìa – tiếng em nói vừa đủ 2 người nghe
đi tới chổ nó thì lạ lùng......không có nó ở đó......không có 1 ai.....
-nó đâu rồi?tiếng anh Chương hỏi
-kìa.....nó đứng.....trong đám....dừa nước...kìa anh.......
nhưng hoàn toàn đó chỉ là 1 cái bóng mờ mờ ảo ảo,không xác định được có phải là nó hay là không.vì mấy bác biết,ban đêm dưới quê cách nhau 2m chưa chắc gì nhìn thấy mặt nhau
-để anh xuống đó.....tiếng anh Chương nói
-thôi anh,anh...bỏ em trên...đây mình ên hả
ảnh không trả lời mà túm tay vào mấy lá dừa nước rồi từ từ tuột xuống dưới.......bụi dừa nước “nó”đứng vươn ra hơi xa ngoài bờ đê...bỗng...xoạt.....tiếng trượt chân của anh Chương làm ảnh buông bụi dừa nước rơi tỏm xuống nước
-ê.......anh xuống đó làm gì vậy
-wtf.....nó ở đây.....còn dưới kia.......!????mồ hôi túa ra,miệng lắm bắp không nói được gì.cả người cứng đờ không nhúc nhích nổi
bỏm...bỏm....bỏm.......
-anh Chương,anh sao vậy......
chưa kịp nói thì thằng nhỏ phi xuống ầm,nó bơi ra kéo ảnh vô
-anh sao vậy?không biết bơi hả?
-chuột rút........sao mày nhanh vậy....vừa thấy mày đứng trong rặng dừa nước mà...mà mày chui vô đó kiếm gì vậy
-em....em.....em đi.....ĩa(khúc này hơi dơ có gì mod tha em ạ) nãy giờ mà.......em đâu có ở đây,mà cần câu em để đằng kia mà...
-vậy........thôi về....về bây ơi....ở đây hết vui rồi.....anh Chương đánh ực 1 cái rồi nói
trên đường đi,cố gặng hỏi mà nó không nói gì.......không giải thích gì,về đến nhà nó nói
-2 ảnh mới....gặp đó cha...
bà thím mặt tím ngắc.......ú ớ hỏi
-trời.có làm sao không.....sao người ướt nhem hết vậy cậu,vô thay đồ,để tui vô lấy đồ của ổng cho cậu mặc đở nha,bệnh chết
sau khi thay đồ xong xuôi,ngồi uống chén trà với ông chú cho ấm người.....anh Chương hỏi
-vụ này là sao vậy chú?
Ông chú không trả lời ngay mà kéo chân lên ghế(kiểu chân trên chân dưới,bác nào dưới quê chắc chắn biết kiểu ngồi này)vừa rít điếu thuốc vừa nheo nheo mắt như đang nhớ lại gì đó rồi chậm rãi nói
-thằng Tủn,lúc trước nó có thằng bạn......cùng tuổi với nhau,nhà nó đằng kia kìa......2 thằng chơi thân với nhau lắm........tối nào cũng rủ nhau đi câu cá đêm vậy đó.....mà chèng ơi,bửa đó nước lớn......thằng Tủn về nhà lấy thêm mồi khi quay lại thì thằng kia mất tiêu......cả 2 gia đình đốt đèn măng-xông tìm cả đêm nhưng không gặp.....sáng lại thì ông ngư kia chèo xuồng đi thả lưới,khi kéo lưới lên thấy nặng tưởng đâu cá lớn,ai ngờ xác nó mắc trong lưới.....
đêm đã lạnh....nghe câu chuyện xong còn lạnh hơn nữa......da gà,da cóc,da nhái,da ển ương gì nổi lên hết.........
-rồi sau....sao chú?mình hỏi
-người dân ở đây lâu lâu gặp nó hoài....chắc chưa siêu thoát được....thôi,2 anh ở lại ngủ 1 đêm nay...sáng mai về sớm nghen
- Dạ thôi......tụi con đi,sáng mai còn lên bv phát cơm nữa chú – anh Chương nói
Cả 2 lên xe đề máy dong thẳng 1 hơi về Sài Gòn.........không nói củng biết,có cho tiền triệu thì 2 ae cũng không dám ở lại ngủ khi nghe xong chuyện ông chú kể
Phần 14: Lại một chuyến đi Kiên Giang
Đáng lý ra là em hơi phê, định để chuyện này mai rồi kể, mà mấy bác hóng quá nên em cho ra luôn ạhChuyện này không chắc 100% nhé, vì thằng lớ ngớ theo mình chuyến này cũng hơi man man, không biết nó có troll không nửa
- Anh ơi... anh qua Chọ Rẫy đưa ba em về dùm nha, gấp lắm rồi.... coi chừng không kịp nha anh... giọng thều thào qua đt nói với em như thế
- Anh chờ chút, em qua liền, anh mang giấy xuất viện xuống cổng em mới vô được
- Nhanh nha anh
- Có ca đi gấp, mày thay đồ 15’ nửa tao ghé đón, nhanh nha mậy
- Ò....ờ - giọng thằng Trung nói
Sau khi đưa bệnh nhân lên xe thì mới biết là nạn nhân bị tiểu đường giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nửa vì di căn đi khắp cơ thể rồi
- Nhà nạn nhân ở Kiên Giang hướng về Vĩnh Thuận, nhưng chưa tới, hình như Thứ 7 hay Thứ 8 gì đó em không nhớ rõ nửa, chỉ nhớ nó nằm ở đường tránh của Miệt Thứ, đầu đường vô có cây đa rất lớn trước ngõ
- Chuyến đi bình thường, không có vấn đề gì, khi lên phà Vàm Cống em có xuống thăm tình hình bệnh nhân như thế nào... mọi chuyện đều ổn, nhưng khi quay lưng đi thì...
- Nó bò lên kìa, coi chừng nó bò lên xe – tiếng bệnh nhân thều thào nói trong khi mắt nhìn lên trần xe
- Vãi bò, cái gì bò lên... gì vậy trời, nửa hả? Em nghĩ thầm
- Nó... đang bu... bên hông... phà kìa bà.... ơi... coi chừng nó bò lên… đó...
- Ai....? Ông....nói ai?....- Tiếng bà vợ run run hỏi
- Nó dưới dòng sông… Nó đang kêu bạn.... bè nó đó.... tui thấy nó rồi...... nó...
Em lên xe đóng cửa cái rầm, mặt xanh lè, không nói được tiếng nào
- Ổng nói cái gì vậy?
- Không có gì, lát ổng có nói nửa tao kêu mày xuống nghe, tao không dám nghe nửa...
- Ờ...nhớ kêu nha.....
- ...để rồi xem – em nghĩ thầm
Khi xe về tới Tắc Cậu chờ phà để qua thì bệnh nhân bắt đầu quậy buộc em phải xuống xem tình hình, không quên kêu thằng dở người đó xuống phụ 1 tay
- Người ta... nó tới bắt tui kìa..... đừng cho nó vô xe... kéo cửa xe lại đi.....nó gần tới rồi kìa.......
không hiểu chuyện gì nhưng em cũng phải nhảy lên kéo cửa lại cho yên tâm
- Sao chú?trong người chú thế nào?ổn không?
- Tụi nó tới bắt tao đi kìa.......nó đang đập cửa xe kìa.......đừng cho nó vô nghen.......
- Con....có thấy...ai đâu chú......12h đêm rồi....chú đừng làm con sợ nha, chú la quá bến phà nó không cho mình qua là chú không về nhà được đó.....thằng Trung nói
- Không có.....tụi nó đang....chạy lòng vòng.....ở ngoài xe...kìa.....đi đi, tụi....bây đi hết đi.......bệnh nhâ dùng hết sức còn lại để la lên như thế
- Xuống phà đi tài xế - giọng anh điều tiết nói
- Dạ, xuống liền – em nói rồi mở vách ngăn để bò lên trên....phần vì teo vì câu nói...phần vì sợ bệnh nhân lại quậy
- Khi tới cây đa trước ngỏ....bệnh nhân bật ngồi dậy bò tới vách ngăn.....
- Tụi nó....trên cây.....đó, tụi nó đang nhìn mày kìa....
- Ê, xong này.......lần sau đừng rủ tao đi nửa nha......thằng Trung nói mà mặt cắc không còn hột máu.......
- Nãy có thằng đòi nghe mà......men lắm mà.......nghe đi con....cần thu âm không?
Khi tới trước cửa nhà bệnh nhân, chuẩn bị kéo bang-ca ra để đưa vào nhà thì bệnh nhân quay qua nói chuyện với....không khí...
- 2 ông...chờ chút nha.....thằng Út đang trong....Rạch Giá vô......nó vô tới....tui đi với 2 ông...liền à
1 dòng điện 24volt chjay dọc sóng lưng.....ông nào vậy........có ai ở đó đâu.......
quả thực, 30’ sau con trai út của bệnh nhân về tới (gia đình yêu cầu ở lại chút xem tình hình có ổn không rồi hãy về)
Cả gia đình đang nói chuyện thì....
- Thôi, 2 ổng...vô rồi...kìa.....hết giờ rồi.......tui đi nha cả nhà – vừa dứt câu thì bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng.cả nhà oà lên khóc nức nở, còn bà vợ chạy anh chạy vô tìm....2 ông nào đó
- Thôi, chào gia đình bọn em về.trể lắm rồi...
- Cám ơn 2 anh, em gửi tiền dầu cho Chi Hội, nhắn với chú là em cám ơn nhiều lắm.....
- Dạ không có gì, chuyện phải làm mà anh.....tiếng thằng Trung nói, rồi cả 2 lên xe về Sài Gòn
chuyện chưa dừng ở đó....ra tới cây đa đầu ngỏ....xe bổng dưng chết máy......
- Thôi xong, nãy lo chạy......hết dầu rồi con trai – tiếng em nói
- Mày đùa tao à...mày biết đang ở đau không?cây đa....cây đa đó, có “cái gì đó” bò xuống đó con.....
- Giờ có 2 cách, 1 là mày đi mua dầu, 2 là tao đi.....mày chọn đi
- Tao không chọn, đi thì đi cả 2, còn không thì ở lại cả 2.mày định lừa tao à....
- Vậy dầu đâu về?
- Không biết, mày tính đi
- Alo anh Sơn hả?em đang kẹt trong Thứ 7, xe hết dầu, anh làm ơn.....(anh Sơn là quản lý chành đầu ở Rạch Giá của bên em)
- Ba ơi......gần 2h sáng rồi ba..đậu đó đi, sáng tao vô
- Đang gấp anh ơi, em phải về sáng mai còn việc của Cty nửa
- ........mày đúng là báo huynh báo đệ, đợi chút đi
- Xin chân thành cám ơn
- Đợi đi, 1 tiếng nửa mới vô tới....
tả sơ khúc đó nha....đường né thị xã đó 1 bên là đồng ruộng trống lỏng, 1 bên nhà rừng cây, chỉ có 1 ngã 3 bên phải là chổ em đậu, ngay đầu ngã 3 là cây đa lớn, kế bên có cái trường học, tuyệt nhiên không 1 chiếc xe nào có trên đường...ban đêm lớp nào lạnh, lớp nào sương mù, đom đóm lập loè nửa chớ.....khung cảnh này đúng là kinh dị mà....
đậu tầm 15’ em tranh thủ chợp mắt tý, còn thằng kia thì ngồi nhìn cây đa trân trân(kiểu như sợ mà muốn gặp ấy)
- Ê....giọng nó kêu nhẹ nhẹ...
- Gì....em nhắm mắt tear lời.....
- Mày nhìn cái trường kìa, sao trên tầng 2 có cái lớp còn mở đèn....nó quay qua hỏi em
- Nó quên tắt.....em mở mắt nhìn nó nói.....rồi nhìn lên tầng 2.... không có lớp nào mở đèn cả.....
- Mày định hù tao hả?em vừa nói vừa bẻ đầu nó quay qua trường học...
Khỏi phải nói.....mặt nó xanh lè.......mồ hôi túa ra...cố gắng thanh minh thanh nga là rõ ràng cái lớp học nó đèn.
E quay qua nói nó..
- Bớt giỡn.......bất chợt em nhìn lên thì....đèn mở thật...vừa bật lên rồi tắt(kiểu như vậy)
- Rồi....tới rồi đó.......chuẩn bị đi.......tao thấy rồi.....giọng em run run nói......
- Giờ sao mậy......không lẽ chết ở đây.....
- Im đi, nhắm mắt lại đi.....chút ông Sơn đem dầu vô....
- Ê...T ơi....có cái gì trên cây đa kìa T......giọng nó mếu máo nói....
- Tao không thấy gì hết... em vừa nói mà mắt nhắm nghiền lại không dám mở ra...
- Nó....nó....đang bay xuống kìa.....T ơi.........
- Kệ nó đi, ai bảo mày nhìn nó......nhắm mắt đi....
- Tao...nhắm không có được......nó khóc ra tiếng, vâng thằng con trai gần 25 tuổi đầu khóc ra tiếng đấy ạh....
- Nó đâu ròi......
- Đi ra đồng rồi........sương mù không à......tao không thấy nửa....
- Vậy mày nhắm mắt lại mẹ đi..... còn nhìn nửa......
- Alo.....mày đang đậu đâu, tao qua phà rồi nè....
- Cây đa, ngay cây đa......
- Đm, hết chổ đậu rồi hả?
- Dạ thưa xe hết dầu, không phải em muốn thế
- Chờ đi, ngồi trong xe 15’ nửa tao tới....
vừa cúp máy xong......bất chợt liếc mắt lên trường học......
- Trung.....mày nhìn xem có thấy cái tao đang thấy không....vừa nói mà mắt em không rời khỏi đó.....
- Thằng Trung từ từ quay lại... nó hét lên 1 tiếng rõ to rồi ngồi thụp xuống sàn xe
- 3- 4 cái bóng trắng đang đứng ở hành lang nhìn xuống 2 thằng.......rồi từ từ mờ nhạt rồi biến mất cùng với đèn tắt (đúng nghĩa đèn tắt tao tắt – mấy bố nào hay thề kiểu này thì bỏ nha)
- Nước... thằng điên, mày đái trên xe tao hả... thằng khốn này...
- Tao sợ quá... mày hối ổng nhanh nhanh đi T, không tao chết ở đây mất
- Chút nửa ổng mới vô tới...chờ tý đi.....mày ngồi lên trên coi.......
nó lòm còm ngồi lên ngay ngắn....chưa kịp gì thì.....nó há hốc mồm chỉ trỏ về phía trước...
em liếc mắt nhìn theo hướng tay thì thấy 1 đám mờ mờ ảo ảo lẫn trong sương, đàn ông có, đàn bà có, trẻ con có...vừa đi vừa cười nói... rồi bổng dưng 1 cơn gió thổi tới làm tan biến tất cả....trong nháy mắt......vừa lúc đó thì có tiếng thắng két kế bên....ơn trời Mr.Sơn đây rồi.....
- Mày cũng gan lắm mới ở đây ha....
- Em sắp chết rồi, anh chậm tý em chết thiệt đó anh Sơn – thằng Trung nói giọng run như mới tắm nước đá xong
- Ở khu này hồi xưa Bon- Bót tràn qua giết xác người chất như núi. Cái móng của trường học là mồ chôn tập thể dài ra tận cánh đồng.......thấy gì chưa? Ổng vừa nói vừa chỉ cái miếu lớn cách đó độ khoảng 10m lẩn trong màn sương
- Nhanh nhanh, đổ dầu nhanh cho em về - giọng em hối
Sau khi đổ dầu, đề máy không nổ.....đề hết bình luôn mà vẫn không nổ, phải nhờ xe của ảnh kéo vô số nguội mới nổ máy được.....xong đâu đó là lượn ngay không kịp chào ảnh 1 tiếng. Vừa rồi em đi Vĩnh Thuận cũng có chạy ngang chổ này, vẫn cảm giác đó, rơn người.....lạnh lạnh........vang vảng xa xa như có tiếng ai oán.........
Phần 15: Chuyến đi Đà Lạt mộng mơ và mối tình dang dở
Hẳn trong voz mình ai cũng đã 1 lần đi Đà Lạt rồi hỉ. 1 thành phố mộng mơ gắn liền với hình ảnh đồi thông ngun ngút, những căn nhà mang đậm dấu ấn cổ kính thời Pháp thuộc, hồ Xuân Hương êm ả đón du khách dạo mát hoặc đạp vịt, hay quán cafe có bà chủ quán lập dị Cung Tơ Chiều ở Dinh 3, đèo Prenn gắn liền với 2 căn nhà hoang bí ẩn... nhưng ít ai biết được ngoại ô thành phố hướng về làng Cù Lần có 1 căn nhà hoang nằm dưới 1 con dốc cao mang 1 vẻ bí ẩn mà chỉ dân khu vực lân cận biết được và truyền tai nhau- 5h chiều, mừng thầm là hôm nay không có ca bệnh nào đi cả. Cái mừng ở đây là không phải chở 1 xác người về hay gấp rút đưa 1 người đang bóp bóng về gặp gia đình lần cuối... đứng chắp tay sau đít nghĩ ngợi lung tung mà trong lòng hoan hĩ vì không phải chứng kiến cảnh người mất chồng, hay con mất cha/mẹ....chưa nghĩ ngợi được bao lâu thì tèn....tén....ten.....tèn....ten... (đt kêu)
- Con qua CR đón bệnh về Lâm Đồng nhé, hôm nay có con bé thực tập theo, có gì khó khăn thì nhờ con bé phụ 1 tay nhé
- Dạ vâng – lòng nặng trỉu vì sắp phải chứng kiến cảnh đau lòng nửa (vì trong xóm ai cũng nói, mỗi lần mày lấy xe ra khỏi bãi thì y như rằng hôm đó có người chết – nghe cũng đau lòng.....nhưng mấy ai hiểu...)
Tắm rửa thay đồ, chuẩn bị cho chuyến hành trình lên vùng đất cao nguyên mộng mơ mà không quên mang theo bộ quần áo để thay
- Alo, anh là cháu chụ T phải không ợ
- Dạ vâng, ai vậy?
- Em là thực tập sinh, TT có sắp xếp đi với anh ca này, anh muốn em chờ anh ở đâu?
- Em qua Chi Hội đi, anh lấy xe rồi ghé đón em
- Dạ
Sau khi vào BV đón bệnh nhân, chụp máy thở oxy, thì lên đường....đối với em, mỗi lần lên Đà Lạt là nhiều kỉ niệm ùa về, bao nhiêu kỉ niệm đẹp với người cũ đều nằm trên đó...haizzz
- Hôm nay mình đi đâu vậy anh? bé thực tập sinh hỏi
- Lâm Đồng, mà chưa biết trả bệnh ở đâu – vừa nói em vừa kéo cửa sổ hỏi dọng ra sau
- Nhà mình ở đâu vậy em? Em hỏi con của bệnh nhân
- Đà lạt anh ơi – đúng chất giọng người con gái Đà Lạt, nhè nhẹ, mềm mỏng không lẩn với bất cứ 1 vùng miền nào được
- Vâng, vậy em nằm nghỉ đi, khi nào tới anh gọi dậy rồi chỉ đường anh
- Anh cứ theo hướng làng Cù Lần, khi nào tới em chỉ tiếp
Xe cứ thế trực chỉ Đà Lạt, trên đường thì...
- Đây là Madagui, qua khỏi đây là đèo Bảo Lộc – em phải làm HDV bất đắc dĩ vì con bé thực tập sinh lần đầu tiên đi Đà Lạt
- Sao anh biết nhiều vậy? anh đi nhiều lắm rồi hả?
- Oh, năm nào anh cũng đi, công việc nhiều căng thẳng đầu óc là anh trốn lên đây xã stress
- Em chưa đi bao giờ, lần đầu tiên đó, nãy em nghe bên TT nói, đáng lý ra anh đi với chị kia, mà em năn nỉ cho em xin đi lần, muốn gãy lưỡi mới được áh
- ....im lặng
- Cảnh đẹp quá, mà sao lạnh vậy, mà anh thường đi với ai lên đây chơi?
- 1 mình hoặc với bạn, tuỳ cảm xúc
- Xạo......đi với bồ thì có, chứ tự dưng lên đây 1 mình
- .....lại im lặng mà lòng nặng trĩu
Rồi thì cũng tới, qua khỏi Bến Xe Phương Trang thì Đà Lạt cũng hiện mờ ảo trong làn sương ban đêm, cái lạnh cắt da của mùa đông (lúc đi gần Noel rồi)+ với cái nét đặc trưng của Đà Lạt....mưa phùn, càng làm cho không gian của thành phố thêm thơ mộng.......thành phố nào, nhớ không em, ngày chúa nhật ngày của riêng mình........lúc nào cũng thế, khi đi Đà Lạt em cũng đều mở toàn nhạc viết riêng cho thành phố này
- Gần tới làng Cù Lần rồi em ơi, giờ mình đi sao?
- Anh chạy lên khoảng 300m nửa, ngay vườn dâu bên trái, đối diện có con đường mòn xuống đó, hơi khó thấy vì cây dại mọc che hơi khuất nên anh nhì kĩ tý
- Ô sờ kê thôi....vườn dâu đây, đường mòn đâu? Em nghĩ thầm
- Nè anh, đây nè.... – tiếng con bé thực tập sinh nói
- Ờ ờ....
Chạy men theo con đường mòn xuống 1 thung lũng tầm 5km, khu vực này rất ít nhà, loe hoe có vài ba cái.....nhưng cái ấn tượng nhất là 1 căn nhà hoang kiểu kiến trúc thời Pháp, căn nhà có vẻ trải qua bao nhiêu là mưa nắng nên rong rêu bám đầy trên nhà, cây dại mọc um tùm từ trong nhà ra tới ngoài, kế bên là vườn rau của gia đình bệnh nhân, gia đình bệnh nhân đối diện với căn nhà luôn.....
- Anh ơi, ba em hình như khó thở - Tiếng con bé con bệnh nhân nói
- Này, em đi theo thực tập chứ không phải ngắm cảnh – Tiếng em nói to khi con bé TTS đang đứng hết ngó bên này tới ngó bên kia với vẻ mặt hồ hởi lắm
- Dạ - Nó giật mình trả lời
- Không sao đâu, do không khí lạnh nên chú hơi khó thở, giữ ấm cho cơ thể của chú được rồi
- Chị ơi, chị có thể nào ở lại đêm nay chỉ em săn sóc ba em được không?
Con bé TTS tròn xoe mắt nhìn con của bệnh nhân rồi quay qua nhìn em kiểu như dò xét xem em trả lời thế nào...
- Thôi thì em ở lại đi, mai đi xe khách về
- Thôi......tự dưng bắt em ở lại mình ên àh.... mặt nó phụng phịu nói
- ........Rồi thôi được rồi, sáng mai về sớm.....
Nó mừng ra mặt vì được ở lại đây chơi, nhưng cái mừng chưa được bao nhiêu thì nó nhìn đồng hồ đã 1h sáng, cũng chẳng đi đâu chơi được....
- Tưởng được đi chơi lòng vòng tý, giờ này đi đâu nửa.....nó ục mặt nói
- Sáng mai anh chở cho đi 1 vòng chơi
- Dạ....cám ơn anh.......đã quá.....vừa nói nó vừa chạy ra xe lấy balo vô để tắm
Nhà bệnh nhân là căn nhà bằng gỗ đặc trưng của xứ sở sương mù, bước vào nhà đập vào mắt là 1 bàn thờ với hình 1 người phụ nử......
- Đây là.......??
- Mẹ em, mẹ em vừa mất cách đây gần năm, sau khi mẹ em qua đờ không bao lâu thì ba em bị tai biến.....nó vừa nói vừa khóc......
- Anh xin lỗi.....
- Thôi chuyện qua rồi. Anh với chị ăn cơm nhé....để em nấu cơm...
Vẫn những đặc sản của vùng cao nguyên, xà lách trộn dầu giấm, chỉ 1 món duy nhất như thế ăn với....cơm, vì về khuya nên không mua được gì nấu, phải ra vườn cắt xà lách vào trộn vậy thôi
cơm nước xong ngồi trò chuyện với 2 đứa con gái trong nhà, nhìn quanh em hỏi.....
- Rồi.....tối anh ngủ đâu được? ....Còn con bé TTS nửa....????
- Nhà em có mỗi cái giường, giờ ba em nằm rồi.....còn cái võng được không anh?
- Vậy thôi chứ biết sao giờ.....
- Vậy còn em – con bé thực tập sinh tròn xoe mắt hỏi....
- Em ra xe đi, hay em ngủ võng anh ra xe? ? ? ?
- Thôi để em ra xe.....mà sao tối quá vậy......em mở đèn xe được không?
- Thì em làm gì làm, làm sao hết bình sáng anh bắt em đẩy àh.....
Sắp xếp như thế rồi ai về chổ náy.chủ nhà ngủ trên giường, em nằm võng....con bé kia thì ra xe.....
trằn trọc mãi mà không ngủ được, móc đt ra lướt voz, xem CMT các kiểu rồi ngủ quên hồi nào không hay......
- Đừng có giỡn nha.....khuya rồi àh....đánh chết anh giờ - tn của con bé TTS
- Ờ.......em nhắn lại nhưng nghĩ thầm chắc nhắn nhầm cho thằng bồ nó rồi, trả lời đại rồi nhắm mắt ngủ tiếp....
Không biết là ngủ bao lâu, lúc đó đã mấy giờ.....nhưng đang ngủ rất ngon phần trời lạnh, lái xe mệt nên ngủ rất sâu
- Anh T ơi....anh T ơi.....giọng nói thì thầm trong đầu....giật mình bật dậy nhìn xung quanh Nhưng.....không có ai. Nhìn lên thì thấy 2 cha con nằm trên giường đã ngủ rồi...em nằm xuống vì nghĩ chắc nằm mơ
- Anh T ơi, anh T ơi.......giọng nói lại cất lên....lần này rõ ràng vì chưa ngủ lại được, cái gì vậy trời, kêu đúng tên luôn trời...không lẽ bỏ mạng ở đây......em nghĩ thế.
- Anh T ơi, mở cửa cho em....má ơi, nó kêu mở cửa....đang suy nghĩ thế thì sực nhớ con TTS đang ở ngoài xe...bật ngồi dậy phóng ra mờ cửa thì con bé TTS nhảy tọt vào nhà ôm em cứng ngắc
- Cái gì vậy? ? ? Buông ra, em nói khẽ vì sợ con bé chủ nhà thức......vừa nói vừa đẩy nó ra
Nó bặm môi khóc lóc hức hức.....
- Sao anh mở cửa chậm vậy.....căn nhà......căn nhà kia kìa
- Căn nhà đó sao....em hỏi giọng run run vì biết chắc có chuyện gì rồi
- Có người trong nhà.....em nghe tiếng nói.....người nước ngoài.....
- Sao biết nước ngoài....
- Ả ẻ ỏ ủ ỉ......xí xô xí xào - con bé đó nhái lại tiếng....
- Chắc gió thôi, em ngủ đi.....
- Anh cho em vô đây ngủ đi, em không ra đó nửa đâu...
- Còn anh.....trong đây có mỗi cái võng....
- Vậy....anh ra xe với em đi......em không ở mình ên đâu....
- .....lưỡng lự 1 hồi em ờ luôn
Khép cửa lại rồi ra xe với nó, nó nằm trên băng- ca, em nằm bên ghế kế bên.
- Hồi nãy anh gõ thùng xe chọc em phải không?
- Có đâu....anh ngủ trong nhà mà......
- Vậy...ai....gõ thùng xe......em còn nhắn tin bảo anh đừng đùa nửa mà.....
- Thôi ngủ đi, chắc gió đó, không có gì đâu....em biết chuyện gì rồi nhưng nói để trấn an nó....
Phải nói lạnh kinh khủng....không có mền chắc 2 đứa chết cóng mất........đang thiu thiu ngủ thì
- Cạch...cạch....cạch....rất rõ ràng......như tiếng đã ai ném xuống mặt đường....
- Anh nghe gì không – tiếng con bé TTS nói khẽ
- Nghe....rồi.......
- Xí xô xí xào.....xí xào xí xô.....
Con bé nhảy cẩn lên phi qua chổ em nằm ôm cứng ngắc....
- Buông anh ra.....người ta thấy bây giờ....
- Em sợ quá......em nghe tiếng đó 3 lần rồi đó....
Rất rõ ràng.....không lẫn vào đâu được tiếng người đàn ông nói.....tiếng Pháp......chắc chắn như thế...cả 2 đứa cùng áp sát mặt vào kiếng xe để nhìn vào ngôi nhà rồi cả 2 bật nhảy mạnh ra sau đánh rầm 1 tiếng.....1 bóng người cao to đang đi đi lại lại trong nhà.....vừa đi vừa nói xí xô xí xào....
- Con bé bụm miệng khóc ré lên, còn em thì cứng đờ cả 2 tay nhưng cũng phải lấy tay bụm miệng nó lại......cạch....cạch...cạch......tiếng đá rơi trên nóc xe....con bé lăn ra bất tỉnh......xỉu thiệt luôn....em ngồi ôm nó mà không biết phải làm thế nào, nhìn ra cửa sổ thì.......cái bóng cao to ấy đang đứng sau xe......thất kinh hồn vía, em càng ghì chặt con bé hơn trong khi mắt nhắm nghiền....nam mô anh di đà phật....nam mô anh di đà phật.......vừa nhắm nghiền mắt vừa niệm.....từ từ hé mắt ra thì cái bóng.....biến mất.....thức trắng 1 đêm để canh chừng cho nó.......
Sáng sớm đang gật gù thì nghe tiếng cửa nhà mở, em mở cửa xe bước xuống
- Ủa. Tối qua em thấy anh nằm võng mà, sao giờ trên xe.....con bé chủ nhà vừa nói vừa nhìn vào xe...nó à 1 tiếng rồi tủm tỉm cười...
- Trời, không có......tối qua có chuyện lạ......nên con bé ấy kêu anh ra xe....
- Thôi hiểu rồi mà......
- Đó giờ ở đây có chuyện gì lạ không em? em hỏi đánh trống lãng
- Chuyện lạ là chuyện gì anh?
- Thì.....em kể lại đầu đuôi câu chuyện
- Có.....nhà này hồi xưa là của ông thiếu uý người Pháp....ổng có vợ người Việt, ở với nhau 2 mặt con thì...bà vợ bỏ ổng theo 1 ông cấp lớn hơn.....trong khi đang gọi đt để xin abr quay lại, không biết chuyện gì thì ổng lấy súng bắn vào đầu tự tử.....ở đây em gặp hoài.......nhưng ổng không phá phách gì hết, người dân ở đây ai cũng thấy chuyện bfinh thường.....hôm qua em thấy tối nên không kể anh nghe sợ anh không dám ngủ
- À....ra là vậy.......
Cả 2 đang nói chuyện thì con bé TTS xuống xe......em kể lại câu chuyện khi nãy mới nghe được cho nó........
- Ổng làm em sợ quá.......
- Thôi, em vào em tình hình của chú cái nửa đi rồi mình về
- Dạ vâng....
Sau khi xem xét tình hình đã ổn, cả 2 lên xe về....ra dạo 1 vòng tp cho em nó biết Đà Lạt là như thế Nào......ghé ăn bún bò ở quán Công trên đường Phù Đổng Thiên Vương.....rồi thẳng tiến Sài Gòn.....qua khoảng vài tháng sau.....1 lần vô tình vào message của FB thì thấy có tn FB.......tin nhắn của con bé TTS......nó nói sau chuyến đó nó thích em.....nhưng không dám nói......tin nhắn gần nhất là nó trách em không rep tin nhắn nó.......sau hẹn ra cafe nói chuyện thì 2 đứa quen nhau được thời gian cũng gần 2 năm thì nó theo gia đình đi định cư rồi mất liên lạc dần........
- Thành phố nào, nhớ không em, ngày chủ nhật này của riêng mình... mỗi khi nghe lại bài hát hoặc có dịp lên Đà Lạt, hình ảnh con bé TTS sợ ma ngày nào lại ngập tràn trong tâm trí.
Phần 16: Chuyến đi Cô Tô - An Giang và ngủ với NAM điều dưỡng
Thật sự mà nói, chuyện này có vẻ đi quá xa so với dự định ban đầu của em. Topic vốn chỉ mang tính chất kể chuyện, không mang tính chất PR hay nâng bi, những ai đang và đã có ý nghĩ như thế thì xin hãy trả nó lại như bản chất vốn có của nó.- Nhưng qua đây, chính xác là qua topic này, em thấy được trong cộng đồng voz của chúng ta đại đa số vẫn có cái tâm tốt, nhưng do bức xúc trong công việc cũng như cuộc sống bên ngoài nên các bác mang lên diễn đàn để cào phím cũng như xã stress. Với em voz là gia đình, mỗi cmt đều là góp ý, xin cám ơn các bác đã cho em động lực để thực thi thiện nguyện này. Riêng em thì em hoan nghênh chào đón tất cả các vozer muốn theo xe trước để thực chiến, sau là đi chơi, sắp tới có thể sẽ có 1 chuyến lên khôngmtum để đưa bệnh nhi của 1 vozer giới thiệu, bác nào có nhã hứng muốn đi theo thì đăng kí, giới hạn 2 người thôi nhé, mọi chi phí trên đường em xin tài trợ 100%, chuyến đi có lẽ kéo dài 2 ngày nên khuyến cáo các bác sắp xếp công việc ổn thoả hãy lên đường tránh tình trạng bỏ bê công việc
- Có ca về Cô Tô (An Giang) con cho xe qua CR đón nhé, nhưng phải nằm lại dưới đó 1 ngày để sáng hôm sau đưa 1 bệnh nhân khác lên tái khám, gia đình khó khăn quá, ráng giúp họ nha con
- Dạ vâng, chú nhắn con số điện thoại bệnh nhân đi, với lại cho con thêm 1 điều dưỡng nha, để săn sóc cho bệnh nhân ca lên
- Cái đó chú biết rồi, thôi đi đi cho sớm
Như thường lệ thì thay đồ xong lấy xe rồi ghé TT đón điều dưỡng, tiếc 1 điều là nam không phải nữ y tá nữa, chắc mấy ẻm đồn nhau xe này đặc biệt quá nên không ẻm nào chịu đi nữa
- Chào anh, hôm nay có gì đặc biệt không? - Nam điều dưỡng hỏi
- Có, anh là nam điều dưỡng
- Anh muốn đi với nữ y tá àh
- Không, bình thường em toàn đi với y tá nên hôm nay nam thì hơi khác lạ tý
- Có gì khó khăn thì bảo em phụ tay nhé, em cũng còn lọng cọng lắm
- Chỉ cần anh nặng bóng vía tý để khỏi sợ là được
- Anh cứ thích đùa em
- ......chờ đó đi ku
Sau khi đón bệnh nhân đưa về tới nhà an toàn thì...
- Sáng mai con có ca chuyển bệnh nhân lên, chú cho con tá túc 1 đêm được không ạ- Tiếng em hỏi chú chủ nhà
- Àh....ờ........cũng được nhưng - Ông chủ nhà nói
- Nhưng gì mà nhưng, bác tài cứ ở lại đây, cứ coi như là nhà của mình đi, không sao cả - Tiếng của ông cụ nói (ba của chú chủ nhà, bệnh nhân là con của chú)
- Dạ, con cám ơn trước ạ
Sau khi tắm rửa sạch sẽ thì ra dùng bửa cơm với gia đình, bửa cơm đạm bạc nhưng ấm lòng vì được gia đình đối đãi quá chu đáo cũng làm em xúc động......sau khi cơm nước xong ngồi dùng chén trà với gia đình thì chợt thấy thằng con út của ông chú xách nào là sô, đèn các kiểu lơn tơn đi ra
- Đi đâu khuya vậy cu?
- Em đi soi ếch, anh đi không? Vui lắm....
Lời mời hấp dẫn đấy nhưng........em chợt nghĩ đến buổi câu cá vừa rồi thì gai óc nổi lên.....
- Đi đông không?
- Bạn em nửa, chắc 4- 5 đứa, anh thay quần ngắn đi rồi đi, vui lắm đó
Tính tò mò ham vui làm em quên béng ngay vụ câu cá
- Chờ tý nha – em hồ hởi chạy đi thay quần không quên hỏi ông điều dưỡng đi không
- Thôi, em ở nhà chơi, anh đi đi, em hơi buồn ngủ rồi
- Vậy ở nhà đi, tý em về ạh
Tả sơ là căn nhà nằm lẻ loi gần chân núi, từ đường lớn đi vào tới nhà cũng gần chục cây số, 2 bên chỉ là đồng ruộng trãi dài vào gần tới nhà......giữa các đồng ruộng thấp thoáng những cây thốt nốt.....nghe kể là khi xưa Bon- Bót dùng lá của cây này để.....cưa người......
Phải công nhận là vui, các bác cưa cảm nghĩ cầm đèn rồi soi, thấy ếch rồi chạy theo nó nhảy chồm lên để chụp nó lại, người ngọm đứa nào đứa nấy sbufn lầy dính tùm lum, bẩn thì bẩn nhưng vui cực......sau khi bắt được kha khá thì về nhà
- Trên đường về thì thằng nhóc kể vanh vách các chuyện về Bon- Bót cứ như là nó đứng chứng kiến ấy. Nào là phụ nử thì hấp xong dùng cây chọt từ lên tới bản họng, thanh niên thì chặt đầu mổ xác như IS, trẻ con thì 2 thằng nắm 2 chân xé như xé 1 tờ giấy.......tội ác diệt chủng ấy được ghi chép lại đầy đủ tất cả, bên Ba Chúc có hẳn 1 ngôi chùa để thờ cúng các nạn nhân của tội ác này. Các bác có thể lên gút gồ để tìm hiểu thêm....
- Trên đường về thì có đi ngang 1 khu tập thể gần chục ngôi mộ, em không thể nào quên được cái cảm giác vừa sợ, vừa nổi da gà, sóng lưng lúc nào cũng lành lạnh và đặc biệt......cái cảm giác như có người nào đó đang dõi theo từng bước chân mình đi......
- Gần tới nhà thì nghe tiếng ông điều dưỡng đang nằm trong phòng nói chuyện, nhưng không rõ nc với ai. Khi em vào đi ngang qua phòng thì mới biết sự thật.......nó nằm nói chuyện mình ên......
- Ông nói chuyện với ai vậy?
- Ông chứ ai? chứ không lẽ nãy giờ nói chuyện với ma....mà sao giọng nghe bình thường vậy? Nãy nói nghẹt mũi mà
Em đứng hình, mồ hôi chảy dài ra, miệng lắp bắp hỏi
- Ông có điên không? tôi mới đi về....ông nói gì vậy
Khỏi phải nói, ông con búng 1 phát như cái lò xo.....bật nhảy khỏi giường mặt mày tím ngắt.....
- Anh nói.....sao......nãy giờ....anh không...có bên.....phòng....kế bên hả.....? ? ? ?
- Con với chú đó mới về mà....chú sao vậy....thằng nhóc chen vào nói
- Vậy nãy giờ....tui nói chuyện với ai trời......rõ ràng.....là tui nghe tiếng phòng kế bên lục đục.....tui còn hỏi ông không đi hả.....ông còn ờ 1 tiếng......tui hỏi ông chạy xe lâu chưa.....ông kêu lâu rồi........tui hỏi ông có bạn gái chưa.....ông nói chưa......nhưng mấy câu trả lời cọc lóc vậy.....ông đừng đùa tui nha.......
- Ông....điên vừa thôi......ông dòm người tui coi.......em lắp bắp trả lời
- Die mother......cái gì vậy trời......nó mếu máo hỏi.......vậy nãy giờ tui nói chuyệnc với ai........
- Thôi, thằng Tư nó chọc chú đó......tiếng ông cụ từ sau nhà đi lên, tiếng nói bất ngờ của ổng làm em la anh lên 1 tiếng rõ to vì giật mình
- Tư nào, sớm giờ con có thấy ai đâu ông? Tiếng em hỏi
- Nó là anh của thằng nhóc này, thằng này thứ 5......nó chết rồi, nhưng thỉnh thoảng cũng hay về chọc ghẹo mọi người trong nhà chơi.....
- Sao chết vậy ông? Giọng ông điều dưỡng hỏi
- Nó thất tình......uống thuốc ngủ chết, nó chết bên phòng kế bên đó.......gia đình đi làm đồng hết không ai ở nhà, lúc phát hiện được thì nó đã chết rồi....
- Ối nhồi ôi.......sao đi đâu cũng có chuyện để nghe kể thế này.....em lên tiếng nói giọng mếu máo
- Thôi, chú đi tắm thay đồ đi.....tui ra đốt nén nhang cho nó để nó khỏi ghẹo nửa.....
- Ối nhồi ôi.....đi tắm nữa cơ đấy......cái phòng tắm ở tít ngoài sau nửa cơ đấy....nao ní chưa các bác ạh......báo hại em phải bắt thằng nhóc ra đứng canh cho em tắm, lâu lâu em phải lên tiếng kêu để chắc chắn là nó không bỏ vô nhà...
- Sau khi tắm xong thì em với điều dưỡng qđ ngồi chơi tới sáng.....chứ chả dám đi ngủ kế cái phòng có “Ai đó”......
- Cả 2 thằng ngồi gật gù đến 4h sáng bên cái đèn dầu leo lét thì......
- Cóc.....cóc......cóc........tiếng gõ cửa nhè nhẹ bên ngoài.......
Cả 2 thằng giật mình nhìn nhau không đứa nào bảo đứa nào cả 2 thằng bung bỏ chạy vào chổ thằng nhóc nhỏ đang ngủ
- Gì vậy chú? Thằng nhóc dụi mắt nhìn 2 thằng đang ôm nhau trong góc giường
- Có.....ai......đang...gõ cửa kìa - Ông điều dưỡng nói trong tiếng nấc
- Chú nằm đây ngủ với con đi, không có ai đâu
- “Không có ai đâu” sao mà nó nói nghe nhẹ nhàng thế không biết.....em nghĩ thầm
Phần vì quá mệt, nên cả 2 thằng nằm ôm nhau ngủ tới gần 9h.......chỉ thức dậy khi đt của ông chú gọi, 2 thằng cuống cuồng chạy đi đánh răng rồi biến lẹ không quên cảm ơn gia đình vì đã cho 1 “trải nghiệm” rất ư là hấp dẫn
- Đến tận bây giờ em vẫn không quên được cái tiếng cóc...cóc....cóc khô khan giữa đêm vắng như thế.....biết đâu được, khi đang đọc chap này.......cửa phòng các bác lại vang lên tiếng....cóc....cóc.....cóc ấy
Phần 17: Chuyến đi được báo trước
Một không gian trắng xoá, đây là đâu? tôi đang ở đâu thế này? Xung quanh không có ai, chỉ 1 màu trắng xoá như thế.....đang miên man suy nghĩ mình đang ở đâu......từ xa xa 1 bóng người đi tới......- Cậu đưa tôi về nhà nha.......
- Này cô ơi? đây là đâu? Nhà cô ở đâu?
- Xa lắm đó.....Bình Phú - Cai Lậy nha cậu.......nhớ ghé đón tôi về nhà nha......tiếng nói nghe như từ xa xăm lắm, từ từ... từ từ khuất xa đi
- Cô ơi, cô là ai? Đây là đâu – em vừa chạy theo vừa hỏi lớn
giật mình thức giấc, thì ra là giấc mơ, em bật ngồi dậy xoa xoa đầu, vẫn đang còn nghĩ ngợi về giấc mơ ấy....đt reng
- Alo chú?
- Con qua CR đón bệnh về nha.....bà cụ yếu rồi
- Dạ vâng....
Thay đồ tắm rửa rồi đánh xe qua cổng số 3 như thường lệ, đón em ở cổng là con của bệnh nhân
sau khi đưa lên băng- ca của xe thì lên đường như thường lệ
- Trả bệnh ở đâu vậy anh?
- Bình Phú – Cai Lậy anh ơi...
1 luồng không khí lạnh bao trùm cả ca- bin, miệng lắp bắp hỏi
- Bình....Phú........em vừa hỏi vừa liếc nhìn ra sau
- Dạ.có sao không anh?
- Dạ....không có....gì......quê em cũng ở đó....
Vừa qua cầu Bình Phú, rẽ phải vào con đường nhỏ, chạy tầm 2 cây số thì rẽ trái vào con đường nhỏ hơn.......tới trước 1 dinh thự kiểu cổ thì dừng lại
- Ở đây hả anh?
- Dạ đúng rồi.....
Ngôi nhà kiểu Pháp thời xưa như trong mấy bộ film hội đồng mà các bác hay xem thì nó y như thế, xung quanh nhà là vườn cây ăn trái lớn, có vài ao cá, trước cửa nhà là 1 đường mòn nhỏ có con sông lớn chạy dọc theo.......cửa em vào là cửa sau vì cửa trước không đi được.....
- Sau khi trả bệnh xong thì tự dưng mặt mày say sẩm, chóng mặt như muốn xĩu vậy, mặc dù trước đó thì em tỉnh như sáo..
- Anh sao vậy? Mặt anh xanh lè thế....
- Dạ không sao? Chắc trúng nắng rồi...
- Anh vào nhà nằm nghĩ tý rồi về....
- Dạ cám ơn
Anh chủ nhà dìu em vào phòng nằm, nhà đúng chất của những ông bà hội đồng xưa, bàn ghế kiểu cũ, cả cái giường cũng vậy, nhà này kiến trúc 3 gian, gian giữa là khu sinh hoạt, gian bên trái là nhà thờ, gian bên phải là bếp, nhà rất rộng và thoáng mát......sau khi nằm cho tĩnh thì chị người làm có làm ly chanh nóng uống, vừa uống em vừa quan sát ngôi nhà nên ghi nhớ toàn bộ..
- Hay anh ở lại nghĩ rồi chiều về, chứ giờ đang bị vậy chạy xe không được an toàn cho lắm
- Dạ vâng, làm phiền gia đình quá, bà cụ sao rồi anh?
- Yếu lắm rồi, chắc....không qua đêm nay.....
- Em rất lấy làm tiếc, xin chia buồn cùng gia đình
- Không sao, anh cứ nghĩ ngơi, ngồi 1 chổ chán thì đi vòng vòng tham quan cũng được
- Dạ, cám ơn anh
Sau khi uống hết ly nước chanh em lội bộ đi lòng vòng, phải nói khuôn viên ngôi nhà rất lớn, những vườn cây trái cực kỳ rộng, tưởng chừng nếu lạc vào thì khó mà ra được.....đi vào mé của khu vườn thì thấy có cái võng..ngon, mát thế này làm giấc tới chiều về khoẻ...nghĩ sao làm vậy em nhảy tọt lên cái võng đu đưa lim dim mắt......
- Cám ơn cậu đã đưa tui về nghen, cám ơn cậu nha.....tiếng nói chợt vang lên trong đầu từ từ xa dần xa dần
- Cô ơi, cô là ai? Con đã đưa cô về đâu? Cô ơi – Vừa hỏi em vừa bật ngồi dậy dọm chân đinh chạy theo....lại giấc mơ lạ đó.....chuyện gì vậy? Bà cụ đó là ai? Đang nghĩ miên man thì nghe tiếng khóc từ trong nhà vọng ra làm em bật ngồi dậy đi vào nhà
- Chuyện gì vậy anh? tiếng em hỏi nhỏ
- Và cụ đi rồi....
1 luồng khí lạnh chạy dọc sóng lưng.....có khi nào.......
.......Sau khi chia buồn cùng gia đình xong em lên xe về Sài Gòn ngay.....nhưng vẫn không thể giải thích nổi chuyện vừa xảy ra là như thế nào.....
Phần18: Cung đèo bí ẩn
Trước khi vào câu chuyện, mình xin có vài lời với các bạn An Giang. Thật sự mà nói, mình rất cảm kích về văn hoá giao thông của các bạn nhất là các bạn đi ô tô, chỉ cần nhìn kiếng hậu là các bạn tự động chuyển nhan vào lề ngay lập tức bất kể đường đang 2 len, còn các bạn xe máy cũng thế, rất ít ai không nhường đường khi xe ưu tiên đang làm nhiệm vụ. Bất kể gặp ở đâu chứ không riêng gì ở thành phố Long Xuyên. Mình để ý rất nhiều lần các xe biển 67 đều như thế. Văn hoá giao thông các bạn rất tốt. 1 lần nữa xin cám ơn các bạn- Ờ...hôm nay có ca đi hơi xa, em đi hay anh đi? - Tiếng anh C hỏi qua điện thoại
- Chắc anh đi quá, nay công việc em nhiều quá, anh đi đi nha, mà đi đâu vậy anh?
- Đà Nẵng....
- Xa dữ, vậy chắc anh đi rồi, em bận việc cty lắm
- Ờ, vậy thôi anh đi....chắc cỡ 4 ngày anh mới về....
- Sao cũng được, có gì chạy mấy ca ở đây thì em đi cho
Chưa cúp máy được bao lâu thì anh C gọi lại
- Hay đi chung với anh đi, chứ mình ên anh sợ anh chạy không nổi.....đi về ~2000km lận em
- ......còn công việc ở nhà nửa. Anh chờ tý, để em sắp xếp thử nha
- Oh, anh đi lấy xe, có gì thì báo anh rồi anh ghé nhà em đón em
- Dạ vâng
Sau khi bàn bạc công việc ở nhà lại cho thằng thư ký, em phóng lên phòng soạn đồ rồi xuống nhà đợi xe đến đón
- Anh ghé nhà đón em đi, em đi với anh
- Anh gần tới rồi đó
Hôm nay đón bệnh về cũng không có gì nghiêm trọng, bệnh nhân đã khoẻ bác sĩ cho xuất viện, ca này chạy cũng không cần gấp lắm nên anh em cũng thư thả thời gian tèn tèn thăm thú phong cảnh. Cũng lâu rồi không đi lại cung đường Bắc- Nam này, đường xá thay đổi nhiều hơn lúc em còn lái xe tải. Cả 2 anh em thay phiên nhau chạy nên cũng không mệt mấy
- Nhà mình ở đâu vậy cô ơi...
- Gần vô thành phố có cầu vượt lớn, con chạy lên cầu vượt hướng ra nhà máy xi măng con biết không
- Dạ biết, từ đó vô nhà xa không cô?
- Cũng gần, con tới đó đi rồi cô chỉ tiếp
Men theo con đường cũng không lớn lắm, chạy sâu hướng vào trong rừng thì tới nhà. Trả bệnh xong 2 anh em nghĩ mệt, ăn cơm với gia đình rồi chào cả nhà đi về luôn trong đêm
- Sao không ở lại nghĩ sáng mai đi sớm, giờ trễ rồi mà mới ra tới nửa con
- Dạ thôi, phiền gia đình quá, con tranh thủ về để còn những ca bệnh tiếp theo nửa
- Không ở lại đến sáng được àh.....chạy vậy sao chịu nổi
- Dạ không sao, đi 2 người lận mà, có gì đổi qua đổi lại. Gì chứ lái xe là nghề của con mà – em cười trả lời
- Vậy thôi 2 con đi đường mạnh giỏi nha..
- Dạ cám ơn cô. Chào gia đình con đi ạ
Sau khi từ biệ gia đình, 2 anh em lên đường phóng về Sài Gòn ngay, biết thế nào cũng sẽ ngủ dọc đường, nên phải tranh thủ đạp về càng sớm càng tốt
- Em chạy nha, anh ngủ chút, chừng nào mệt kêu anh nha
- Vâng, để em – tiếng em ngàp ngắn ngáp dài đáp
- Để anh ra sau ngủ, chứ ngồi cabin ngủ không được....
- Đù, dám ra sau luôn.......
- Có gì đâu, anh ngủ hoài chứ gì
- Thì em có nói gì đâu. hí hí
Đường vắng nên em tranh thủ đi nước rút 90- 100 đều đều.......3h sáng, cái giờ mà dễ buồn ngủ nhất, em cũng không ngoại lệ, mát sụp mí.....tay lái loạng choạng.....thôi không xong rồi, tìm chổ ghé thôi.....hay qua nốt cái đèo Cả rồi ngủ......chứ giờ đồng trống biết ghé đâu....em tự nói với bản thân như thế, vì lúc đó còn cách đèo Cả tầm 30- 40km thôi, gần tới chân đèo.....vừa qua 1 cột đèn đường......1 bóng người hắc lên kiếng trước làm em giật mình.....kétttttt.....
- Không sao.....chắc do buồn ngủ.....ráng tý đi.....qua đèo có cây xăng rồi ghé.....ráng tý đi – em thầm nghĩ thế
Thêm 1 cột đèn đường nữa.....lại thêm 1 bóng người hắc lên kiếng xe.....cái gì vậy trời......không lẽ.....nửa hả.......chắc do buồn ngủ quá.....em chạy từ từ lại, bất chợt.....nhìn vào kiếng hậu giữa xe.....anh C đang ngồi ở vách ngăn nhìn em chằm chằm bằng cặp mắt như nhìn kẻ thù.....
- Gì vậy anh C, anh làm em hết hồn......
Không có câu trả lời.....1 sự im lặng....em quay ra sau thì thấy ảnh đang nằm ngủ ngon lành như không có chuyện gì.......
- Chắc hoa mắt thôi.....em tự nhủ như thế....
Khi leo lên tới đỉnh đèo Cả thì sương mù dày đặc.không thể nào đổ được, nên em quyết định đậu trên đèo ngủ luôn. Trên đỉnh đèo có 1 bãi đất rất lớn dành cho mấy xe tải ghé tưới võ, bác nào từng đi đèo này thì biết....con đèo nổi tiếng nhất nhì vì đã biết bao nhiu xe dựa núi vì không leo lên nổi.....nằm trên cabin gò bó quá nên em quyết định ra sau ngủ chung với anh C. Anh C nằm trên băng-ca ngủ, còn em nằm trên ghế kế bên (ghế kế bên nếu kéo ra thì bằng ngang với băng- ca luôn vì xe được thiết kế có thể chở được 2 bệnh nhân cung lúc), cả 2 anh em đắp chung có 1 cái mền. Đang thiu thiu ngủ thì dường như.....có ai giật mạnh cái mền....làm em bật ngồi dậy.....
- Cha nội này, có cái mền còn kéo nửa – em nói to cốt ý cho ổng nghe luôn
- Kéo đâu kéo.....tiếng ảnh đáp
Em không trả lời mà nằm xuống ngủ tiếp.......vừa thiu thiu thì lại thêm 1 lần nửa.....cái mền lại bị kéo tuột ra......
- Đang phê nha, kéo hoài vậy cha
- Không có kéo.......anh C vừa đáp vừa ngồi dậy giọng ngái ngủ.....đang đâu vậy?
- Đèo Cả, sương mù quá không đổ được...
Ảnh nghe vậy nên nằm xuống ngủ tiếp.....bất chợt......anh C cảm nhận được hình như.....có 1 bàn tay đang thò từ sau xe kéo phăng cái mền
- Ê.........ai vậy.....anh C vừa hét vừa thở hổn hển
- Cái gì vậy......em bật ngồi dậy hỏi to
- Anh......mới thấy.....mang máng.......có bàn tay kéo....cái mền
- Bớt giỡn....nha, đang trên đèo nha....anh
- Anh....nói thiệt........anh mới nằm xuống.......thấy rõ ràng...mà
Cả 2 anh em...không ai bảo ai....bung cửa bỏ chạy khỏi cái xe.......trời rất lạnh, nhưng em cảm giác được mồ hôi chảy ướt cả áo........chưa kịp định thần lại thì....xịt xà.......1 chiếc xe tải lù lù đậu lại kế bên, anh lơ xe nhảy xuống trên tay cầm 3 nén nhang đã đốt sẳn lui cui chạy lại bên hông xe...lúc này mới để ý.....trong màn sương mù..dần dần...1 cái miếu hiện ra.........ngay cạnh xe em đậu.....
- Thôi...hiểu rồi.....đổ đèo đi.....tiếng anh C nói
- Em cũng...nghĩ vậy.....anh chạy đi....em mệt rồi.....
- Ờ.....để anh.....cả 2 anh em giọng run run nói với nhau, khỏi phải hỏi, nhìn tay chân 2 anh em, da gà da cóc nổi đầy....
Đổ đèo xong....em quay qua hỏi....
- Nãy anh làm gì ngồi nhìn em ghê vậy
- Hồi nào đâu?
- Lúc gần tới đèo.....anh không nhớ hả?
- Anh ngủ say lắm......chắc em nhìn thấy....gì rồi......
- Chắc...là vậy......”nhìn nhầm” cái thứ nhìn em là anh rồi......
Phần 19: Ông....thấy.....gì.....!!????
Oày, một ngày có vẻ mệt mỏi với chuyện của Cty, đang thiêu thiêu ngủ thì điện thoại.....chắc mẩm ông chủ hàng nào lại chửi vì hàng chưa về....gượng gạo cầm máy lên xem, àh số TT- Nay đi sớm thế chú?
- Oh, có ca đi Lộc Ninh.....sắp xếp đi được không? Bệnh nhân hấp hối rồi, bệnh truyền nhiễm nên cẩn thận nhé, qua Phạm Ngọc Thạch đi rồi chú nhắn số bệnh nhân cho
- Dạ vâng.....rồi thì lê thân béo ục ịch ra khỏi giường thay đồ không quên gọi cho bua.la và fanhungdatinh xem 2 ku có đi không.....babyheo8 thì bận làm nhà nên không đi được rồi....
- Alo, có ca Lộc Ninh, đi không?
- Bây giờ hả anh?datinh hỏi
- Oh
- 15’ em qua tới
Thay đồ xong thì gọi thử ku bua.la xem có muốn chiến thêm nửa không
- Có ca Lộc Ninh đi không ku?
- ......Lưỡng lự nhẹ cái.....ô sờ tê, đón ở cầu Bình Triệu nhé
- Oh
Sau khi datinh qua thì 2 ae qua bãi lấy xe dong thẳng xuống Phạm Ngọc Thạch, vào tới bệnh viện thì phải chờ cả buổi lâu mới đưa được bệnh nhân xuống
- Xe có oxy không bác tài – em điều dưỡng hỏi
- Đầy đủ đồ chơi, đẩy lên đi rồi mở.....wtf hết oxy, tđn?
- Alo anh C? Xe hết oxy hả?
- Oh, anh mới đi ca Phan Thiết về chưa kịp đổi em lấy xe đi rồi, dùng bình dự phòng đở đi, cũng được 4h đó
- Trời, không biết tới nơi không nửa
- Yên tâm, đủ mà
Sau khi ghim ống này nọ đầy đủ thì oằng mình để ra khỏi TP trong giờ cao điểm. Nói thật là không có ku datinh + bua.la thò đầu ra la phụ thì có lẻ cả tiếng chưa ra được TP. Miệng la có vẻ có tác dụng hơn là tiếng còi......chả buồn nói, mua xe chục triệu thậm chí trăm triệu nhưng không mua được cái LUẬT đi đường nửa.....thậm chí ra tới QL13 phải khó khăn lắm mới được 2 anh đi FZ BỐ THÍ cho làn đường để chạy.......đỉnh điểm xe đang gác tốc 90 địa kiếng hậu thấy 1 bé văn phòng đội nói full face chạy AB vượt cái vèo......!!????? Ghê mậy
- Đường vào nhà bệnh nhân phải nói cực kỳ khó đi, vào rừng cao su từ đường nhựa chuyển sang tới đường đất đỏ rồi qua tới đường bùn lầy luôn, đường bùn chỉ vừa đủ cái xe chạy, có lúc bị lún xe bị trượt vắt ngang đường luôn.....hầu như không thể bẻ lái được, xe muốn trượt đi đâu thì trượt......rất tiếc 1 điều là bệnh nhân không kịp về đến nhà......mất trên đường vì lý do vô cùng lãng nhách, bà vợ không biết nên........khoá bình oxy.....vãi cả khoá bình oxy.......
- Vào tới nhà bệnh nhân thì mới nhận ra là ở nhà đã chuẩn bị sẳn đồ rồi, đưa vào bắt đầu tháo ống........kinh khủng nhất là tháo băng keo đến đâu thì.......thịt + da dính theo băng keo lột tới đó.....lộ ra cả mảng thịt to đùng đã ngả màu bầm đen......sau khi trả bệnh xong lên xe rời đi bỏ lại tiếng khóc tức tưởi của cả gia đình phía sau.......
- Cả 3 oằng mình ra khỏi con đường trong rừng vì vừa ổ voi + bùn lầy....có những khúc quá sâu cạ gầm nghe rầm rầm mà đứt ruột
- Từ từ, có cái ngả ba nha........bua.la lên tiếng nhắc nhở
- Đang tìm cái ngã ba đó nè.....sao nãy giờ không thấy – fanhung nói vì ku đang cầm tài
- Nhớ là khúc này mà....sao giờ không thấy nửa ta
Cả 3 thò lỏ mắt vừa tìm vừa chạy từ từ thì.....ra tới QL....!!???? Không thấy ngả 3 đó đâu nửa nhưng bù lại......
- Ông thấy gì không T....? - bua.la hỏi
- Thấy sao không ba....
- Tưởng đâu mình tui thấy mới ghê chứ......
Cả 3 im lặng.......giọng em run run hỏi lại....
- Ông....thấy.....gì.....!!????
- Cái ông ngồi chồm hổm mặt áo 3 lỗ nhìn mặt hơi kỳ cục nhìn theo xe mình ở ngã 3 quẹo qua QL đó.......
- Làm....éo gì....có ông nào......tui thấy 2 cái vỏ xe...mà.....
- Gì...vậy....pa......đừng đùa....nha.....
Cả 2 đang nói chuyện thì chợt thấy datinh bỏ nhan tấp vào lề
- Gì vậy?
- Xe cấp cứu chạy......
Chưa dứt lời thì 1 cái xe tải 3t chạy sượt qua.......
- Cấp.....cứu....đâu????
- Rõ ràng mới nghe tiếng xe cấp cứu mà.......còn nhìn lại định hỏi sao không thấy xe đó mở đèn chớp nửa.......
Tiếng xe cấp cứu phía sau......người đàn ông nhìn theo xe cấp cứu ở đầu đường QL (chỉ 1 mình bua.la thấy) - cùng xâu chuổi lại mọi việc nhé.....cả 3 đứa không thấy ngả 3
- Thôi...về với gia đình nha.....đừng theo xe nửa.......tiếng em nói lớn trong cabin.........
Đừng nhìn vào góc phòng các bác nhé.....không chừng.....có người đàn ông nào....ngồi chồm hổm đang nhìn chăm chăm các bác lúc các bác đang đọc cái này.....
Phần 20: Rừng thiên...nước độc.....và......
- Có 2 ca.1 ca đi Vũng Tàu 1 ca đi Đắc Lắc.....con đi ca nào?- Hôm nay rãnh, để con đi Đắc Lắc cho ạ...
- Đường hơi xa, con đi với tài xế hay đi một mình?
- Thôi, để tài xế ở nhà trực xe nhỏ đi chú, có gì con rủ bạn đi chạy phụ được rồi
- Tuỳ con, vậy qua CR đi rồi chú nhắn số điện thoại cho
Bắt đầu 1 buổi trưa thường là như thế....ít khi được 1 giấc ngủ trưa nào trọn vẹn, 1 là xe ới ơi....2 là chủ hàng gọi chửi....3 là đi chạy cấp cứu......đang ngồi vân vê cái điện thoại xem giờ rủ ai đi chung, từ lâu rồi không có bạn bè gì cả nên giờ chả biết phải rủ ai nửa.....đi ên thì phê thiệt, khó mà chạy xuyên suốt.....àh, nhớ rồi.....chap này sẽ có liên quan đến 1 mem của voz....GoldTrago......tuy không hoạt động nhiều chủ yếu là nằm vùng hóng chuyện.....lão là 1 sếp to của cty P.G.B vận tải về đầu kéo ở các cảng của TP, gốc người Hải Phòng, ăn nói hơi bố đời nhưng cực kỳ lành tính (lành ở đây là trong làm ăn nhé còn ngoài thì em không bàn tới) rất nhiệt tình với anh em. Em quen lão qua 1 lần xe tải em và xe lão tung nhau trong cảng.....
- Way, đang đâu đó?
- Nhà....mới bị ông T Bình Tân đổ bia xong...tới trễ có 5’ mà ổng đổ gần 3 chai bia...có gì không?
- Đi Đắc Lắc với em chuyến đi, đi mình ên sợ không lái nổi
- .....để xem, mày chạy trước nhé... anh sướng rồi đấy, mà đi với ai?
- Oh, lên nghỉ tý đi, chắc anh chạy ca về. Có con bé điều dưỡng nửa....bệnh nhân cũng hơi khoẻ rồi nên xuất viện, chắc không có vấn đề gì...
- Vậy qua đón t đi
2 anh em đèo nhau qua bãi rồi lấy xe trực chiến CR. Sau khi đón bệnh nhân thì mới biết, bệnh nhân người dân tộc, không biết tiếng Kinh, chỉ giao tiếp qua 1 người cũng là người dân tộc đang nuôi bệnh trong bệnh viện luôn....cái khó là đường vào bản, thằng nhóc con của bệnh nhân chỉ ra dấu chỉ đường sau khi đã lên tới Đắc Lắc.....nhà bệnh nhân nằm trong bản sâu trong rừng....chỉ nhớ nó tên Chư gì đó...từ QL chạy hướng lên núi, rồi vào đường rừng phải gần 70km.....đường đi không còn là đường đất đỏ nửa mà là đường sình lầy, rất khó khăn mới vào được tới nơi...còn cách làng khoảng 3- 5km thì.....soạt.......xe trượt trên đường sình nằm vắt ngang đường...không có cách nào quay lại được....lúc đó gần 4h sáng.....
- Chết mẹ....rồi sao ra khỏi chổ này?
- Giờ bảo thằng nhóc vào trong làng nhờ người ra giúp thôi
- Ông nói được tiếng dân tộc không?
- Không....ra dấu với nó đi....
Gần nửa tiếng để 2 anh em ra dấu với thằng nhóc để nó vào làng nhờ người ra giúp.....cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhàng vì ơn trời nó đã hiểu......
- Trong thời gian nằm chờ thì 2 anh em ngồi chém gió với con bé điều dưỡng, hù ma các kiểu chủ yếu là giỡn chơi....nhưng....cái giỡn chơi không đúng chổ, nhất là đang trong rừng.....
Gần 3h chiều thì người trong bản làng cũng ra tới, sau khi đẩy xe quay xuôi lại được thì chậm chạp từ từ bò vào trong bản....bản làng này có gốc view cũng đẹp tựa như cái làng ở chap trước.....khoảng chục các nhà sàn được dựng lên thành hình tròn, ở giữa là khoảng trống để dân làng tụ tập sinh hoạt..
- Các anh em miền xuôi lên đấy àh.....ông tộc trưởng hỏi
- Ủa, già nói được tiếng miền xuôi àh
- Chút...chút thôi.....mấy anh em tắm rửa nghĩ ngơi đi, để già cho người nấu đồ ăn cho.......với chất giọng lơ lớ, hơi khó nghe nhưng vui tai
- Dạ. Tắm ở đâu được ạh? Con bé điều dưỡng hỏi....
- Kìa....ra kia đi, ngoài bờ suối ấy.....
- Trời, lộ thiên hả anh? Con bé quay qua hỏi mình với vẻ mặt bồn chồn
- Ai biết, anh có lên đây bao giờ đâu mà biết...
- Anh dẫn em qua đó đi, chứ trời tối rồi......em sợ
- Thôi anh lạy em, chả lẽ em bắt anh đứng canh em tắm....em bảo lão L kìa......
- Thôi, nhìn ổng dữ quá em không dám nhờ.....đi anh.....plzzzzzzzzz
Con suối cách ngôi làng khoảng 100m, nhưng trong điều kiện trong rừng + chiều nên tin em đi hầu như chỉ là 1 màu đen, không thấy gì cả? Bản làng cũng không có điện đóm gì, sinh hoạt buổi tối chủ yếu dựa vào đuốc, nếu không có con xe để sạc pin điện thoại thì coi như thành người tiền sử luôn rồi.....
- Em xuống đó tắm, khi nào xong thì về theo đường củ...anh đi về trước...
- Thôi, anh đứng xích đằng kia đi....em sợ ma
- Thôi anh lạy em cái nửa, tha anh đi, anh không đứng đây đâu...nhỡ đâu..... hí hí
- Quỹ, đứng đây đó nha, tý em kêu mà không có thì chết với em àh
- Oh......nhưng ẻm vừa xuống tắm là em te te về bản chơi rồi...
Buổi tối ở bản cũng vui, vì trể rồi không ra được nên 2 anh em quyết định ngủ lại sáng về sớm, chứ giờ đi ra chắc chắn dính vào bãi sình ấy cũng như không....tối đó 2 anh em được bản làng thết đãi cho món thịt rừng...nhím và nai....chỉ có làm thịt xong rồi xiên vào cây và nướng chứ không làm gì khác được....2 anh em say sưa ăn và uống rượu mà quên béng vụ con bé điều dưỡng đang tắm dưới kia.....10’ – 15’ – 30’ chưa thấy nó quay lại....em sốt ruột nên đứng lên đi ra suối...
- Mày đi đâu đấy?
- Con bé điều dưỡng nó tắm chưa thấy lên
- Kệ đi, chắc mẫm anh dân tộc vạm vở nào dẫn đi chơi rồi...
- Đùa, để em ra đó xem...vừa nói em vừa lên xe lấy điện thoại bật đèn pin đi
Đi gần tới con suối, nhìn từ hơi xa em rọi đèn pin tới thì thấy....bộ đồ nó còn để trên mõm đá.....quái, tắm tđn mà lâu thế.....
- Ê, tắm xong chưa vậy? Lâu quá...
- ........1 bầu khong khí im lặng......không ai đáp lại ngoài tiếng róc rách....
- Ê, em tắm xong chưa? Anh xuống đó nghen
- .....vẫn im lặng......
Em hốt hoảng chạy xuống ven suối thì......không có ai.....nhìn xung quanh đó cũng không có ai.......xa xa có tiếng khóc thút thít......em men theo tiếng khóc thì thấy 1 tảng đá to nằm giữa con suối.....suối cũng không sâu lắm, nước lên tới đầu gối thôi, từ trên bờ em hỏi lớn xuống...
- Này, em tắm xong chưa? Làm gì ngoài đó vậy?
- Hu....hu.....hu......tiếng khóc thúc thít giữa rừng sâu......4 bề 1 màu đen ma quái...
- Anh qua đó nghen.....em có mặc đồ không vậy?
- Hu...hu....hu..........
Lội qua con suối, bước đến gần tảng đá.....em phát hiện nó ngồi quay lưng lại.....ôm mặt khóc thút thít.......bước tới gần đặt tay lên vai nó......chưa kịp đặt lên thì nó quay phắt lại........em giật mình la anh 1 tiếng lớn rồi trượt chân xuống suối.....hết hồn đứng bật dậy thì thấy nó đã đứng trước mặt mình......mắt nó trợn ngược tóc tai bù xù cả lên....miệng vừa phát ra tiếng khóc thúc thích xen lẫn với tiếng gì kỳ lạ lắm, như là tiếng dân tộc ấy....em vừa lết thụt lùi trong khi vẫn chưa đứng lên được, điện thoại thì rơi xuống nước nên tắt mất đèn pin.....chỉ còn thấy cái bóng đen đứng trước mặt.....
- Em làm gì vậy
- Hu...hu....hu.....tô ôi tà răng tèn ten(tiếng dân tộc, em méo biết nói gì nửa)
Em vừa thụt lù vừa la lớn lên
- Anh L, anh L ơi, cứu em với.....em càng hét to thì cái bóng đen càng bước tới nhanh hơn
- Ọi tăng tà răng lăn tăn(lại tiếng dân tộc, méo hiểu)
có vài tiếng bước chân chạy đến, em liếc nhìn thì thấy anh L cầm đuốc chạy đến với mấy người...quay qua thì thấy cái bóng đã đi qua bờ bên kia con suối.....
- Anh L, con bé điều dưỡng, nó bị gì lạ lắm, nó bên kia kìa......
- Ơ tà ren len ten.....(tiếng dân tộc, của ông gìa làng)
Quay qua thì thấy con bé nằm 1 đống bên bờ bên kia....anh L chạy lại ôm đồ nó rồi phóng qua đó, em bật ngồi dậy la ta
- Em về xe bật đèn....anh ẳm nó về xe
Sau khi bật đèn + máy trợ tim, trong tư thế sẳn sàng thì anh L ẳm nó về tới......hô hấp nhân tạo rồi làm mọi thứ nó không tỉnh......đa chuẩn bị dùng phương án cuối thì nó từ từ mở mắt....nó giật mình xô đẩy mọi người xung quanh, vừa la vừa thụt lui vào trong góc xe.....
- Đừng qua đây, em xin chị đừng hại em.......nó vừa khóc vừa nói
- Ổn rồi, ổn rồi.....em bình tỉnh lại đi.....
- Đừng....đừng hại em.....em không biết gì hết.....
Sau khi để con bé bình tĩnh lại thì em hỏi....
- Có chuyện gì vậy? Sao em đi ra đó làm gì?
- Em...đang tắm...thì có 1 người đứng sau lưng....em tưởng anh.....em định la lên thì chị đó đã đứng kế bên em....rồi chỉ dẫn em đi....tới đó thì em không biết gì nửa....cho đến khi biết mình ngồi trên xe......
- Ma rừng rồi mấy anh em ơi....con ma rừng rồi đó........nó chuyên bắt con nít trong làng.....
- Thôi được rồi già làng......anh L giơ tay lên ngăn lại......
- Giờ chỉ còn cách sáng về sớm, chứ bây giờ cũng không có đi đâu được. Tốt nhất bây giờ ngủ trên xe.....anh L nói tiếp..
- Chỉ có vậy thôi chứ không còn cách nào nửa cả...
5h sáng.....mặt trời vừa lú lên thì anh L phóng ra trước ca bin nổ máy bường đi trong màn sương sớm, cả bản làng chưa ai thức. Tiếng máy xe rú trong màn đêm vượt sình lầy từ từ....từ từ rời khỏi bản làng.......
em bật ngồi dậy nhìn ra trước xe đường, bất chợt nhìn bên hông xe....trong sương sớm, 1 bóng người đứng vẫy vẫy.........
Phần 21: Chuyến đi Bảo Lộc dưới lời kể của người thứ 3
Vì chap này có khá nhiều hình ảnh nên mình để ở trang nàyPhần 22: Giao thừa 2017 trong căn biệt thự Đà Lạt
Ở chap này có 3 chuyện mình muốn kể- Thứ nhất: cuộc điện thoại đêm giao thừa
- Thứ hai: đêm giao thừa ở căn biệt thự Đà Lạt
- Thứ ba: 1 trong 2 xe cấp cứu đã bị tai nạn ở Bình Phước
...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ......
- Alo mẹ hả? Con đang cúng giao thừa, bố mẹ bên đó sao rồi?
- Bên đây còn đang trưa....giờ đang làm mâm cơm đón ông bà thôi, khuya mới cúng giao thừa được
- Dạ vâng, công việc ở đây vẫn ổn, tối nay con có ca trực nhưng trên Đà Lạt lận, sở y tế Tỉnh Lâm Đồng hụt xe trực cấp cứu, nên con phải lên đó
- Không bảo tài xế đi được sao?
- Thôi, họ làm cả năm rồi, cho họ về đón giao thừa với nhà. Với cả...bố mẹ có nhà đâu mà đón giao thừa với con. Con cúng xong chắc đi luôn....năm sau, bố mẹ về đón giao thừa với tụi con nha, 4- 5 năm nay bố mẹ không về rồi.....hix hix
- .......Thôi, mẹ hứa năm sau về đón giao thừa với nhà, mẹ hứa không về trong năm mà để dành tới Tết.....bố mẹ xin lỗi.....vì bố mẹ đã bỏ tụi con cù bất cù bơ mấy năm nay.......sau câu nói là tiếng oà khóc của mẹ......
- Thôi, mẹ đừng khóc nửa, năm sau về với tụi con là được rồi.....tiếng em nghẹn ngào nói...thôi, con cúng giao thừa nha, năm sau nhà mình lại đoàn tụ hĩ......
- Uhm, thôi coi tranh thủ rồi đi đi, nhớ cẩn thận.....
...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ......
Đêm 28 Tết:
- Alo, đêm 30 con lên Đà Lạt trực phụ với sở y tế Tỉnh Lâm Đồng được không? Nhân sự không đủ, nên họ nhờ bên mình phụ 1 tay
- Dạ vâng, vậy con cúng giao thừa xong được không? Chứ nhà không có người....
- Oh, vậy cũng được....tranh thủ lên sớm được rồi. Con đi với 2 bác sĩ + 2 y tá nhé...
- Dạ, có gì chú cho con số điện thoại của họ được rồi. Con đi với 1 người bạn nửa nhé...
- Sao cũng được, đông vui thôi
- “Vy là người bạn lâu năm của mình....2 đứa chơi với nhau cũng 12- 13 năm rồi.....đợt vừa rồi bạn có nói là hôm nào có kèo gì đi thì hú với, nào giờ chưa đi cấp cứu bao giờ nên muốn đi cho biết đấy mà.....”
- Alo.mình chuẩn bị cúng giao thừa, cúng xong mình qua đón bạn đó nha. Bạn chuẩn bị đi
- Ô sờ tê bạn. Gần tới gọi mình
- Sau khi đón tất cả gồm 2 bác sĩ – 2 y tá – bạn Vy thì lên đường. Trên đường cả 2 ôn lại kỹ niệm suốt quá trình chơi với nhau. Thoáng cái đã đến Đà Lạt lúc 7h sáng. Sau khi liên lạc với bên sở y tế thì được lệnh đậu ở Hồ Xuân Hương trực, khi nào có biến cố sẽ ứng cứu kịp thời...ngồi trong xe nhìn hàng người đi du xuân mà lòng buồn rười rượi.....
- Thế méo nào mà được lên vùng đất du lịch mà phải ngồi trong ngóc ở đây nhĩ, hay mình qua chợ du xuân với thiên hạ cho vui nhễ....tiếng mình nói
- Thôi cha, lở có biến chạy không kịp bị kỷ luật nửa......tiếng Vy đáp lời mình
- Oh, cũng phải, mà có vẻ.....sao ai đi ngang cũng nhìn đám mình thế nhĩ
- Không nhìn cũng lạ.tự dưng mở cửa xe bên hông cả đám ngồi trong ngóc ngó ra ngoài, ai lại không nhìn....tiếng Hưng bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đáp
- Hay giờ mấy anh ăn uống gì, em với Thuý đi mua về cả đám ăn....Yến, y tá bệnh viện Từ Dũ cất lên hỏi
- Chuẩn cmnr đấy Yến. Em với chị đi mua đi, cho mấy ổng ngồi canh xe đi.......Thuý tiếp lời của Yến ngay
- Oh, hơi đói rồi, đi gấp quá có ăn uống gì đâu......thế 2 vị cô nương đi mua đồ ăn nhé. Cho tại hạ 1 hộp bánh canh là được rồi....
- Còn lại 4 người trên xe, ngồi kể với nhau về công việc...những khó khăn trong cuộc sống. Bên ngoài dòng người đi du xuân càng ngày càng đông. Quái, sao năm này Đà Lạt dân chúng lên du xuân đông nhĩ.....mọi năm có đông thế đâu, thế thì khách sạn lại có dịp chặt chém.... khách sạn.... khách sạn...ơ cái dis, thế tối nay chúng mình ngủ đâu nhĩ....? Tiếng mình hỏi gọn ơ
- Ủa...? Em tưởng người ta bao mình chổ ở hết rồi chứ....đùa nhau àh....anh hỏi lại chú T xem, không có chổ ở thì được chứ còn tắm rửa thì sao
- Alo, chú....tối nay tụi con ở đâu?
- Ờ thì tìm khách sạn nào đó ở đi, chú đâu biết
- Trời trời, sao chú không nói sớm, giờ trưa rồi tụi con biết tìm chổ ở đâu.....
- Thôi thì tìm đi....có gì chú hổ trợ cho
- Dạ vâng. Mình cúp máy rồi quay qua hỏi Vy......rồi, bạn làm việc đi, Đà Lạt là đất của bạn đó, cả thế giới giờ thuộc về bạn, cứ thoả sức thể hiện
- Đùa chắc, hôm nay mùng 1, chắc gì giờ còn chổ chứa 6 đứa. Chưa tính cái con xế lạ lùng này nửa, đầu năm chạy này tới khách sạn chắc nó đuổi cổ cả đám...
- Oày....khó nửa rồi.....thì bạn tìm cách đi, chứ không là tối cả đám ngủ trên xe đấy.
- Chờ mình tý, để cầu cứu mấy ông anh mình cái.....
- Sau khi gọi lòng vòng thì cũng có được 1 chổ, nhưng đây là ngôi biệt thự. Họ cho thuê cả căn như thế là 6tr 1 ngày. Đồng ý thì tới đó, không thì thôi mình thua rồi. Không tìm được nửa
- Vị chi mỗi đứa 1tr, đúng là ăn cướp, đi không có lương còn phải ói tiền, chưa tính tiền ăn uống nửa....haizzz, xuân này thật là thảm hại...nhưng thôi, phải ở thôi chứ sao – tiếng Hưng nói
- Alo, anh ơi, em nhận căn biệt thự đó, chiều em ghé qua đó nha. Địa chỉ xxx Lê Hồng Phong (vì lý do người ta còn làm ăn, nên mình không tiện đưa số nhà, nhưng đây là căn biệt thự hơi bị nổi tiếng ở Đà Lạt, ai rành thì chắc chắn sẽ biết nó)
- Đây, đồ ăn mọi người đây. Đông quá nên em ghé mua bánh mì Liên Hoa nhé, chả còn chổ nào họ bán mua về đâu. Người đông như kiến ấy
- Kìa Vy, thần tượng Liên Hoa của bạn kìa...mình vừa nói vừa nhìn Vy
- Cả đám ăn uống xong lại ngồi nghếch mõm nhìn ra ngoài xem người khác đi du xuân mà thèm.....cứ thế cứ thế thì chiều cả đám dọn đồ để về bên cái biệt thự đấy
- Quái!!!! Đà Lạt cháy phòng, sao còn cái này lại không ai thuê nhĩ, giá cũng không mắc nếu là cả gia đình ở, sao không ai thuê nhĩ? Vy thắc mắc
- Chắc họ không biết, chứ bạn muốn cả đám mình ngủ trên xe àh
- Không, tại mình thắc mắc thế thôi, kìa, bạn quẹo trái đi, Lê Hồng Phong đấy. Chạy từ từ mình tìm địa chỉ
- 1 vòng 2 vòng.....bạn đùa mình àh, con đường này mình chạy 2 vòng rồi đấy. Cái biệt thự đâu.
- Từ từ...để mình xuống hỏi đã, bạn cứ xồn xồn lên.....tiếng Vy cáu gắc....
- Kìa, bạn hỏi chú đó đi, chắc họ biết.
- Chú ơi, cho con hỏi địa chỉ xxx là ở đâu chú?
- Tới đó làm gì?
- Dạ con thuê nhà, con bên chi hội NH trực cấp cứu ở đây.
- Sau khi nhìn khắp cái xe cấp cứu thì ổng dơ tay chỉ 1 đường dốc nằm khuất sau bụi cây, kèm theo câu nói.......không nên ở đó nhé....
- Dạ...vâng......sao thế nhĩ.....mình vừa thắc mắc nhưng vẫn cho xe chạy tới.....
- Sau khi dọn dẹp bụi cây sơ thì chạy vào, căn biêt thự tối om xuất hiện dưới cuối con dốc, lúc đó đồng hồ cũng điểm 7h kém......
- Alo anh ơi, em tới nơi rồi, chìa khoá vào nha đâu ạh? Dạ....dạ.....tiếng Vy nói qua điện thoại
- Khoảng 15’ sau.....1 xe 4 chổ đậu xịch lại, 1 thanh niên tầm 30 ngoài bước xuống đưa chìa khoá + lấy tiền rồi lên xe đi ngay.....không nói 1 câu gì ngoài cám ơn và không quên lời dạn không được lên tầng lầu, chỉ được ở tầng dưới thôi.....thặc là lạnh cmn lùng
- Vy đứng nhìn khắp ngôi nhà 1 lần rồi buộc miệng nói 1 câu.....nhà gì như mấy nhà trong phim kinh dị vãi......sau câu nói.....1 luồng khí lạnh thổi ngang làm cả đám chùn bước không ai dám bước đến
- Thôi nhanh xê xê ra cho vào nha, gió lạnh vãi....Hưng nói rồi chộp chìa khoá bước vào nhà
- Tả sơ ngôi nhà nhé. Nhìn đúng kiến trúc nhà mang hơi hướng của Pháp. Bước vào là gặp bộ bàn lớn dài xếp 10 ghế, bên trái là 1 căn phòng, bên phải 1 căn phòng, chính giữa trong cùng là nhà bếp, bên trái phải nhà bếp cũng là 2 phòng nửa. Tổng cộng có 4 phòng dưới đất, sát trong cùng có 1 cầu thang dẫn lên lầu....bước vào phòng đầu tiên bên trái là cửa sổ đóng kín nhìn xuống khu vườn, ngay cửa sổ là bàn nhỏ uống trà với bộ ấm trà + 2 ghế ngồi, bên phải căn phòng là giường ngủ, có vẻ lâu rồi không ai ở nên có bụi
- Nhà gì bẩn thế không biết, mắc công dọn dẹp nửa. Đã mệt gặp cái gì đâu không...tiếng Hưng cáu gắt
- Thì chịu thôi, còn không lên xe ngủ....Tiếng Yến dè bỉu
- Thôi, ra nấu đồ ăn ăn trước đi rồi tính, đói quá đói rồi......Mạnh, vị bác sĩ bệnh viện Nhiệt Đới đầu hôm đến giờ mới lên tiếng
- Oh, ăn trước đi rồi dọn, tắm rửa rồi cả đám mình đi du xuân với thiên hạ nhé
- Cả đám nhất trí thế rồi đóng cửa, cửa chưa đóng sát thì nghe......xoảng.........cái ấm trà trên bàn rớt xuống đất bể banh chành....
- Ai nãy không đóng cửa sổ àh.....tiếng Vy hỏi
- Có mở đâu đóng – Tếng mình nói vì mình là người duy nhất đi dạo khắp căn phòng đó....
- Vậy sao..........nó....rớt...được.......Yến lí nhí hỏi với giọng run run
- Thôi, không có gì, chắc gió đó mà.......Hưng lớn tiếng nói phá vỡ bầu không khi đang căng thẳng.......nhưng trong tâm ai cũng biết....căn phòng không 1 ngọn gió nào lọt được vào.....
- Sau khi cả đám nấu ăn uống no nê hết rồi, đang ngồi trên bàn chém gió các kiểu thì...xẹt xẹt xẹt.....nghe như tiếng kéo ghế trên lầu nhĩ....tiếng mình nói
- Nãy giờ cái nhà này lạ lắm rồi đấy......tiếng Mạnh nói.....
- Chợt phụt.....điện tắt ngóm.......cả đám giật mình hú hét đủ kiểu......thì điện có lại......
- Có...ai....thử lên....lầu xem...sao không.....tiếng Yến nói
- Thôi, đi thì đi ên đi....đây không đi nhé.....tiếng mình nói
- Nãy ông chủ nhà dặn không lên thì thôi đừng lên.....mắc công.....tiếng Vy nói
- Cả đám ngồi chưa hoàn hồn thì chợt....đùng....đùng....đùng......nghe như tiếng ai chọi đồ vào tường, vẫn tiếng động từ trên lầu....
- Cả đám ùa bung cửa chạy khỏi nhà......vừa chạy vừa la thất thanh, con bé Yến chạy sau cùng vấp bậc cửa té đập đầu ứa máu....
- Alo, anh ơi, cái nhà có......Vy gọi điện nói chưa dứt câu thì hưng giật điện thoại nói
- Alo, anh cho tụi em xin tiền lại, tụi em lấy lại phân nửa tiền cũng được, chứ tụi em.......(đầu dây bên kia nói).......bây giờ anh trả tiền lại tụi tui, căn nhà anh như ngôi nhà MA vậy, ai mà dám ở...tiếng Hưng hét vào điện thoại
- Rồi nó nói sao Hưng? - Tiếng Mạnh hỏi....
- Nó không trả tiền lại, ở tới sáng rồi nó qua....bây giờ chỉ còn cách là đi bỏ tiền thôi.....chứ ai dám vô nửa....
- Không.....được rồi......xe đề.....máy không được......mặt em xanh chành đứng phía sau nói...
- Ông đùa hả?tự dưng lúc này không đề được là sao......tiếng Hưng quát lớn...
- Không tin....lên đề....thử đi......tiếng mình nấc cục nói.....
- Bây giờ chỉ còn 1 cách....vào nhà rồi lên lầu xem trên đó có gì....rồi cả đám dồn vào 1 phòng ở, chứ bây giờ ra đường, lạnh thế này thì ai mà chịu nổi....tiếng Hưng dịu giọng nói
-Hay đợi mình lên voz cầu cứu ae Đà Lạt....tiếng mình hỏi
- Thôi, mình ên ông thì còn có thể có....chứ cả đám thế này....với cả cái xe....ai mà chứa...chưa tính cái xe không đề máy được.....tiếng Mạnh nói
Giờ chỉ có cách của Hưng thôi, giờ cả đám đi lên lầu, xem thế nào rồi tính tiếp.....
- Kéttttt.....tiếng cửa mở ra.....ngôi nhà vẫn thế, với vẻ lạnh lùng vốn có của nó như ban đầu, bây giờ còn hơn gấp bội.....
- Cầu thang đằng kia.....tiếng Hưng chưa nói dứt câu thì phụt.....đèn tắt......nhưng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên cả đám chỉ...aaaaaaaaaa.......ooooooo.......eeeeeeeeee.....rồi im....
- Lần bước từ từ lên trên cầu thang.....cả đám ngước nhìn lên........1 bóng người vụt chạy lên trên.....rất rõ ràng......chắc chắn là ai đó ở trên lầu.....
- Cả đám rầm rập chạy theo cái bóng vừa vụt đi vừa hô to...ai vậy? Cho hỏi thăm......đáp lại là tiếng im lặng vốn có.....ko ai trả lời.....chạy lên hết cầu thang thì.....ko có ai.....1 dãi hành lang trống quơ....độc nhất có 1 căn phòng mở cửa...ở cuối hành lang......có ánh đèn leo lét từ căn phòng hắc ra ngoài.....cả đám còn đang đứng chần chừ to nhỏ.......
- Vào đó xem....sao phòng đó có mở đèn......Hưng nói....
- Đi, tới đó xem sao...
- Cả đám vừa quây qua căn phòng....
.......ko phải nói phải ko......1 thân người với mái tóc dài xoả xuống đang đứng nhìn cả đám........aaaaaaaaaa.......aaaaaaaaaaaaa..........aaaaaaaaaaaaaa
- Trời ơi.....cứu chúng tôi với.....ai đó cứu với......cả đám hổn loạn xô nhau bỏ chạy......Mạnh chạy đầu tiên,bị cả đám xô té lộn xuống cầu thang.......ko 1 ai có thể ngoái đầu lại xem cái “thứ” gì đang đứng nhìn mình.......
- Vừa chạy vừa la thất thanh thì....đùng....mình thành người chạy đầu tiên va phải thân hình ai đó, chưa hoàn hồn thì nhận ra là a chủ nhà......
- Tại sao các người lên lầu?chẳng phải tôi đã bảo là ko đc lên àh...tiếng ông chủ nhà quát lớn.....
- Ơ...a.....cái.....tiếng con bé Yến nói ko thành lời.....
- Tất cả bình tĩnh....để tôi giải thích.......tiếng a chủ nhà dịu xuống
- Sau khi cả đám bình tĩnh thì anh chủ nhà nói
- Phòng đó của vợ tôi.sau khi cưới vợ.....gia đình tôi nhường căn biệt thự cho cả 2 vợ chồng ở.....nhưng không đc bao lâu...vợ tôi phát hiện mình bị phong cùi.....nên đã treo cổ chết trong căn phòng đó......tôi quay lại đây để trả lại tiền cho mọi người....vì tôi vừa biết được các bạn là người của hội từ thiện.....ăn tiền này tôi cũng không vui vẻ gì.....
- Anh có thể....dẫn bọn em lên căn phòng đó lại ko - Tiếng Vy lạnh lùng nói...
- Đùa....đùa chứ..........bạn đùa mình hả Vy? Bạn lên ên đi. Mình ko đi đâu nhé....tiếng màu gắt lên
- Vậy bạn ở đây đi, mình đi với a chủ nhà....mình đi chứ anh?????
- Vậy mình đi nửa....mình không muốn ở đây mình ên.....
- Bước vào căn phòng......đập vào mắt là bức hình của cô vợ....với mái tóc dài xoả xuốn bờ vai.....đôi mắt đượm vẻ buồn rất lạ....đến bây giờ mình vẫn còn ám ảnh về tấm hình đấy......
- Sau khi nhận lại tiền.....Vy chỉ lấy phân nửa là 3tr.....còn phân nửa Vy nói muốn tìm người lau dọn lại căn nhà......
- Sau chuyện đó...cả đám quyết định chỉ ở 1 phòng.......tiệt nhiên không còn bị bất cứ 1 cái gì làm phiền đến sáng......sáng hôm sau....cả đám thu dọn đồ đạc......lau dọn sơ căn phòng lại rồi ra xe về.....tự dưng sáng sớm mà cái xe đề được trơn tru, không gặp bất cứ trở ngại nào.....thêm 1 ca trực nửa......chiều lại cả đám tạm biệt Đà Lạt đang oằng mình cõng lượt du khách mới mà lòng nặng trỉu...bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng ko ai nói với ai lời nào cho đến khi về đến Sài Gòn.
................. ................. ................. ................. ................. .................
Cách đây ko lâu....trong 1 lần đưa bệnh về Bình Phước...mình vừa đến đèn xanh đỏ ở Bình Phước đã xảy ra tai nạn........nam thanh niên vì cố vượt đèn vàng đã tông vào bên hông xe,do đánh tay lái mình đã hút xe lên con lươn giữa...thiệt hại.....móp cửa phụ - cong bánh đầu – hư mâm trước sau – nổ lốp đầu......
Phần 23: về thăm bà con.....nhưng ai thăm????
- Vẫn như mọi ngày, đang bù đầu vì hôm nay xe về nhiều nên hơi căng thẳng đầu óc...tèn tén ten- Dạ em nghe anh ơi
- Ờ. Chú đi Mỹ rồi nên giờ anh phải ở nhà lo trước sau cho Chi Hội. Có ca đi Đồng Tháp em qua chạy dùm anh nha
- Dạ vâng. Anh nhắn cho em số điện thoại bệnh nhân đi rồi em đi cho, em đang căng thẳng đầu óc – đi cho khoay khoả tý
- Em chạy lên Ung Bứu đi rồi anh nhắn số cho nha. Giờ anh đang kẹt tay rồi
- Dạ vâng....
Vác con xế nhiều đèn phóng thẳng ra Ung Bứu – Nơ Trang Long....sau khi thủ tục xong hết thì Cao Tốc trực chiến......trên xe im lặng, anh của bệnh nhân quyết định phá vỡ bầu không khí im lặng bằng vài câu hỏi linh tinh liên quan đến nghề nghiệp này nọ.......
- Bệnh nhân bị sao vậy anh?
- Nó bị Bứu, giờ di căn tùm lum, coi như bộ đồ lòng là xong rồi.....tiếng anh bệnh nhân buồn bả nói
- Anh là....?
- Tui anh em cột chèo với nó....
- Còn người ngồi sau...
- Cái đó vợ nó đó....
- Không còn người thân nào nửa sao anh?
- Àh.....uhm......nhà nó 6- 7 anh em lận.....nó con út......lúc đương thời bà già nó bán nhà được bao nhiêu không biết nhưng chia nó 200tr nhưng nó không lấy, bảo để cho mẹ là của hồi môn, cách đây 1 năm nó phát hiện bệnh, vợ nó gọi báo với anh chị em nó thì chỉ nhận được những câu hứa hẹn thôi chứ không ai lên, còn mẹ nó nghe nói thế thì tắt điện thoại luôn, cả năm nằm viện mà chả ai lên thăm cả, chỉ có tui với vợ nó thay phiên nhau nuôi bệnh thôi.....
- Trời....lần đầu tiên thấy cảnh này luôn
- Tui cũng vậy.nào giờ có đâu cậu ơi, tui không hiểu gia đình thằng này sao nửa
- Vậy viện phí này nọ thì sao?
- Ông chủ xưởng chổ nó làm cho cũng mấy chục triệu, còn nhiêu thì gia đình tui góp giúp nó, chứ không lẽ giờ bỏ phế.....
Bổng......đùng đùng đùng.....tiếng người la hét phía sau, tiếng đạp đồ rầm rầm.....chưa hiểu chuyện gì thì......
- Dừng xe lại....tao nói thằng tài xế dừng xe lại, không là tao nhảy xe....đmm chở tao đi đâu.....mày muốn cả xe này chết không....
- Anh ơi, ảnh quậy rồi....anh giúp em với.....tiếng chị vợ la lớn.....
Dừng xe lại, em và ông anh nhảy xuống mở cửa, vừa mở cửa thì bệnh nhân nhào tới như muốn bóp cổ mình, giật mình nhảy sang bên, ông anh ổng nhảy lên xe đè xuống, em lui cui lấy dây ra cột tay chân lại.........vừa cột mà nghe tiếng ổng la hét, chửi rủa đủ điều.......đồ đạc trên xe tang hoang cả, đồng hồ đo hơi – tủ kiếng bể hết cả....
xong đâu đó thì lên đường tiếp......
- Trên quãng đường còn lại thì lòng nặng trĩu lạ lùng, linh tính như mách bảo có cái gì đó rất lạ sau thùng xe nhưng không giải thích được.........khi xe về tới Sa Đéc thì vợ bệnh nhân đập cửa
- Anh ơi, ảnh bị co giật....
Thắng xe nhảy xuống kiểm tra, cảm thấy không ổn nên em qđ quẹo vào BV Sa Đéc......sau khi kiểm tra thì bác sĩ thông báo......
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng bệnh nhân không qua khỏi....chúng tôi rất lấy làm tiếc....
Tiếng oà khóc của chị vợ, đắng lòng........lại 1 người nửa....không về được đến nhà.......
sau khi thủ tục xong hết thì phủ khăn trắng rồi lầm lũi đưa xe ra khỏi bệnh viện.....
nhà bệnh nhân nằm ở phà Bắc An Hoà – Cao Lãnh, đường đi nhỏ, vừa lọt cái xe thôi, xe đi tới đâu dân chúng ùa ra xem tới đó, gần tới nhà bệnh nhân có cái đình rất to, trước đình có 4-5 bà đang ngồi 8 chuyện... sau khi lui xe vào nhà bệnh nhân thì em nhận ra 4- 5 bà khi nãy cũng vừa tới, không chú ý lắm nên em mở cửa đưa thi thể bệnh nhân xuống trong tiếng gào khóc của 2 đứa con nhỏ + anh chị em bên vợ của bệnh nhân....
1 trong 4- 5 bà khi nãy tò mò tới hỏi...
- Ủa, này là ai vậy N??? (N tên vợ bệnh nhân)
- Dạ chồng con.....không dứt câu thì 4- 5 bà nhìn nhau rồi la hét om sòm......bỏ chạy thục mạng.....
- Thằng T....nó về rồi.......trời ơi.....cứu tui với......
Tiếng la hét của 4- 5 bà làm náo loạn cả 1 đường làng, phải nói rất khó khăn mới tóm 4- 5 bà lại hỏi chuyện......anh vợ bệnh nhân hỏi
- Cái gì vậy? Tại sao lại la hét?
- Thằng T...lúc nãy tụi tui ngồi ở đình gặp nó.......nó mặc bộ pijama.........1 bà lên tiếng kể trong cơn hoảng loạng
- Tui....còn hỏi....nó hết bệnh....rồi hả.....nó còn kêu...."Dạ, hết rồi.....về thăm bà con" rồi lầm lũi hướng về nhà.......1 bà lên tiếng nói tiếp.......
- Nghe tới đây thì mình hiểu chuyện gì rồi......nên thôi.......đưa thi thể vào nhà rồi lui xe ra trong tiếng gào khóc của gia đình........
Phần 24: Xô xe
Chuyện ở chap này liên quan đến 1 tai nạn giao thông thảm khốc hồi cũng hơi lâu rồi.ở đây các bác có ai biết đến vụ tai nạn xe Hoàng Long va chạm với container + 1 xe khách khác ở Phan Thiết làm 2x người bị chết cháy trên xe không ạh. Ca này em vận chuyển 1 nạn nhân của tai nạn thảm khốc này.....- Alo, có 1 ca bệnh viện trả về do bị bỏng quá nặng, giờ con đem xe lên Chợ Rẫy cho họ khử trùng xe lại lần nửa rồi chở bệnh về Nha Trang nha
- Dạ vâng, cái này con có đi với ai nửa không?hay đi 1 mình?
- Có điều dưỡng theo, do bệnh nhân còn sống, trên đường có gì còn xoay sở kịp. Thôi đi nhanh đi để người ta chờ nữa con
- Dạ vâng, để con tắm rồi qua
Đánh xe chạy vào Chợ Rẫy, vào khu vực cách ly để khử trùng xe lần nửa. Đang đứng chờ khử trùng thì......
- Alo, anh ơi, chú bảo em qua đi chung với anh, có bệnh nhân bị bỏng nặng phải không anh?
- Oh, anh đang ở khu vực cách ly chờ khử trung xe. Em đứng ở cầu vượt chờ tý anh qua đón
- Vâng ạh
Sau khi thủ tục xong hết. Bệnh nhân được đưa lên băng ca xe, bệnh nhân nam – không xác định được khuôn mặt cũng như tất cả, tay chân co rút lại hết, phần mặt hầu như biến dạng hoàn toàn, không thể tự thở được mà phải nhờ máy chạy bơm oxy. Nói chung các bác nướng con cá lóc thế nào thì như thế đấy ạ, diễn đạt em kém quá nên không thể diễn tả hết được, cũng như không dám nhìn kỹ để diễn tả hết
- Sau khi yên vị lên xe thì lên đường, trên đường cũng chém gió với em điều dưỡng các kiểu như mọi khi để không bị buồn ngủ...
- Em sn nhiêu?
- Dạ 90, em đang thực tập tại viện bỏng quốc gia Hà Nội, đang vào Sài Gòn trực tại Chợ Rẫy để đi thực tế nhưng đây là lần đầu tiên em thấy ca bỏng nặng đến vậy.....
- Anh cũng vậy, nào giờ chưa chở ca bỏng lần nào.....nghỉ ăn món nướng luôn rồi.....
8h tối, xe ghé quán ăn cơm tại quán Ta- zon.......sau khi cơm nước xong hết thì lên đường.....cạch...cạch........
- Chết mẹ, nãy đậu xe lâu quá mà quên cúp bình......hết bình rồi.......dàn đèn nó nuốt hết bình rồi
- Rồi sao anh? Chả nhẽ đậu đây luôn...
- Để anh gọi cứu hộ xuống hổ trợ.....alo....em thuộc trung tâm bảo trợ bệnh nhân nghèo đang có ca chuyển bệnh về Nha Trang, giữa đường bị sự cố về bình xin anh cho xe xuống hổ trợ, em đang ở abc xyz.....
- Anh vui lòng chờ em xác minh thông tin sẽ cho xe xuống hổ trợ ngay...
- Dạ vâng, em cám ơn ạh
30’ sau....
- Em bên đội cứu hộ thuộc TP Phan Thiết...anh vui lòng chờ trong 1- 2h nửa sẽ có xe xuống hổ trợ kỷ thuật...
- Dạ, em cám ơn anh. Anh tranh thủ vì bệnh nhân khó qua khỏi
1h sau tiếp....
- Xe gì mà xài đèn kinh vậy....em phải xạc bình của anh lại thì anh mới đi được, chứ giờ giúp anh đề máy rồi thì anh cũng không xài đèn nổi đâu, đèn gì mà lắm thế
- Dạ vâng, nhờ các anh giúp ạh
2h sáng........
- Xong rồi đó, anh đi đi. Cần hổ trợ gì thêm xin vui lòng liên lạc đường dây nóng trung tâm cứu trợ tỉnh
- Dạ, không dám phiền các anh
Vừa ra khỏi quán ăn, gió mát....ăn no........đêm khuya.....buồn ngủ vãi......trong cơn buồn ngủ, mắt lim dim........
- Làm ơn, chú ơi.......chú làm ơn chặt chân con dùm.......lôi con ra xe đi chú........nóng quá........
Tiếng hổn loạn.......tiếng người la hét...tiếng người dập lửa.......tiếng kêu gào trong màn đêm.........
- Nó kìa, xô xe nó đi........mọi người ra chặn xô xe nó té đi....nó về kìa........
- Ê, anh ơi.......anh ơi anh......tiếng con bé điều dưỡng hét lên
Kéttttttt............tiếng rầm rầm ngoài sau thùng xe, con bé điều dưỡng nhào người tới trước đánh bịch 1 tiếng.....
- Cái gì vậy....anh sao vậy chứ...
- Anh ngủ gục...em có sao không........ngoài sau có ai bị gì không....tiếng em gấp gáp hỏi
- Không sao, bác tài ngủ gục hả?
- Dạ.....buồn ngủ quá.....em vừa trả lời vừa cho xe vào lề......
Sau khi chỉnh đốn lại mọi chuyện.....trước mặt em là....1 cái xe khách cháy đen......mùi tử khí còn xộc ra nồng nặc.....
- Ủa, chổ này...là chổ.....tai nạn........tiếng người nhà bệnh nhân nói
- Đùa chứ......sao lại là ở đây chứ - Em nghỉ thầm
- Thôi lên xe đi tiếp đi - tiếng em nói lớn.....
Vừa lên xe bỏ nhan ra chạy chưa qua khỏi chổ tai nạn ấy......trong màn sương......con bé điều dưỡng nói giọng run run.......
- Anh ơi......sao....nhiều người đứng....ngay đầu.....xe khách.....nhìn mình.....vậy.......
- Gì vậy má........ai đâu........tiếng em nói.....
- Kìa......người ta.......chạy.....ra đẩy xe.....mình kìa..........tiếng nó hét lớn.....
Em mất hồn dậm mạnh chân ga....tiếng máy xe rú lên....xe chồm lên phía trước........như đang cố gắng...bốc đầu.....vãi bốc đầu.....tiếng nó càng la hét lớn hơn nửa........xe phóng đi trong màn đêm + với tiếng còi xé toang cả màn đêm tĩnh lặng.....trên xe không ai nói với ai câu nào.....vì ai cũng biết......cái mình nhìn thấy.....là cái gì...
Phần 25:Lời ru của mẹ
- Bây giờ có 2 ca, 1 ca về Vĩnh Long 1 ca đi Bạc Liêu...con đi ca nào?- Để con đi Bạc Liêu cho chú.....
- Rồi, vậy con qua BV Phục Hồi Chức Năng Q8 rước bệnh nhé, chú sẽ nhắn số điện thoại bệnh nhân cho con
- Dạ vâng
Sau khi thu dọn đồ đạc thì lên đường như mọi khi....tâm bất an, tim đập nhanh hơn bình thường...chắc chắn có chuyện nhưng không biết lành dữ thế nào....
- Alo cô ơi, con qua đón bệnh về Bạc Liêu, cô mang giấy xuất viện ra cổng dùm con, con đang đậu xe trước cổng số xe 51B- xxx.xx
- Chờ cô chút nha con trai, để cô xuống liền
Sau khi lấy giấy cho xe vào đón bệnh như thường lệ thì lên đường......vẫn như mọi khi lên Cao Tốc thì tắt còi đi vì nghe riết ám ảnh quá....
- Em bị gì vậy cô?
- Àh....nó đua xe....bị té nên giờ thành ra vậy?nó sinh năm 89
- Vậy bằng tuổi con rồi, bị lâu chưa cô....
- Mới hồi tuần trước thôi.....khổ với nó quá trời
Bệnh nhân sinh năm 89, đua xe không làm chủ tốc độ nên xoè, giờ não bị dập ngơ ngơ như con nít, không nói được, chỉ nằm 1 chổ mở mắt ngó linh tinh, không ăn được chỉ truyền dịch qua mũi.....cả gia đình phải bán nhà để chạy chửa.....
Huyện Hồng Dân, em nhớ là thế không rõ lắm...phải nói rất xa, nằm sâu phía trong, chỉ loe lói vài ngôi nhà ở khu đó, nhưng được cái dân ở đó rất nhiệt tình....xe vào gần tới nhà thì bị tuông lốp do vừa mưa xong, phải huy động hơn chục người mới đẩy cái xe lên được.....
- Giờ cũng trễ lắm rồi....hay bác tài ở lại đây đi, sáng đường khô rồi về...nhỡ ra tới kia bị nửa thì sợ không có người phụ - 1 người hàng sớm lên tiếng
- Chắc phải vậy thôi chứ con biết làm sao giờ - Em gượng gạo nói vì...không khí ở đây ma quái vãi ra, gần đó còn đang có cái đám ma nửa.....èo, sợ vãi
- Thôi thì giờ con tắm đi, rồi cô dọn cơm ăn – mẹ bệnh nhân nói
- Dạ vâng
Nhà tắm nằm phải băng qua 1 cái đồng nửa, không có điện đớm gì, mình phải bật flash của điện thoại lên để tắm...
- Ạ à ời, ạ à ơi.....tiếng ru con cất lên nhỏ nhẹ....xa mà gần, gần mà xa.....
- Quái....giờ này còn ru con....gần 12h đêm rồi – em thầm nghĩ
Sau khi tắm rửa xong, quẳng đồ lên xe quay lưng vào nhà để ăn cơm...tò...tò....tiếng còi ưu tiên vang lên xé tan màn đêm tĩnh lặng làm em giật bắn người, cả gia đình nháo nhào chạy ra xem....
- Tắt công tắt tổng rồi mà....sao còn chạm....nào giờ có vụ này đâu
Sau khi lên kiểm tra để chắc chắn là công tắt đã tắt, vừa đóng cửa xe thì đèn flash ưu tiên chớp....
- What the f***, xe này điên rồi, mai lên cho mày vào xưởng dưỡng thương – em thầm nghĩ rồi quay vào nhà ăn cơm bỏ mặt nó nằm chổng chơ ngoài sân
- Này bác tài, sao lại ở đây, qua đám ma chút đi, đốt cho chị gái 1 nén nhang đi chứ
Sau 1 hồi lưỡng lự...
- Dạ vâng, sáng được không anh? Giờ cũng trễ rồi....lý do là thế nhưng nói thẳng là em sợ qua xong tối về khỏi ngủ, nên thôi để sáng qua đốt thì tốt hơn
- Ờ....vậy hen, có gì sáng mai em ghé qua nha
- Dạ vâng ạh
Sau khi ăn uống xong thì chắc do đồ ăn không quen......đau bụng.....má ơi....gần 2h sáng.....chịu hết nổi rồi
- Cô ơi, nhà vệ sinh ở đâu ạh? Con đau bụng.....
- Phía bên kia cánh đồng, có cái cầu cá....con đi được không?
- Dạ được, xa không cô?
- Đó...đằng đó đó
Nhìn theo hướng tay chỉ, xa quá không thấy được, nhưng cách nhà hơn trăm mét, cũng phải đi thôi không lẽ....ra quần....
Yên vị trong “bàn cầu” không nhìn lung tung, mắt hướng thẳng, nếu có gì xuất hiện cũng kệ cmn, quyết tâm là thế......
- Ạ à ời, ạ àh ơi....
- Đm, giờ này còn ru con, thằng/con nhóc nào mà giờ chưa ngủ còn hành má nó nửa – em thầm nghĩ thế.....
Sau khi xã hết mọi thứ ra rồi thì lên giường, giường nằm sát cửa sổ hướng ra bờ ao bên hông nhà, nói cửa sổ thế thôi chứ không có cửa mà chỉ có mấy cây tre dọc xuống cho có thôi. Tối gió luồng vào lạnh tê cửa người, không dám ra xe nằm vì sợ gia đình nghĩ mình chê này nọ.....ráng nhắm mắt để ngủ thì bất chợt.......1 luồng khí lạnh hơn “bình thường” thổi vào nhà...kèm theo....tiếng ru àh ơi.......
- Ạ àh ời.....ạ à ơi....con ơi...con ngủ cho ngoan.....
Lần mò ngồi dậy nhìn xung quanh nhà, chả có ai có con trong nhà.....sao âm thanh thì dữ vậy.....giương đôi mắt nheo nheo nhìn khắp nhà dưới ánh đèn cà na của bàn thờ nhìn khắp nhà vẫn thế....bất chợt liếc mắt ra cửa sổ hướng bờ ao......1 bóng người phụ nửa.....đang ẳm con.....
- Ạ àh ời......ạh àh ơi......
Rồi....rồi......hí hí......hó hó.......tới rồi......vâng......gần 3h sáng.....ngồi ru con ở bờ ao luôn....bờ ao đấy ạh.....
Tiếng ru con vẫn đều đều.....em nằm đắp mền qua khỏi đầu run cầm cập.......tiếng ru im bặt.....rón ren, từ từ kéo mền ra.....ngóc đầu nhìn ra cửa sổ......len lén.....1 khuôn mặt bị che phân nửa bởi mái tóc dài.....mắt trợn ngược lên trên, miệng nở 1 nụ cười ma quái đang nhìn em chằm chằm.....trên tay ẳm đứa con đỏ hỏn đang khóc oe oe......
- Aaaaaaa......aaaaaa.....trời ơi......cứu tôi với......em vừa la vừa bật nhả khỏi giường chạy lung tung trong nhà.....
- Chuyện gì vậy......mẹ bệnh nhân tất tả lên tiếng rồi bật chạy ra đốt đèn dầu.....
- Có.....người.......nhìn....kìa......em mếu máo nói trong tiếng nấc.....
- Thì chắc người ta đi soi ếch......
- Không......khóc.......ru con.......đứa bé.......cười.......mắt......không....phải người....
Bà mẹ bệnh nhân lặng người........
- Con nói sao? Đang ru con hả......
- Dạ......đang ru con.....nghe mấy lần rồi.....tắm.....đi vệ sinh.....rồi hồi nãy.....sợ quá cô ơi....con về Sài Gòn đây...không ở đây nửa...đâu...hu.....hu....
- Bình...tĩnh....giờ con đi cũng đâu được đâu.....hay giờ con vô nằm với thằng con cô đi, cô ra đây....nằm cho....
- Dạ thôi, hay cô ngồi nc với con tới sáng đi....sáng con đi sớm....con không dám ngủ đâu cô ơi.....
Cả 2 cô cháu ngồi nói chuyện trên trời dưới đất trong cơn buồn ngủ.....biết sợ...nhưng lâu lâu vẫn giương mắt liếc liếc ra cửa sổ...hòng tìm gặp......
5h sáng.....bắt đầu 1 ngày mới với dân làng ở đó....em mở cửa bước ra ngoài thì bắt gặp vài người đi qua lại trước cửa nhà......
- Sớm vậy bác tài.....sao không ngủ tý nửa rồi lên đường sớm
Em thuật lại toàn bộ câu chuyện vừa rồi cho mọi người nghe.....cả thảy đều im lặng
- Em đi theo anh qua đây.....
- Đi đâu anh?
- Thì đi đây chút với anh
Lẽo đẽo theo sau thì nhận ra......anh ấy dắt mình qua nhà đang có đám tang.......trong nhà để 2 quan tài....1 lớn....1 nhỏ......tới đây thì thật sự teo hẳn 1 bên....không đứng vững.....hiểu gần hết mọi chuyện.....nhưng vẫn giả đò hỏi...
- Ai đây anh.....
- Em đốt nhang đi rồi gia đình kể em nghe....
Vừa lúc đó thì có tiếng nói sau lưng em
- Con Út.....nó mới sanh.....vừa sanh xong thì nghe tin trong thời gian nó sanh chồng nó ngoại tình với con nhỏ bán bia tay vịn ngoài xã.......nó nghĩ quẫn rồi ném con xuống ao rồi tự vẫn......chồng nó hay tin rồi cũng bặt vô âm tín, không còn về đây nửa......
- Sao lại có chuyện như vậy xảy ra....đứa bé có tội tình gì mà phải như vậy....em lên tiếng hỏi
- Sao mà biết được, chuyện đã vậy rồi.....không chừng tối qua cậu không qua đốt nhang nên nó ghẹo cậu đó, có gì cậu bỏ qua cho nó đi, tôi tin nó sẽ phù hộ cho công việc từ thiện của cậu và chi hội của cậu....
- Dạ, cám ơn bác....thôi trể rồi, con về Sài Gòn đây.....chào cả gia đình ạh
em từ biệt gia đình bên đám xong đốt mấy cây nhang rồi về lấy xe làm 1 mạch về Sài Gòn.....câu chuyện đến giờ em ngồi gõ phím mà vẫn còn run......trong đầu vẫn loáng thoáng tiếng ngân nga....ạ àh ời.....ạh àh ơiiiii.......
Phần 26: Sự ấy náy...vì vô dụng...vì ko thể nhanh hơn được
- Cách đây độ gần tuần...mình có gặp 1 xe cấp cứu biển xanh 47 trên đường, trên xe dán 1 dòng chữ đơn giản nhưng đôi khi phải làm mình suy nghĩ......."Chúng tôi đang cố gắng giành giật sự sống trên xe – nhưng các bạn giành giật đường của chúng tôi"
..............................................................
4h sáng....cái giờ đáng lý ra thì có lẻ là giờ ngon giấc nhất, mình cũng không ngoại lệ, nhưng đôi khi phải gác lại giấc ngủ của mình để giúp đỡ những người cần mình hơn là mình cần giấc ngủ
- Alo...anh ơi, anh làm ơn cho em hợp đồng xe về Long Xuyên với...ba em hấp hối rồi...hu hu hu
- Dạ chị ơi, em sẽ tới bệnh viện ngay...nhưng chúng em không kinh doanh, nên chị chỉ cần nói là chị cần chuyển bệnh về được rồi...đừng nói hợp đồng nửa nha chị
- Em xin lỗi, anh cho em 1 xe lên CR với
Lê cái thân đang ngáy ngủ tắm rửa vệ sinh cá nhân rồi lên đường....sáng sớm, lạnh quá......chào đón 1 buổi sáng là đèn chớp và còi ưu tiên....tò....tò.....chớp sáng xanh đỏ trong màn đêm....
- Mình về đâu chị?
- Thành phố Long Xuyên nha anh, anh về tới nơi đi rồi em chỉ đường tiếp
- Mình có cần oxy không chị?
- Có, ba em yếu lắm rồi...anh làm ơn.....nhanh dùm em...
- Em sẽ cố hết sức.....
Từ từ....vẫn đèn flash chớp xanh chớp đỏ, tiếng còi hụuuuuu.........oá............từ từ rời thành phố trong màn đêm...........
- Tới phà rồi chị ơi...có cần em phụ giúp gì không?
- Anh ơi.....ba em........thở yếu lắm...giờ làm sao đây anh?
- Tăng oxy lên.....để em lên gắn máy đo nhịp tim....
Sau 1 thời gian thao tác máy móc các kiểu trong tiếng khóc thút thít của chị gái........còn anh chồng thì liên tục để tay lên lồng ngực ông cụ để xem tim còn đập không...bất chợt.....ông cụ nắm cổ tay mình lắc lắc
- Chú ơi...con gái...út....tôi mới.....sanh....chú làm ơn.......cho tôi về...được ẳm....cháu........
Không nói được hết câu......ông cụ....nhắm mắt xuôi tay......cả xe oà lên khóc nức nở......chị gái thì ôm ông cụ khóc...còn anh chồng thì liên tục hết đè tay lên ngực rồi xem mạch.....nhưng chuyện gì đến đã đến.....ông cụ đã ra đi vĩnh viễn khi chưa được gặp cháu lần cuối......mình quay lưng đi với cặp mắt cay xè....không vì mất ngủ.....vì ấy náy...vì vô dụng......vì không thể nhanh hơn được nửa........cuối đời thường là thế....ai cũng muốn được gặp gia đình lần cuối.....cái cuối cùng của cuộc đời 1 con người có lẽ cũng là 2 chữ....gia đình......nhưng mấy ai hiểu được mà thông cảm cho những người như mình đâu......cho dù là gì đi nửa xe cấp cứu không giành đường.....nó chỉ đang cố gắng giành giật 1 sự sống đang loe lói trên nó thôi.......