[Review] Một năm đi làm ở quán net

watch_later 01 tháng 4 2017
Danh sách chap:
Chap 1: Công việc không đến dễ dàng
Chap 2: 5 ngày thử việc đầu tiên và bị đuổi việc
Chap 3: Chỗ làm mới và thời cấp 3
Chap 4: Biến lần thứ 2
Chap 5: Anh Trẻ Trâu chicken
Chap 6: Bất ngờ
Chap 7: Động lực đi làm mỗi ngày - Giấc mơ thoát khỏi kiếp F.A
Chap 8: Chiến dịch mang số 15
Chap 9: Kỳ Valentine đáng quên
Chap 10: Trở lại với CSM và SQL
Chap 11: Sự ra đi của anh C
Chap 12: Sự ra đi của chị C và cuộc chiến đẫm máu
Chap 13: Vụ đánh ghen trong quán net
Chap 14: Buổi sáng phán quyết tại tiệm net
Chap 15: Vụ giận dỗi trong quán net của em thằng P
Chap 16: Truy tìm kẻ nằm vùng
Chap 17: Cuộc nói chuyện điện thoại với thằng nằm vùng
Chap cuối cùng: Kết thúc
Một số điều cần biết khi trực net

Chap 1: Công việc không đến dễ dàng

Thời đó em mới là sinh viên năm nhất, gia đình không khó khăn gì nhưng với bản tính ham học hỏi và suy nghĩ muốn dạn dày kinh nghiệm trong cuộc sống nên em đã đạp xe khắp nơi để tìm việc làm. Hồi đó em bị cám dỗ nhiều lắm, mấy anh Hưng Thời Đại, bán hàng đa cấp dụ dỗ suốt, cũng may em còn tỉnh táo chưa dây vào, nhưng đó đã là 1 chuyện khác không kể ở đây. Sau mấy ngày rong ruổi em chỉ thấy người ta tuyển người bán quán cafe, làm bảo vệ... lương tầm 800k đến 1tr. Ngẫm nghĩ thấy người thì thấp bé, sức khỏe cũng không bằng ai, làm mấy việc đó chắc không trụ nổi bao lâu nên em quyết định cứ chờ đợi rồi cơ hội sẽ đến. Thông qua 1 số website rao vặt em mới tình cờ nhìn thấy có người tuyển nhân viên trực net, em nghĩ mình học IT, nên việc này chắc là phù hợp. Đến địa chỉ như đăng trên mạng, thì đó là 1 quán net khá lớn ( 60 máy ), phòng máy lạnh, có 4 cái máy photocopy, máy in máy scan đủ thể loại ( lúc đó em chưa biết gì đâu, nhìn nhiều máy móc cũng khoái ). Xong rồi cũng mạnh dạn vào trình bày là xin làm, người ta nói công việc chủ yếu là phụ photo tài liệu, giáo trình, nhiều lắm, còn máy tính chơi game thì có khách vào thì mang nước, mang khăn lạnh ra, rồi kêu lớn để ông chủ ngồi ở máy chủ mở máy, có ai cần hỗ trợ Word hay Excel thì giúp, lương 800k/tháng, làm 5 tiếng, tùy chọn ca sáng, trưa hoặc tối. Với 1 thằng ở tỉnh lẻ lên thành phố học, em vui vẻ accept ngay và luôn, công việc bắt đầu từ ngày hôm sau.

Chap 2: 5 ngày thử việc đầu tiên và bị đuổi việc

Ngày hôm sau em bắt đầu buổi làm đầu tiên, cảm giác sướng lắm các thím ạ, được chạm vào máy tính miễn phí, được học cách photo, học cách scan, học cách đóng bìa... Không như các tiệm net khác, ở đây chủ yếu lại là photo và đóng bìa, việc của em cũng thế mà tất bật không có chút thời gian rãnh, cứ hết photo rồi in, rồi chưa kể phải sửa lỗi văn bản giúp người ta...đủ thứ, cơ mà làm thế thì tự dưng tay chân nhanh nhạy hẳn, máy móc chỉ 1 buổi là rành rọt hết mọi thứ. Buổi đầu làm được khen nhiều lắm, nhưng buổi làm thứ 5 thì...có biến. Biến từ đây, buổi thứ 5 em cũng đi làm như thường ngày nhưng giữa đường đi thì xe bể cm nó bánh, từ chỗ em bị bể bánh đến đó thì khoảng 10p nếu đạp xe, xung quanh thì lại không có chỗ nào bơm vá, em tất bật vừa dắt vừa chạy thật lẹ đến chỗ làm...báo hiệu 1 điềm xui xẻo. Đến nơi trễ 15p, nhưng không sao bà chủ chỉ kêu mau mau vào làm. Hôm đó có 1 cô giáo dạy cấp 3 ra in giáo án, em in cho bà ấy hơn 200 trang A4, thế éo nào em lại cho lệnh in nhầm máy các thím ạ, lẽ ra in qua máy in A4 thì em nhầm sang máy in A3. Mà lu bu quá, hết khách này khách khác nên em cũng éo để ý, đến khoảng 20p sau nghĩ là in xong rồi thì em mới dòm qua thì… 200 tờ giấy A3 ào ào ra tự lúc nào, giờ lỡ in rồi, ngay lúc đó thì ông chủ ra và nhìn thấy... nghe chửi. Vâng hồi ở nhà là con cưng, chỉ biết đi học rồi về nhà học tiếp, mẹ chả chửi bao giờ, thế mà giờ nghe người dưng chửi mà éo dám làm gì lại ( hồi đó hiền, chứ giờ mà thế em...chắc cũng im nghe chửi tiếp ). Rồi thì em nhục lắm, và bấn loạn cả lên, kinh nghiệm ở đây là tính cẩn thận, khi cho lệnh in phải nhìn rõ ra lệnh cho máy in nào, nhờ vụ này mà từ đó trở đi em cẩn thận hơn nhiều. Nhưng đời thì đâu như mơ, trong lúc bấn quá thế éo nào cái cùi chỏ của em gạt vào ca trà đá để trên bàn máy tính dùng để in, nước chảy đổ hết vào cái máy in màu ( R.I.P), vâng chính xác là ông chủ hét ầm lên, em sợ xíu đái ra quần. Vâng, và hôm đó em phải về nhà trong tình trạng éo được trả lương và cũng không dám vát mặt lại. Kết thúc 5 ngày đầu đi trực net. Nhưng đây chỉ là kết thúc cho 1 khởi đồng mới, khởi đồng thay đổi, bước ngoặt đổi đời của em.

Chap 3: Chỗ làm mới và thời cấp 3

Sau đợt đó mặc dù nỗi nhục không thể tả, cộng thêm nỗi hoảng sợ nhưng em vẫn quyết tìm chỗ làm khác, mà phải là trực net để rửa mối nhục này ( nói cho oai chứ tự làm nhục bản thân chứ ai mà to mồm). Quá trình tìm việc thì em xin không kể, nó dài dòng và không cần thiết. Tối hôm đó, 1 hôm trời trong lành và bánh xe không xẹp, em đã đến 1 tiệm net khác. Ở chỗ này mới đích thực là tiệm net đây, có 45 máy thôi, được ngồi máy chủ tính tiền, phải giữ xe. Sau 1 hồi làm quen và trình bày ( giấu nhẹm chuyện kia nhé ) thì em được nhận vào làm ca tối. Công việc thì rõ ràng thế này: làm nước, làm mì,..nếu khách yêu cầu, mở - tính tiền - tắt máy. Một ngày có 3 ca, mỗi ca 5 tiếng, lương thì 800k/tháng. Lần đầu tiên được ngồi máy chủ thì sướng và hồi hộp lắm, sướng vì cảm giác nó oai oai, được lên mạng, chơi game thoải mái,... Xin được kể về 1 chuyện không liên quan, đó là khả năng IT của em. Biết máy tính rất muộn từ năm lớp 9, cấp 1 đến lớp 8 em học ở huyện, vùng sâu vùng xa kiếm đâu ra cái máy tính, rồi lớp 10 thi đỗ vào trường chuyên lớp toán - tin. Thật ra thì học lớp chuyên chẳng liên quan gì đến trình IT cả, học lý thuyết và code bằng pascal, chán bỏ xừ. Cơ mà em lại hay trốn học ra quán net, chơi game ít mà học lập trình thì nhiều, em mò mẫm được đủ thứ từ lập trình web đến lập trình giải toán olympic...1 lần em mò và học về SQL, các thím nào biết làm web chắc không lạ gì SQL rồi, em lập trình PHP sử dụng cấu trúc dữ liệu PHP, học chủ yếu bên HVAonline ( web của hacker việt ạ ), và đó là khởi nguồn của tội lỗi về sau khi em làm ở quán net. Thông tin sơ qua vì đang mỏi tay, SQL là cơ sở dữ liệu của CSM ( phần mềm tính tiền net ).

Chap 4: Biến lần thứ 2

Vâng tạm gác lại chuyện em làm gì với cái CSM, mà giờ em kể về vụ suýt bị đuổi lần thứ 2. Công việc phải nói là không sướng như chơi nhưng sướng gấp mấy lần đi làm quán cafe hay làm phục vụ quán nhậu. Ngồi chơi lên face chém gió đợi khách kêu gì làm nấy, đợi nó chơi xong thì tính tiền. Do nhàn như vậy nên em mới bắt đầu sinh nông nổi, nhàn cư vi bất thiện mà. Em ngồi lục tung các chương trình cài trên máy thì thấy cái SQL, em lúc đó nghĩ thế éo nào tiệm net cài SQL làm cái :BEEP: gì. Em nảy sinh 1 ý tưởng ngu, đó là xóa mẹ cái SQL đi cho đỡ ngứa mắt Click...click...và...

- Alo, cô ơi, con không biết sao phần mềm tính tiền nó không khởi động lên nữa ạ.

- Sao thế?? Đó giờ bình thường mà?

- Con không biết nữa, đang dòm dòm vô màn hình tự nhiên nó tắt rụp đi ạ

- Ừ để cô gọi anh Đức qua coi...

Các thím nghĩ đi, sau khi em xóa cái SQL thì cái CSM cũng văng ra mất, em hoản hồn, éo tính tiền được cũng không mở máy cho khách được. Đang nghĩ đến cảnh bị chửi như ngày xưa mà teo hết cả chym.

Chap 5: Anh Trẻ Trâu chicken

Chắc mọi người đang thắc mắc anh Đức là ai? Và diễn biến tiếp theo thế nào? Vâng, trước lúc em đến làm thì anh Đức là kỹ thuật viên chuyên bảo trì phòng game. Các thím chắc hình dung được mấy anh học xong cao đẳng, ra trường éo có việc làm nên đi bảo trì tiệm game, hay còn gọi là cài win dạo - anh ấy là 1 người như thế. Thế rồi anh ấy đến rất nhanh sau khi được cô chủ gọi, vừa vào ổng đã hỏi bị sao:

- Máy bị sao em? máy nào?

- Dạ, máy chủ anh, cái phần mềm tính tiền bị văng ra rồi.

- Để anh coi.

Em thì lúc đó bớt sợ rồi, vì đã có cứu tinh đến, nhưng mà lo, sợ anh này anh ấy nói là em xóa mất cái SQL thì có khi em bị đuổi vì tội phá phách. Cơ mà phải đến chục phút, em thấy anh ấy cứ ngồi vào mấy cái thư mục trên máy mà éo biết anh làm gì. Xong rồi thì em suýt cười thành tiếng khi anh ấy mở Firefox mà vào google gõ: " CSM bị lỗi đòi nhập mật khẩu ". Vâng chính xác là như thế, lúc này thì em ngờ ngợ tay nghề của lão này, thế éo nào sau 5p lục lọi nát cái gu gồ thì anh ấy gọi cho cô chủ:

- Em Đức đây, máy chủ bị Vi-rút rồi chị, con này nguy hiểm quá xóa hết dữ liệu trong máy rồi. Giờ chỉ có cách Ghost ( gót ) lại máy thôi chị.

Em nghe mà chửi thầm, Vi-rút cái :BEEP:. Sau đó anh ấy làm cái việc mà ai cũng biết là gót lại máy ( tức là dạng backup đó ạ ), thím nào đọc đến đây chưa hiểu thì gu gồ dùm em ạ
Chỉ một lúc là xong, tối đó em làm hết ca thì về nhà, không bị la, cũng không bị nói gì, vì cô chủ cứ nghĩ là do con vi rút nó gây ra.
Đêm đó về nhà em suy nghĩ thì ngộ ra chân lí, là có khi nào thằng CSM nó dùng SQL làm cơ sở dữ liệu, vậy thì chỉ cần cài lại SQL là xong rồi mà? Nghĩ là làm, em lôi con Asus nát ra làm thử và...em đã đúng. Vi rút cái NỒI…
Và đêm đó là đêm định mệnh, em đã khám phá ra 1 thứ cực kỳ hay ho, mà nhờ nó em đã đổi đời.

Chap 6: Bất ngờ

Sau khi đã dày công nghiên cứu thì hôm sau đi làm, em đã thưa chuyện với cô chủ.

- Cô ơi! Con có chuyện muốn nói với cô. Hôm qua anh Đức cài lại máy, làm mình không tính tiền các máy đang chơi được. Con nghĩ nếu anh Đức cài lại cái SQL là xong thôi chứ làm gì phải cài lại.

- Con nói tiếp đi!

- Con thấy hôm qua cô cho anh ấy 100k để sửa máy, con cũng có thể làm được và làm hơn cả anh ấy nữa, con làm cho cô là con muốn làm lâu dài, nếu cô cho phép, con xin thay anh Đức làm kỹ thuật viên ở đây, con sẽ bảo đảm hoạt động tốt cho các máy.

Giờ nghĩ lại thấy hồi đó vẫn liều, dám bạo gan hất cẳng ông anh kia ra. Cơ mà tre già cỗi thì măng ngoi lên mọc, lần bạo gan đó cô chủ là Accept cho e, và kể từ ấy, đó là lần cuối em gặp anh Đức Vi-Rút. Em thì được cô chủ yêu quý vô cùng, năm đó em là sinh viên năm thứ nhất!
Mỗi tháng em được cô chủ tăng thêm lương trực tiệm là 900k cộng với lương bảo trì là 2tr nữa là 2tr9, máy móc hư hao gì em lo hết, thầu luôn dàn máy. Đêm đó em về mà không tài nào ngủ được, sướng, sướng lắm các thím ạ. Làm được khoảng 2 tháng thì em tiếp tục gặp bất ngờ lớn nữa, có thể nói là "chưa từng có" từ hồi cha sanh mẹ đẻ em ra

Chap 7: Động lực đi làm mỗi ngày - Giấc mơ thoát khỏi kiếp F.A

Làm được khoảng 2 tháng thì em đã rất quen việc, cộng thêm lương lậu kha khá nên em rất là có động lực đi làm. Các thím tưởng tượng, đi làm thêm nhàn hạ, cuối tháng lãnh cả 3tr thì động lực thôi thúc các thím chăm chỉ đến cỡ nào. Vâng, tuy nhiên ở đời núi cao còn có núi cao hơn, niềm vui này còn có niềm vui khác. Hôm ấy, tầm 7h tối, em đang ngồi thở sau khi nấu mì và làm trà đá cho khách mới vào thì....1 em gái...à không một bạn gái bước vào với nụ cười tươi như...như này nhìn em. Em bị cuốn hút ngay vào nụ cười đó, nhanh như sóc em chỉ ngay máy cho em ấy ngồi gần em, cơ mà do hàng ghế đầu gần máy chủ có mấy thằng bắn đột kích đang ngồi rồi nên em để cho em ấy ngồi ghế số 6...à không số 9 Để ý em ấy thì không thấy chơi face, chỉ lên mail đọc mấy cái thư của lão phó hiệu trưởng gửi...sốt cả ruột, em nôn nóng tìm info của em ấy. Cơ mà người tốt gặp lành các thím ợ, sau khi đọc xong mớ thư đó thì em ấy lên yahoo...yep yep...cơ hội đây rồi, em tận dụng tối đa cái máy chủ, thím nào chơi ở tiệm net thì biết là máy chủ có thể xem được hết ứng dụng + màn hình của máy con, thế nên em đã dùng nó để xem trộm nick yahoo của em ấy và add vào. Thân phận F.A đã bao mùa mưa nắng, đêm nay em nhất quyết đánh cắp bằng được nụ cười và ánh mắt ấy...Nghĩ là làm, em pm ngay:

- Hi, chào bạn!

-???

- Mình làm quen nhé, mình là 1 người bạn không quen.

- ???Ai vậy?

....

Em cũng chả nhớ em chém cái gì, nhưng sẵn đây em chia sẽ kinh nghiệm với các thím, con gái mà dạng hiền lành, nhìn tri thức, xinh và hơi kiêu, nhìn có vẻ theo phong cách truyền thống ( không ăn mặc hở hang khi ra đường hay ra tiệm net nhé ) thì các thím phải tỏ ra thật hiền lành và ăn nói từ tốn, phải chứng minh được mình là người có học, lịch sự đàng hoàng. Và em đã làm được điều đó, cơ mà dùng đủ các biện pháp thì vẫn không xin được số điện thoại chỉ có cái nick yahoo và lời hứa sẽ nói chuyện tiếp với em.
Ấy nhỏ hơn em 1 tuổi nhưng không chịu gọi em bằng anh đâu, toàn là bạn với tớ thôi. Nhưng vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn, động dẫu có sâu thì cũng có cây dài. Em bắt đầu lên chiến dịch thoát khỏi kiếp F.A…

Chap 8: Chiến dịch mang số 15

Như chap trước em đã nói, em gái này xinh nhưng có vẻ kiêu lắm, kiêu cái kiểu kiêu kỳ của con gái chứ không phải loại chảnh cờ-hó nha mấy thím. Sau hôm đấy thì hôm nào em đi làm gái cũng ra tiệm net chơi, chơi không lâu đâu tầm 1 hoặc cùng lắm 2 tiếng thôi, gái lên nói chuyện qua yahoo với em các thím ạ. Rồi thì em chém ác lắm, nào là anh đó giờ chưa quen ai nhưng nụ cười của em thật sự làm anh thấy ngợp. Rồi thì bàn chuyện học hành, bàn chuyện quốc gia biển đảo bla...bla Em còn nhớ rõ cái ngày em gặp gái là ngày 1/1. Từ đêm gặp gái em đem lòng yêu thầm, ngày nhớ đêm mong khuya len lỏi luôn vào giấc mộng. Tâm hồn em khi ấy trong sáng lắm, em éo biết Voz là cái gì đâu, nên hành xử theo diễn biến tâm lý của em ấy thôi. Bằng các biện pháp nghiệp vụ học được trên in tợt nét và hóng hớt của các cao nhân chuyên chém gió trong lớp, em đã xin được số của em ấy. Cơ mà lại chia sẽ kinh nghiệm của em một phát nữa, gái dạng như gái của em thì các thím nhắn tin hay gọi điện ít thôi, vừa phải thôi, dục tốc là bất đạt. Em thì chỉ nhắn chúc ngủ ngon và lâu lâu thì nhắn chúc buổi sáng, gái thì có lúc trả lời lại có lúc không. Một điều cấm kỵ là các thím đừng cứ như ruồi thấy mắm tôm, cứ bu lại thì gái nó cho rằng mình cao giá, nó chảnh đấy các thím ạ. Phải làm sao cho nó cứ phải thiêu thiếu mà không thể quên. Đó là cả 1 nghệ thuật

Rồi thì công việc của em vẫn diễn ra tốt đẹp, em vẫn cứ nói chuyện với gái mỗi lần em đi làm...nói thật giờ em éo có nhớ em nói gì đâu, chỉ biết sau 15 ngày là gái đã chấp nhận làm gấu trong 1 tình huống rất....gái bật đèn xanh trước cho em ạ Trong 1 lần nói đùa trên yahoo:

- Em là người có quan niệm như thế nào trong tình yêu?

- Em là người yêu chung tình...bla...nọ kia...

- Vậy thì em chứng minh đi, anh không tin đâu

- Vậy quen em đi thì biết......gì gì đó em éo nhớ nữa...

Vâng, thế là sau 15 ngày tán tỉnh...em đã biến gái thành gấu...những tưởng có gấu thì sướng lắm,...phê lắm...cơ mà...em đã lầm...

Chap 9: Kỳ Valentine đáng quên

Khỏi phải nói em cũng biết cái thím đang chúc em hạnh phúc với tình yêu là gấu. Em cũng đã mơ đến ngôi nhà và những đứa...ôi đệt, mơ đến phòng trọ có 2 tiếng cười vang ( đang đi học mà có trẻ con nữa thì khổ ). Gấu em là loại người theo kiểu truyền thống, khó mà dụ dỗ cho hôn hít gì được, cơ mà như em đã nói lúc đó chưa biết VOZ là cái gì nên tâm hồn em trong trắng trinh nguyên, zin như con dream thái... Gấu em lại càng không phải loại học mỏ địa chất hay loại linh tinh… Em sung sướng biết chừng nào, nhưng cũng vì cái tính đó nên mỗi lần ngồi cùng nhau chỉ có mình em là chém gió trên trời dưới bể, kể gấu nghe các loại sao trên trời...gấu chỉ biết lắng nghe, cười và lâu lâu mới hiểu. Em va vấp cuộc đời ít thôi nhưng do chơi bời với lũ bạn khốn nạn, suốt ngày kể chuyện xếp hình với lại coi cả Ozawa nên nói thẳng ra em và gấu ở thái cực khác, đứa quá hiền lành nai tơ chính hiệu, đứa lại lai cáo chín đuôi... Valentine sắp đến, em thì khi đó toàn phải chuyển buổi làm cho học thêm lớp bồi dưỡng Olympic tin học sinh viên buổi tối, gấu thì hay học buổi chiều nên em với gấu càng ít có tâm sự với nhau..Ừ rồi thì lúc đó em cũng có dính líu tới một đứa con gái khác, không tiện kể ra nhưng mà lúc đó em tự dưng cảm thấy dằn vặt lắm...Đêm hôn đó là Valentine thứ 20 trong đời em nhìn thấy các cặp tình nhân bên nhau vui..vãi, còn em thì ngồi học bồi dưỡng ở khoa với mấy thằng đựa rựa. Gấu em ở nhà không đi chơi, suốt buổi em chỉ nghĩ đến gấu...thím nào có người yêu thì biết, ở sát bên nhau mà không đưa được người yêu đi chơi thì chán đến mức nào... Rồi em đã cầm điện thoại lên rồi nhắn: "Anh xin lỗi vì đã cướp mất bầu trời của em, nhưng có người sẽ cho em lại 1 bầu zời"...đại loai thế và gấu em khóc lóc. Học xong em đến gặp gấu rồi nói chuyện...gấu chỉ lặng thing không nói nên lời.
Nhưng đời thì nó không đơn giản như vậy, chia tay rồi lại quen lại, rồi lại chia tay rồi lại quay lại...cứ thế...tụi em trải qua nhiều sóng gió.....giờ em và gấu hạnh phúc các thím ạ.....

Chap 10: Trở lại với CSM và SQL

Chắc chắn có một số thím nghĩ em chả biết cái gì về tin học cả, ờ thì em biết gì đâu mà cứ phải xoắn cả lên nào?
SQL là cơ sở dữ liệu của CSM, CSM dùng SQL nhưng tạo hẳn 1 bản Backup ở 1 thư mục khác nằm ngoài SQL, do đó khi xóa SQL thì dữ liệu vẫn nằm ở thư mục của CSM. Chỉ cần cài lại SQL là SQL sẽ import các dữ liệu đó vào và tự làm mới lại dữ liệu. Thím nào bảo gió máy gì thì cứ thử đi thì biết, em là em đánh giá các thím ếch ngồi đáy giếng.
Trở lại với cái đêm mày mò về CSM, em đã lên 1 ý tưởng táo bạo và bá đạo, tại sao không viết 1 cái web PHP biến nó thành 1 công cụ như Query nhỉ? Viết tới đây thôi, mai em viết tiếp. Chào các thím và em sẽ trở lại vào chap mới ngày mai.

Chap 11: Sự ra đi của anh C

Anh C là anh trực ca sáng, bình thường ở tiệm net em làm có 3 ca: Sáng - Chiều - Tối. Kể sơ qua về anh C thì anh C đã tốt nghiệp sư phạm Toán - Tin, ra trường 1 năm rồi mà vẫn giậm chân tại chỗ, thời buổi này việc thì ít mà thợ thì nhiều mà. Sau chuỗi ngày ăn không ngồi rồi sống nhờ tiền ba mẹ, anh ấy đã vào tiệm net nơi em đang làm. Lương lậu thì căn bản 800k/tháng, dạng chỉ trực nên chỉ đủ tiền đóng tiền nhà...thời sinh viên đã khổ nay ra trường xem ra lại càng khổ hơn.
Anh C làm được cũng khá lâu hơn 4 tháng, rồi thì cái khó nó ló cái ngu, phàm ai đi làm cũng muốn kiếm được nhiều để lo cho cuộc sống, sinh viên tụi mình đi làm đứa nào cũng mong mỗi có ngày lãnh lương đúng không nào? Anh ấy đã nghĩ ra 1 trò, đó là khi tính tiền thì đổi ngày của máy tính sang ngày khác. Nói rõ thêm cho các thím hiểu, CSM nó tính tiền theo giờ hệ thống, thế nên nếu hôm nay ngày 3/3 mà khi tính tiền máy nào đó các thím set thời gian về ngày hôm qua thì tiền đó nó sẽ chuyển về ngày hôm qua, số tiền thím thu sẽ chui vào túi...cơ bản là vậy. Cái ngu ở chỗ mỗi lần set thời gian thì ông ấy lại quên không khởi động lại máy con, bởi nếu không khởi động lại máy con thì trên CSM ở máy chủ nó sẽ hiện ngày tính tiền cho máy đó là ngày hôm qua. Và rồi cô chủ đã phát hiện, anh ấy bị đuổi đi trong tiếng mắng. Em thì vừa thương vừa trách anh, cái sự anh làm quá là lộ liễu. Sau kiểm soát lại doanh thu thì cô chủ phát hiện thất thoát mỗi tháng chừng hơn 1tr. Ngẫm ra thì 1tr cũng không phải nhiều, nhưng nếu cô chủ đem lên công an thì có khi to chuyện, may sao mọi chuyện chỉ dừng lại ở sự kiện ra đi của anh C.
Sau đó thì doanh thu cũng như mọi dịch vụ của tiệm net đều được ghi lại cẩn thận vào sổ sách, trước đó thì không ghi gì. Anh C ra đi để lại sự hoài nghi cho tất cả mọi thành viên trực ở tiệm net, mọi thứ bị siết chặt hơn rất nhiều. Các thím nếu ai có ý định đi trực net thì hãy nhớ, chơi dao sẽ có ngày đứt tay, trực net nó dễ dàng nhưng nó đầy hiểm nguy, bởi cũng chỉ là con người, chúng ta khó vượt qua được cái THAM.
Sau vụ anh C thì tới lượt chị C ( 2 người tên bắt đầu đều là chữ C )

Chap 12: Sự ra đi của chị C và cuộc chiến đẫm máu

Sau vụ anh C thì tiệm net chỉ còn 2 người trực, đó là em và 1 thằng nữa. Em trực tối, nó trực sáng, còn trống buổi trưa. Thiếu người nên cô chủ đăng tin tuyển nhân viên trực net lên website rao vặt. Rất nhanh sau đó thì cũng có vài người gọi điện đến, rồi cũng hẹn gặp mặt nhưng đều không nhận người nào vì lí do không hợp tuổi. Cô chú là người mê tín, phải xem có hợp tuổi không thì mới cho vào làm, cái này thì tùy từng người, từng chỗ người ta có quan niệm mê tín không, dẫu sao làm tiệm net cũng là kinh doanh. Sau 2 ngày phải làm luôn ca mà anh C để lại thì đã xuất hiện một chị gái đến xin làm, sau 1 hồi nói chuyện với ông chủ thì chị được nhận vào làm...vậy là từ nay tiệm net có thêm 1 nữ nhân... Chị này lớn hơn em 2 tuổi, vẫn còn đang đi học trung cấp kế toán ban đêm nên chị ấy chỉ làm ban ngày được, em muốn đổi ca với chị ấy cũng khó, nhưng kệ, vì có người trực buổi trưa rồi cộng thêm chị ấy nhìn cũng xinh, đem lại không khí mới mẻ nên em cũng vui vẻ chỉ dẫn nhiệt tình công việc theo sự phân công của cô chủ.

Chị C có 1 thằng bồ, ngày nào cũng đón đưa đi làm, thằng này Exciter các thím ạ, xài iphone, đúng dạng cao to công tử nhà giàu, cơ mà nhìn nó thì giang hồ lắm, xăm trổ đầy 2 cánh tay, miệng lúc nào cũng phì phèo thuốc lá. Em dự là thằng này không hiền lành gì mấy nên cũng không dám hỏi thăm gì sợ mang họa vào thân ( hồi đó sinh viên năm nhất nên không biết gì, nhìn đâu cũng sợ ). Và cái cảm giác của em đã đúng

Chị C tính tình rất cẩn thận, mỗi ngày đi làm chị đều ghi chép mọi hoạt động như doanh thu, dịch vụ cho máy nào đều ghi chép rõ, chị sợ nhầm hoặc quên nhập dịch vụ vào máy như nấu mì, làm nước...rồi lại phải bỏ tiền túi ra. Đúng là dân kế toán có khác, kỹ lưỡng. Thế éo nào một hôm có 1 nhóm thanh niên đồng phục trường cao đẳng XXX đến chơi đột kích, kêu nước non rồi ăn mì, mua thẻ nạp game đủ thể loại...cơ mà chị thì là con gái nên không làm ăn nhanh như bọn con trai tụi mình được, dồn dập khách vào khách ra nên chị bấn cả lên. Như đã nói từ mấy chap trước thì tiệm net chỗ em làm là vừa tính tiền vừa coi xe, làm nước...cái khoản coi xe thì xe đạp cho hết vào trong, xe máy để ngoài nhưng có dây xích xích lại,...chuyện chẳng có gì nếu chị nhớ xích xe lại, chắc do tiệm net lúc đó đông, rồi khách kêu dịch vụ, tụi chơi game thì chửi nhau loạn cả lên ( ai chơi net gặp mấy thằng chơi đột kích hay đá fifa thì biết tụi nó hay la hét lắm )....bà ấy trông coi thế nào mà mất mẹ nó 2 chiếc xe máy của nhóm sinh viên lúc nãy, đến lúc tính tiền ra thì mới phát hiện được...Chuyện mất thế nào, ai lấy? thì mãi đến bây giờ vẫn là ẩn số dù đã được trình báo công an. Thế là lúc đó bà chị teo rồi, nhưng vẫn đanh đá nói cứng lắm, chả hiểu bà ấy nghĩ sao mà kêu là tại tụi nó vào chơi mà không coi, xe máy thì phải khóa cổ lại, phải....bla,..bla, chưa nói xong thì bà ấy bị ăn 1 cái tát từ 1 trong những thằng mất xe. Nếu khôn thì bã phải gọi điện kêu cô chủ về giải quyết, đằng này bã lại gọi thằng bồ bã lại. Chưa đầy 1 nén nhang thì thằng bồ bã tới, không biết bã nói cái gì mà thằng đó đi thẳng vào cầm theo cái ống tuýp phang vào mấy thằng đó, thế là đại chiến xảy ra, cả quán net nháo nhào cả lên chạy ra ngoài và...đứng hóng. Em lúc đó không ở tiệm net chỉ nghe lại từ thằng chơi game em quen ở đó, nghe kể lại là 1 mình ông đó đánh với 4 thằng dữ lắm, tụi kia có chơi cả dao bấm Diễn biến đánh đấm em không được coi nên chẳng dám miêu tả lại, em chỉ miêu tả chiến trường khi em đến vào buổi tối, thiệt hại là mấy cái ghế dựa cho khách chơi game văng tứ tung, gãy cong méo đủ thứ, máy chủ thì nát bấy màn hình, 1 thằng bị gãy tay còn mấy thằng kia xây xát nhẹ, ông bồ chị C thì bị đâm toạt đùi...may sao mà không đâm vào tim hay cờ-him nên vẫn còn sống. Chị C thì nhanh chân bay ra ngoài nên chả làm sao cả, bị mỗi cái tát đó mà thôi. Sau thì bã phải đền 2 chiếc xe máy, em không biết rõ bao nhiêu mà chỉ biết 2 chiếc xe mất 1 cái là hàng tàu và 1 cái taurus. Nếu em mà trong hoàn cảnh làm mất xe như chị ấy thì nói thật là...em éo biết làm sao. Đi làm thêm có 800k/tháng mà đền đống xe đó thì...

Tất nhiên sau vụ đó thì chị C không lời tạm biệt mà ra đi khỏi tiệm net, trong 1 tháng mà xảy ra 2 vụ liên quan đến nhân viên trực, hài cái nữa là từ đó cô chủ không bao giờ tuyển người nào tên chữ cái là C trực net nữa.

Phần sau em sẽ kể tiếp về vụ đánh ghen ở tiệm net, ngay ca của em luôn. Kinh nghiệm em muốn chia sẻ tiếp với các thím là đi làm cái gì cũng vậy, mình cẩn thận chưa đủ mà là phải rất cẩn thận, ai mà nhắm bị quắn não không chịu được áp lực cao thì tốt nhất đừng làm nghề này, mình tiếp xúc đủ loại người, đủ thành phần xã hội...mặt tốt thì thấy rõ nhưng mặt xấu của nó thì tiềm ẩn những hiểm họa khôn lường.

Chap 13: Vụ đánh ghen trong quán net

Làm tiệm game các thím sẽ được chứng kiến tận mắt nhiều chuyện, có chuyện buồn, có chuyện lại vui. Bây giờ em sẽ kể các thím nghe một chuyện mà chẳng biết vui hay buồn, đó là tùy vào nhận xét của các thím.

Tối hôm đó trời mưa lất phất nhưng không cản nổi bước chân của các thanh nam tú nữ, họ đèo nhau trên những chiếc xe 2 bánh rong chơi. Em thì phải ngồi làm, đôi lúc cũng thấy gato, nhưng mà tự động viên mình vì sự nghiệp lao động, lao động là vinh quang. Em bắt đầu ca buổi tối từ 5h30, thì có 1 anh đập chai chân đi dép lào, đầu không hề nhuộm và luộm thuộm, mặt mày thì bơ phờ, em nhìn máy chủ thì thấy anh này chơi từ trưa đến giờ, nhưng mà em cũng không để ý lắm vì tâm trí còn lo nhiều việc khác quan trọng hơn. Tầm 7h30 tối thì có 1 chị chạy chiếc Mio Cờ-lát-si-cồ vào tiệm net, chị mặc chiếc áo dây ngắn và quần ngắn đến nữa đùi hiếm khi nào mà tiệm net được vinh dự đón chào một vị khách ăn mặc sếch xy như thế. Nên em rất là nhiệt tình các thím ợ. Thế mà chị ấy đi vào không thèm nhìn em một cái, đi thẳng đến chỗ anh kia, rồi ngồi xuống máy bên cạnh...chơi game với anh đó. Em đã hiểu là chắc 2 người là bồ, gato với anh kia vãi. Để ý thì chị đó chơi game Chinh Đồ, anh đó thì chơi Auditon. Mọi chuyện cứ êm ả như thế, đến độ tầm 20p sau thì có biến. Đập vào mắt em là con Wave tầu và 1 chị...tướng tá to như sumo ấy ạ, mặt đằng đằng sát khí, hầm hầm hất hàm hỏi em:

- Thằng Tuấn có chơi ở đây không? mày giấu nó tao chém mày…

Ôi đệt, em sợ vãi :BEEP: các thím ạ, lẽ nào sau vụ chị C là sẽ tới lượt em sao? Em chưa kịp phản ứng thì chị ấy đã bước ngang qua người, chị ấy đi ngang qua người làm em cảm thấy mình thật là nhỏ bé...Nói thì lâu nhưng diễn biến lại rất nhanh, em còn chưa kịp định thần thì...xin trích nguyên văn:

- Đụ má mày Tuấn ơi, mày chết mẹ mày với tao rồi...Con đĩ này.....

Vâng em xin không trích dẫn thêm nữa vì độ dung tục, nhưng rõ ràng trích dẫn rõ như vậy các thím mới hình dung được diễn biến trận đấu...à đm nhầm, trận đánh ghen đó. Tay trái chị ấy giựt tóc con nhỏ kia, tay phải dùng nón bảo hiểm giáng mạnh vào đầu nhỏ đó chiêu Nón Phang Đại Pháp...đồng thời liên tục khẩu chửi… Em thì biết là đánh ghen cmnr, tụi ở tiệm net đều quay đầu dừng việc chơi game mà hóng hớt...Ông chồng bã ngồi kế bên im re, éo dám làm gì các thím ạ, con kia bị đập chưa hết nhục thì tới màn xé áo, may là nó mặc quần jean không thì chắc cũng lột, vâng chính xác thì xé đến độ éo còn mảnh vải che thân, cơ mà lúc đó hỗn loạn em sợ thằng nào tranh thủ ăn cắp xe thì chết nên em chỉ ngó qua chứ không ngó kĩ ạ. Hơn 10p sau thì lực lượng dân phố đến, do em kinh nghiệm gọi cho cô chủ để cô chủ gọi dân phố đến, thế rồi cả 3 bị giải đi...không có thiệt hại đáng kể nào về tài sản, cơ mà nhỏ bị đánh ghen được 1 anh dân phòng cởi áo cho mặc tạm.
Các thím có ai chơi ở tiệm net gặp phải cảnh đánh ghen như vậy chưa?

Chap 14: Buổi sáng phán quyết tại tiệm net

Em xin vào chủ đề chính của chap này, em dự là nghỉ viết cmn cho rồi, chả được cái gì mà còn vác họa vào thân, cơ mà nghỉ ngang thì có lỗi với các thím đang theo dõi. Sáng nay ngủ dậy em đã kịp bay lên voz hóng hớt xem hôm qua các thím nói gì sau vụ em bị nằm vùng, đã kịp lên tinh thần bằng lời chào quyết thắng ….Sáng nay em có 2 tiết lý thuyết buồn cả ngủ của ông thầy dạy môn Hệ thống nhúng ( 1 môn học của em ), em định chuồn rồi nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại vẫn đi vì em đã nghỉ 3 buổi rồi, nghỉ thêm mà lỡ ông thầy điểm danh thì…bỏ mẹ. Nghĩ là làm em chạy đến trường, hôm nay chạy thật chậm và cố căng 2 con mắt sau 2 cái đít chai dày để nhìn con đường quen thuộc dẫn đến trường, vì biết đâu hôm nay là ngày cuối em được nhìn thấy ánh sáng mặt zời ( đùa tí ). Đến trường gửi xe xong xuôi thì đi vào lớp ngồi bàn cuối, thầm cám ơn zời đất vì hôm nay sáng sớm không bị xẹp bánh xe, nói chung là không có điềm gở. Sau đó thì ông thầy vào và nói liên miên, bình thường thì em cũng chú ý lắng nghe để đến lúc thi còn có cái mà hú họa đánh trắc nghiệm lý thuyết, nhưng mà hôm nay thì éo còn tâm trí nào mà nghe với chả ngóng, ánh mắt của e chỉ dừng lại ở những bàn đầu có đông đảo các bạn nữ áo đủ sắc màu…thím nào đọc đến đây chửi em nói nhảm, nói lan man thì xin thông cảm cho em..giờ em vẫn còn run khi gõ chữ đây, tâm trí chưa khỏi hết bàng hoàng,….Cuối cùng thì giờ phút đó cũng đã đến, khó thở và nặng trĩu. Trong vẻ mặt hân hoan của lũ bạn thì em thẫn thờ cố bước thật chậm, nán thật lâu, càng lâu càng tốt để gắng nhìn mấy cô bạn xinh xắn ở dưới sân trường. Rồi thì chuyện gì đến cũng phải đến, sau 10p chạy xe thì em đã có mặt tại quán net, quán net thân thuộc đã quá quen với em nhưng hôm nay lại là nơi em bị phán quyết. Bước vào quán thì gặp thằng trực buổi sáng, có vẻ nó chưa biết chuyện gì xảy ra nên còn hỏi em đi đâu rồi cười nói với em nữa, cơ mà em chẳng buồn nhìn nó, chỉ gượng cười cho qua rồi hỏi cô chủ có nhà không, nó bảo cô chủ vừa về tới đang ở trên lầu.

Lại phải kể sơ qua cho các thím về quán net, nhiều thím thắc mắc thế éo nào mà trả lương em cao thế, tiền mặt bằng không thôi đã… thì em xin nói là quán net này mở tại nhà, không tốn phí mặt bằng. OK? Cô là người nhà nước, là đảng viên có tư tưởng tiến bộ, làm giàu. Chú thì làm cho công ty xăng dầu lớn…Nói vậy để thím hiểu là quán net này có nhiều lợi thế và có tiềm lực tài chính vững mạnh…. Lại kể về chuyện khác có liên quan, thím nào là con zai hay chơi game online thì chắc chắn không thể không biết Liên minh huyền thoại, ý em muốn nói là thằng Gerena, tầm vài tháng trước thì nó có triển khai phần mềm Gerana pro để hỗ trợ việc cập nhật game cho máy chủ, kèm theo là dịch vụ bảo trì miễn phí 3 tháng đầu, sau 3 tháng miễn phí thì mỗi máy 7k cho dịch vụ bảo trì máy, mọi hư hỏng hay lỗi kỹ thuật tụi nó sẽ cho người xuống sửa trong tích tắc. Nhưng với những lời thuyết phục của em thì tụi nó không có đất sống ở chỗ này, định cay tranh với anh à? Về tình tiết này em xin kể vào dịp khác, còn bây giờ sẽ là những diễn biến tiếp theo.

Sau màn chào hỏi qua loa với thằng trực buổi sáng thì em mới cầm con iphone 5 ghẻ lên gọi cho cô chủ ( đừng bảo em khoe của, con iphone này cũng là kết quả của em làm ở tiệm net mà có, em sẽ kể sau nhé ), một âm thanh êm tai dễ chịu vang lên: “ Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau…”, thì:

- Con lên lầu đi. Beep beep beep…

Cô nói mỗi vậy, không đợi em nói gì đã tắt máy. Lúc này thì thực sự là em đứng cmn tim, hồi hộp vkl các thím ạ. Nhưng mà đã là trai thì sợ gì, nhớ đến những lời động viên của các thím em đã dũng cảm, tự tin đi thẳng lên lầu, cơ mà khi đi ngang qua phòng vệ sinh thì tự dưng em lại mắc…, không biết do quá lo lắng hay gì mà em tắp ngay vào đó làm một hơi sảng khoái..

- Con chào cô!

- Ừ, con ngồi đi. Anh K đang qua, con ngồi chơi đợi một chút, cô đi cắm nồi cơm cái.

- Dạ!

Anh K là ai? Là 1 nhân viên của bọn Garena mà em kể ở trên đấy ạ.
Sau vài phút thì anh K cũng đã đặt @ss lên ghế ngồi cạnh em, thế éo nào các thím ạ, phải nói đây là ngôi sao cứu tinh của đời em, anh nhìn em cười gian xảo như này, rồi rỉ vào tai em: “chú muốn anh cứu chú không, vozer đây, anh lót dép xem rì viu của chú từ qua đến giờ”. Ôi đm, vãi cả..vozer à? Em nhìn anh ấy với ánh mắt như này, thế ra ngoài cái ý nghĩ là thằng cờ hó nào nằm vùng thì em không ngờ lại có cái sự thế này xảy ra…Em chưa kịp hết bình tĩnh thì cô chủ đã ra, ngồi trước mặt em kèm theo 3 ly nước lạnh:

- Cô gọi con qua để hỏi về bài viết con viết trên mạng, chiều hôm qua thì có người cho cô xem. Cô đọc mà thấy nhiều chỗ cần làm sáng tỏ.

- ….im lặng khoảng 5s….

- Con làm gì với cái CSM?

Vâng, ngay sau khi cô chủ hỏi câu đó thì mặt em tái mét dù đã dự trước được tình hình, đúng là người lớn có khác, không dọa nạt, không to tiếng, nhưng lại đem đến cho mình 1 sức ép vô cùng lớn. Không để mất mặt Vozer nhà mình, em khi đó đang là đại diên cho F17er ứng xử 1 tình huống cực kỳ khó khăn và quan trọng, em nhanh nhảu trả lời:

- Thưa cô, con làm ở đây cho cô cũng đã khá lâu, với CSM con chỉ có chút kinh nghiệm với cái SQL từ thời còn học phổ thông trung học, thật sự thì con có lỡ tay xóa cái SQL lúc mới vào làm, còn ngoài ra con không làm gì thêm nữa. Một phần vì trình độ con làm sao có thể xâm nhập gì được đến phần mềm CSM hết. cô thử nghĩ CSM do một công ty lớn tạo ra, được tin tưởng và cài đặt trên gần như toàn bộ phòng game trên cả nước. Còn một phần thì con chỉ chú tâm vào việc của mình, con có vọc linh tinh trên máy chủ là để khi có sự cố xảy ra thì con sẽ cố gắng sửa nhanh chóng.

- (Cô nhìn mình rất chăm chú rồi nhìn qua anh K) Em nói cho chị nghe xem!

- (Anh K quả là 1 Vozer đầy bản lĩnh, không chút chần chừ anh nói) Em nó nói đúng đó chị, em đã đi làm được 4 năm chưa hề thấy hay nghe nói đến chuyện CSM bị hack bao giờ, có chăng chỉ là những mẹo vặt vãnh như đổi thời gian máy chủ hay xài các phần mềm đóng băng CSM lại. Nhưng em bảo đảm đó chỉ là những trò vặt không thể nào lừa qua mắt ai được. Thêm nữa là SQL là hệ cơ sở dữ liệu được cả thế giới sử dụng, do công ty phần mềm lớn của nước ngoài làm và được bảo mật rất cao. Em đã có chuẩn bị cho chị xem một số tài liệu để chị đọc.

Lúc này anh K đưa cái Ipad 2 đã mở sẵn tài liệu cho cô đọc, em không biết anh K đưa cô coi cái gì nhưng sau khi đọc khoảng 15p trong bầu không khí…mát lạnh vì có điều hòa thì khuôn mặt cô có vẻ giãn ra chút ít

- Ừ, cô cũng có tham khảo ý kiến một số người làm cùng cơ quan, phần mềm kế toán ở cơ quan cũng sử dụng SQL làm cơ sở dữ liệu, nếu có thể xâm nhập được vào SQL thì hoàn toàn có thể sửa cơ sở dữ liệu, nhưng việc đột nhập vào là không thể vì được mã hóa bằng rất nhiều thuật toán cho mật khẩu ( cô có bằng thạc sĩ kế toán ).

Im lặng một lúc cô nói, anh K là con của bạn cô làm cùng cơ quan, sẵn anh ấy rất rành tin học nên cô nhờ tham khảo, cô không phải không tin con nhưng cái gì cũng phải rõ ràng và minh bạch, chỉ có minh bạch mới là nền tảng cho sự hợp tác đôi bên. Rồi cô nói tiếp:

- Con chơi anh Đ đẹp đấy chứ?

- Dạ…cô cho phép con được nói, về vụ anh Đ thì rõ ràng là anh ấy còn thiếu kinh nghiệm, có thể vụ việc đó là lỗi của con nhưng cô thuê con thay anh Đ thì có lợi nhiều hơn, con rất vui vẻ nhiệt tình trong công việc, khoảng thời gian qua con cũng lo hết bảo đảm hoạt động tiệm net luôn tốt..bla…bla…( em không nhớ em nói gì nữa )

Cô nghe rồi cười cười, nụ cười đó như phá tan đi bao âu lo và sợ hãi, em lại nói thêm rồi anh K chen vào:

- Thằng em nó nói vậy cũng đúng, không phải cái gì cũng phán là virus như đúng rồi được. Hơn nữa, khi ghost lại máy điều tối thiểu là phải chép hết data trong thư mục CSM lại, vì đó là toàn bộ cơ sở dữ liệu để CSM khôi phục sau khi cài lại. Thằng em thẳn thắn nói với chị vậy chứng tỏ nó có hiểu biết, do kinh nghiệm nó còn non chứ thêm thời gian nữa nó sẽ phục vụ tốt công việc.

Cô lại cười vẻ hài lòng và nói tiếp:

- Về vụ anh C và chị C thì cô nghĩ con không nên kể ra, vì nhỡ đâu anh chị ấy đọc được thì họ buồn, quan điểm của cô là coi tụi con như con cháu trong nhà, sai thì sửa và sai thì phải chịu phạt. Gieo nhân gì thì gặp quả nấy.

- Vâng, con sẽ lưu tâm điều này ạ.

Cái trang con viết bài cô quên rồi, mà tối qua đọc vài chủ đề khác thì thấy tào lao không, toàn chuyện yêu đương than vãn, rồi nói bậy này nọ, con đừng có tham gia cái diễn đàn đó làm gì, hại đời tuổi trẻ. Hôm qua coi qua cô xóa luôn nó trong history trình duyệt rồi, các con còn trẻ thì cố gắng học hành, đừng mải mê những điều vô bổ….Nghe cô nói mà em thấy xấu hổ, cô chỉ coi VOZ là nơi văng tục chửi thề, là nơi gọi nhau bằng thím,….đó là mặt trái của F17, nhưng thôi vấn đề này em không bàn luận, vì mỗi người đều ý thức được mình đang làm cái gì mà. Sau đó thì cô hỏi han chuyện học hành, chuyện làm việc của anh K và em…Rồi cô rủ ở lại ăn cơm nhưng em và anh K đều nói là có việc bận, sau 1 HỒI nói chuyện nữa thì cô cho em và anh K về. Còn 1 HỒI nói chuyện đó về nội dung gì thì em sẽ giành hẳn 1 chap để kể các thím nghe, vì nó chứa đựng về thằng nằm vùng, thằng mách lẻo. Sau khi ra khỏi quán net, em và anh K đã thẳng tiến quán café, và tại đây em và anh K đã nói nhiều chuyện rất liên quan. Mời các thím đón đọc chap sau sẽ hiểu rõ. Thân chào và quyết thắng!!!

Thấy hay thì comment, thích thì búc mác…còn không thích thì back nhé các thím. Đừng nói lời cay đắng…Và lời cuối em vẫn muốn nói với thằng nằm vùng là…ĐMM!

P/s: Có một số thím hỏi vài câu hỏi cả trên thớt này và Inbox, tiện đây em xin trả lời nhanh luôn ạ:

- Hỏi: Làm thế éo nào mà cậu xin được chỗ làm ngon thế?

--> Đáp: Em xem trên mạng thôi ạ, các trang rao vặt tuyển dụng. Thím có thể vào những trang đó thường xuyên để nắm bắt thông tin. Còn ngon thì? Thế nào là ngon? Ngon với em nhưng chắc gì đã ngon với thím ạ, do cách nghĩ của mỗi người thôi. Riêng em đánh giá là sinh viên đi trực tiệm net là nhàn hạ, sung sướng so với đi làm quán cafe, làm bảo vệ, làm nhân viên dọn vệ sinh, …. Chỉ so sánh với việc làm bán thời gian cho sinh viên thôi nhé!

- Hỏi: Có cần hồ sơ gì khi đi làm không?

--> Đáp: Tùy từng nơi, tuy nhiên thím cứ chuẩn bị 1 CMND, 1 thẻ SV và 1 bản Hộ khẩu photocopy. ( công chứng hay không thì tùy từng nơi )

- Hỏi: Nằm vùng là ai thế thím? Đập chết cmn đi!!! Em ủng hộ thím và rất thích thớt này!

--> Đáp: Nằm vùng là một thằng mặt váy trong thân xác đàn ông. Còn ai em sẽ kể sau. Đập nó thì không, em thấp bé nhỏ con và trên hết là không cần thiết làm điều đó. Em cám ơn thím đã ủng hộ.

- Hỏi: Bạn chủ thớt pro tin học nhỉ? Cứ như bạn là thánh ấy. Nghỉ viết đi, đọc cái vụ kêu người ta là Trẻ Trâu chicken mà chỉ muốn đấm vào mặt mày thớt ạ!

--> Thím có kinh nghiệm trực tiệm net bao giờ chưa? Em nói em giỏi tin học khi nào thế? Cơ mà nghe thím nói vậy em thấy thím khác gì trẻ trâu?! Thích thì đọc, không thì…cút! Sao thím cứ phải xoắn cả lên? Kinh nghiệm + Giải trí + Thực tế = Thớt của em!

- Hỏi: Thớt ở đâu đấy? Thế éo nào mà văn phong pha lẫn nam và bắc?

--> Đáp: Thím tìm truyện ma em đang viết dở đọc thì từ từ sẽ rõ, em mới viết tối qua thôi nhưng do tâm trạng không tốt và chưa có thời gian nên còn đang són lắm ạ. Cơ mà sau vụ nằm vùng thì em hơi bị sợ!

- Hỏi: Thằng thớt nghỉ viết cmm đi! Viết được éo gì?

--> Đáp: Không đọc thì Back đi bạn. Viết vì mình thích và nhiều người thích đọc, ý kiến nữa là bị ăn..đó.

- Hỏi: Sao viết truyện mỗi chap ngắn thế thím? Cơ mà thím có gió không?

--> Đáp: Mỗi chap ngắn là bởi em mới tập tành viết, và mỗi chap là 1 sự thật nên có nhiêu em viết nhiêu, văn em lại dở nữa. Rì viu và truyện của em không gió thím nhé, em cũng ghét mấy truyện có gió lắm, đã rì viu mà còn gió thì chán…Là một người cũng hay hóng truyện các thím viết nên em biết đa số chỉ thích đọc truyện thật việc thật.

Chap 15: Vụ giận dỗi trong quán net của em thằng P

Tạm quên đi chuyện em bị nằm vùng mách lẻo, em sẽ kể các thím nghe một chuyện em chứng kiến trong quá trình trực. Xin nói với các thím có phần ngờ vực về chuyện của em, chuyện của em nó hơi bị lạ, lạ ở chỗ có nhiều sự kiện xảy ra. Đó là do các thím chưa tận mắt chứng kiến bao giờ, đời mà, có chỗ này chỗ khác, mỗi nơi có một vài chuyện xảy ra góp lại tạo thành một xã hội…thôi em quay về chủ đề chính.

Hôm đó là ca của em, buổi tối. Như thường lệ thì em đi làm lúc 5h30 và kết thúc ca lúc 11h. Tầm 8h thì có 1 thằng chạy xe vào chơi, thằng này tên P, là khách quen của quán net từ khi em chưa vào làm. Nó thì chả có gì để kể ngoài con em ruột của nó, theo như em hóng được thì em thằng này đang ôn thi đại học, kì thi đại học tới nó sẽ thi. Nhỏ này từng rớt 1 năm rồi nên theo chân thằng anh nó lên thành phố tìm lò luyện, chả biết nó học hành ra sao nhưng mà em thấy nó đi chơi suốt. Thằng P thì hiền nên con em nó càng có dịp lộng hành, em thường xuyên nghe được thằng anh nó chém với mẹ nó là nhỏ đó đang ngồi học bài trong khi nó ngồi chơi game còn em nó đi chơi với thằng bồ học chung lớp luyện thi. Con này đúng dạng ngon lành, điện nước không đến nổi dư thừa nhưng đủ xài không thiếu thốn., thêm nhà khá giả nên ăn diện model đủ kiểu. Tối đó chả hiểu sao thằng bồ nó với nó giận nhau, mà các cặp đôi giận nhau thì chả có gì hot cả, chuyện thường như cân đường hộp sữa. Cự nự nhau 1 lúc thì thằng bồ bỏ vào trong chơi game với thằng P bỏ mặc con kia mặt xưng như tấm thớt, thằng P thấy vậy cũng chỉ ngồi cười. Con kia tức rồi, nạt nộ vài câu kêu tên thằng bồ có ý gọi nó ra, cơ mà thằng kia cứ trơ ra bỏ ngoài lỗ tai nó. Em thì cứ ngồi nhìn con đó rồi cười, vì gặp hoài thành ra lâu trở thành chỗ quen biết. Kêu thằng kia hoài không được thì nó chuyển sang kêu thằng P đem chìa khóa xe ra cho nó chạy về nhà ( 2 anh em nó chạy chung 1 chiếc xe nhé ), con này sau khi có chìa khóa thì vào lấy xe ra, cơ mà nó không lấy xe ngay mà cầm cái nón bảo hiểm trên xe thằng bồ đứng đập vào đít xe thằng đó, em thấy tới đây thì buồn cười lắm nên cười hơi to thành tiếng, con kia kiểu càng thêm tức nên đập mạnh hơn nữa, lúc này tiếng đập xe làm tụi trong quán dòm dòm ra chỗ con nhỏ đó. Chắc con nhỏ ngượng nên nó đập thêm vài cái rồi quay ra sau tính chạy xe về nhà thì trượt ngay vào bãi nước trà đá hồi nãy em vừa hất ra, hậu quả là phau câu con đó ăn trọn vào đám nước, 2 chân kiểu dạng háng lên hình chữ V. Cả quán net lúc đó cười ầm trong niềm vui khó tả. Em thì mỉm cười thôi vì vẫn giữ được bình tĩnh sau biết bao lần chứng kiến đủ thể loại hành động ở nơi này. Thằng bồ lúc này mới ra đỡ dậy thì con đó vùng vằng chạy ra khỏi quán, mắt hơi ướt dự là khóc vì xấu hổ. Thằng P cười xong thì vào chơi game tiếp như chẳng có gì xảy ra. Thế mà khoảng nữa tiếng sau em lại thấy con đó cầm cái bóng bay trên tay đi đâu về với thằng bồ. Chắc là đã làm hòa được…

Chap 16: Truy tìm kẻ nằm vùng

Thì sau khi rời khỏi quán net sau khi gặp cô chủ em và anh K đã ra quán nước ngồi nói chuyện. Tại đây anh K cho rằng kẻ nằm vùng có thể là một trong số những đứa trên game tại quán. Để biết là ai thì phải âm thầm điều tra bằng nhật ký Website trên máy chủ CSM. Số là CSM nó có chức năng ghi lại tất cả các website mà các máy con cũng như máy chủ truy cập. Điều đó có nghĩa là chỉ cần xem nhật ký đó thì biết được máy nào thường truy cập vào VOZ. Điều đó thì dễ dàng nhưng cái khó hơn là cho dù có tìm ra được máy nào vào VOZ thì làm sao biết được đó là ai, vì một ngày có biết bao nhiêu người đến chơi, có khi nó ngồi máy này rồi hôm sau lại ngồi máy khác, rồi lại có trường hợp lỡ như có nhiều hơn 1 vozer thường đến quán net chơi thì sao? Có quá nhiều khó khăn trong việc truy ra tung tích kẻ nằm vùng, sau khi trao đổi thì tạm thời anh K nói em cứ về xem lại nhật ký máy chủ rồi tính tiếp. Mọi thứ đến đó thì gần như là ngõ cụt bởi vì có quá nhiều khó khăn. Tạm gác chuyện đó lại, thì em và anh K ngồi nói chuyện khác, hỏi han xem anh K là ai trong VOZ thì anh nói anh có nhiều nick clone lăm, có 1 nick reg từ năm 2007 là xxx nữa, rồi anh cũng mở lap cho em được chiêm ngưỡng con nick của anh ấy. Nick anh ấy nổi tiếng lắm các thím, post trên 5000k và có mặt ở mọi nơi trong voz, đặc biệt là box chém gió linh tinh. Thế nên thím nào bảo anh K vào confirm thì thôi đừng đợi, bởi anh ấy clone nhiều lắm. Tối qua thì em đã tranh thủ xem lại nhật ký giao dịch trên máy chủ, sau khi lọc thì em đã biết được máy nào truy cập voz, cơ mà đầy bất ngờ các thím ạ. Còn nhớ hồi nhỏ xem phim Hậu Tây Du Ký, khi ngồi trước 2 tòa tháp ở chùa ( chùa tên gì em quên rồi ), Tôn Ngộ Không nhìn mãi nhìn mãi mới biết cách hợp nhất 2 tòa tháp thành 1 để ra viên xá lị. Sau đó thì Tôn Ngộ Không nói: Thật éo thể ngờ! ( Tạm nói vậy đừng gạch em ). Vâng, thật sự em éo thể ngờ, ngoài máy chủ ra thì éo có máy nào truy cập vào voz cả. Xin nói thêm là khi em đi làm thì không bao giờ em lên voz bằng Maxthon chứ không vào bằng các trình duyệt web khác, mà CSM thì không ghi nhật ký website từ Maxthon. Em ngớ người ra 1 lúc rồi bắt đầu suy nghĩ. Từ đây em thực hiện 1 trò chơi tìm thủ phạm.

Buổi tối trời mát mẻ, từng cơn gió thổi nhẹ nhàng làm các lá cây đung đưa khẽ. Ngoài đường nườm nượp những dòng xe nối đuôi nhau, từng cặp đôi đang vui chơi giải trí. Tay ôm eo, các cặp nam nữ cười nói vui vẻ, lâu lâu lại thấy các chàng men ôm chặt lấy nhau thật hạnh phúc, em lại nhớ đã từng đọc ở đâu đó câu nói chỉ có đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho nhau. Tiệm net đêm nay đông vãi nhưng không cảm thấy mệt, tụi nó đang chăm chú ngồi chơi game hết sức tập trung. Thảnh thơi, nhàn rỗi, em bắt đầu tay đặt lên bàn phím mà rì viu với tâm trạng hết sức là buồn.

Cách đây 2 tháng, thằng bạn mới quen trong 1 lần đi nhậu đã ngỏ lời nhờ em xin cho nó vào làm ở tiệm net khi chỗ em đang thiếu người. Khuôn mặt hiền hậu đậm chất nông dân chuyên chăn rau của nó làm em rất tin tưởng, sẵn có lòng tốt từ lúc mẹ sinh em ra cộng thêm những lời nhờ vả nhỏ nhẹ, em đã không ngần ngại cho nó 1 cơ hội, 1 công việc nhẹ nhàng lúc nó freetime. Nói thêm cho các thím hiểu, là bởi vì em đã làm ở đây lâu nên cô chủ rất tin tưởng, sau khi có người xin nghỉ vì lí do sức khỏe, cô đã giao cho em tìm người thay thế chỗ cho ca còn trống,, thế nên em mới nói là em cho thằng đó cơ hội vào làm.

Những tưởng ở hiền gặp lành, nhưng lời thì vẫn như đồn các thím ạ, éo thể ngờ nó quay sang cắn mình. Em không biết nó là 1 thằng nằm vùng ở f17 đâu, mà kể cả biết nó là 1 vozer thì em vẫn nhiệt tình giúp đỡ, thậm chí còn giúp nhiệt tình nữa. Thế nhưng, nó quay sang cắn em các thím ạ. Giờ ngồi viết những dòng này thật sự lòng em buồn không thể tả, buồn hơn nỗi buồn cần giải quyết trong nhà VS. Sau khi hóng hớt được bài rì viu của em thì nó đâm ra gato, cái bản chất xấu xa trong nó trỗi dậy, nó đi mách lẻo với cô chủ. Chính nó đã cho cô chủ đọc bài rì viu đậm chất vozer của em, để rồi em suýt nữa thì không bao giờ có thể rì viu cho các thím được nữa. Sau khi tra kỹ nhật ký voz, thậm chí bằng các biện pháp nghiệp vụ khác em đã biết được cả nick voz của nó. Không vội vàng, không vồn vã, em chỉ nhắn cho thằng em cái tin:
- abcxzy…( tên nick voz của nó ).
Em chỉ mong nó có 1 lời giải thích, nhưng không, nó éo nói gì cả. Giờ thì em vẫn chưa nhận được tin nhắn của nó, có lẽ nó sợ chăng?

Chap 17: Cuộc nói chuyện điện thoại với thằng nằm vùng

Thế là suy nghĩ đắn đo mãi em quyết định gọi điện cho nó khi đi làm về. Đúng 12h đêm sau khi đã tắm rửa và nằm nạp cái card 20k em đã gọi cho nó. Nhưng em chưa kịp nghe tiếng nhạc chờ từ máy nó thì máy em nhận được cuộc gọi từ nó. Vâng, sau khi giật nảy mình tim suýt rớt ra ngoài thì em đã định thần lại ( em có thói quen bấm nút call gọi xong là đưa ngay lên lỗ tai, mà lúc đó vừa đưa lên thì điện thoại rung lên làm em giật bắn mình, thím nào có thói quen như em không? ). Em bấm trả lời:

- Alo.
- Anh hả, anh ngủ chưa?
- Chưa, có gì không? ( đang bực mình nhưng vẫn cố bình tĩnh )
- Em mới đi nhậu về. Sáng mai anh có học không, đổi ca trực cho em buổi sáng được không? Em trực buổi tối cho.
- Sáng anh rãnh.
- Cám ơn anh.
- Còn gì nữa không?
- Không anh.
- Đọc tin nhắn anh chưa?
- Ủa anh nhắn gì, em chưa đọc. Có chuyện gì vậy anh?
- Abcxzy là em hả? ( nick voz )
…im lặng 5s…
- Sao anh hỏi vậy?
- Sao sao cái nồi, đm tao éo nhịn dc mày rồi con chó.
- ..im lặng…
- Đm, giờ anh muốn sao? Có gan làm thì có gan chịu đi, đm tao nghỉ làm, mặt LOL mày coi chừng cm với tao đó..beep beep beep
Nó tắt máy, em gọi lại thì thuê bao.

Một số điều cần biết khi trực net:

Trong lúc ngồi trực đang vắng khách em xin kể các công việc cũng như một số chuyện liên quan đến việc đi trực net.

Đầu tiên khi làm bất cứ việc làm thêm gì thì các thím cũng phải chuẩn bị ít nhất đủ 3 thứ gồm giấy CMND, hộ khẩu và thẻ sinh viên ( thẻ SV thì tùy nơi có yêu cầu hay không )...1 số trường hợp khi làm thêm như làm bảo vệ thì cần cả giấy khám sức khỏe, sơ yếu lí lịch... Tuy nhiên đối với trực net thì những thứ em vừa nêu là đã đủ. Khi đi xin việc thì các thím không nên lo lắng, phải tự tin, vì thím có tự tin thì mới ăn nói mạch lạc và làm được việc. Một số thím có hỏi cần kiến thức gì thì mới trực net được thì em xin trả lời là không cần kiến thức gì cả, thế nên học ngành gì cũng có thể làm chứ không riêng gì IT. Cá biệt, một số nơi còn không muốn tuyển sinh viên IT bởi vì lo lắng các tay này sẽ phá phách hệ thống...( nhưng chỉ cá biệt thôi nhé, yên tâm ). Nam hay nữ đều làm được hết.

Một số công việc cần làm khi trực:
- Vấn đề vệ sinh: VS là vấn đề quan trọng, để ghi điểm với chủ quán và với khách đến chơi, các thím nên coi tiệm net như là nhà của mình. Nói như vậy có nghĩa thấy rác, thấy dơ, thấy gì mà chướng mắt là các thím phải chịu khó dọn. Thường thì công việc dọn dẹp nó ít lắm, nên cố làm cho tốt. Cực nhất về khoản VS là ca buổi sáng, các thím phải lau chùi bàn ghế, màn hình, quét rác...Nhưng như đã nói việc này rất đơn giản, ai có tính tiểu thư thì không nên đi làm công việc này.
- Vấn đề cẩn thận: Đọc các chap trước, các thím chắc chắn đã hiểu rõ phải cẩn thận như thế nào, chuyện mất trộm, mất vặt ở quán net là rất dễ xảy ra. Lỡ mất thì người đầu tiên là chính mình, mình khi đó là quản lý ở ca trực đó nên hoàn toàn chịu trách nhiệm.
- Vấn đề trung thực: Hãy trung thực, ví dụ đầu mỗi ca đều có giao tiền và ghi chép vào sổ, đừng vì mấy đồng bạc mà làm bậy. Tiền thì quan trọng nhưng danh dự quan trọng hơn.
- Vấn đề sức khỏe: Trong 3 ca trực thì thường ca trưa và tối cực nhất vì đông khách, còn ca sáng thì ít thôi. Đừng nghỉ nhiều buổi vì lí do bệnh...Chủ họ không thích vậy.
- Vấn đề khác phát sinh: Không tự ý làm gì nếu cảm thấy không chắc chắn, đừng ngần ngại gọi ngay cho chủ. Không tự ý cài đặt phần mềm gì lên máy chủ vì máy chủ mà bị lỗi gì thì khổ lắm…

Chap cuối cùng: Kết thúc

Chào các thím, cám ơn mọi người đã theo dõi, động viên mình nhiều trong thời gian qua. Lần đầu viết bài rì viu và được sự ủng hộ thế này với mình mà nói là một niềm vui lớn. Trước khi viết loạt rì viu này mình chỉ nghĩ f17 là nơi anh em lên chém gió, nhưng càng ngày mình càng thấy rõ vozer đã có mặt ở khắp nơi, trợ giúp nhau thật sự chứ không phải là đám trẻ trâu như nhiều người vẫn nghĩ, nhất là được anh K cứu, được các bạn trong voz ủng hộ, được động viên thì mình cảm thấy như là cao thêm vài cen-ti-mét. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn, câu chuyện nào cũng đến lúc dừng lại. Trong thời điểm hiện nay mình nghĩ là mình nên dừng lại, dừng lại để đọng lại trong lòng các thím một hình ảnh về nick lazythang. Và thật sự mình cảm thấy mệt mỏi rồi, ban đầu chỉ là ý định chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn, nhưng sau vụ nằm vùng thì nói thật là mình không còn động lực để dám viết tiếp. Voz đã quá phổ cập, từ nông thôn đến thành thị, từ cơ quan đến tận ra tiệm net...đâu đâu vozer cũng xuất hiện, đâu đâu cũng tiềm ẩn những kẻ nằm vùng. Thì thôi, hãy coi như thớt này là thớt giải trí, ai đọng lại gì thì đọng, ai quên thì hãy quên đi. Mình cảm thấy còn non nớt trên đường đời này lắm, mình sẽ lại tiếp tục nằm vùng nhưng không hại người, tiếp tục hóng những chia sẻ của các bạn. Còn nhiều điều còn uẩn khúc các bạn muốn biết, nhưng thôi, vì tôi đã dừng lại.

Suy nghĩ của bạn

sentiment_satisfied Emoticon